Hiện tại xem ra, giáo huấn này có hiệu quả không tệ. Các thế lực Sơn Đông thoáng cái đến Từ Châu nhiều hơn không ít. Lúc này đã gần tháng chạp rồi, nhưng mọi người cưỡi ngựa, đi xe mang theo quà tặng, một mực cung kính đòi gặp Tiến gia. Hơn nữa Tiến gia lên tiếng bảo các lộ hào kiệt Từ Châu, Bi Châu đi tới bốn huyện Sơn Đông làm việc. Điều này khiến địa bàn các nơi của Triệu Tự Doanh chấn động. Nhớ ngày đó Tiến gia nói một lời, khiến người luyện võ trong giang hồ của Từ Châu ra ngoài chiếm địa bàn, những người đi trước này đều kiếm được không ít lợi lộc, còn ở trước mặt Triệu Tiến biểu hiện võ dũng hiện giờ chỗ tốt đều ăn dùng không hết. Nhưng sau đó chính là không có cơ hội như vậy nữa, mọi người chỉ còn nước hối hận ngày đó không dám can đảm, bây giờ có cơ hội, mọi người đều tận dụng mà xông lên.
Mặc dù Triệu Tự Doanh bên này cố ý khiêm tốn, tổng đà Văn Hương Giáo bên kia cũng giữ bí mật, nhưng tin tức vào lúc tháng chạp này vẫn không hay không biết truyền ra. Nói cái gì Tiến gia suất lĩnh đội ngũ, đại chiến quần hùng Tề Lỗ, trong ngàn vạn người mở một đường máu trở về. Còn có người nói, ngày đó giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho quỳ khóc trước mặt Triệu Tiến, thậm chí phải dâng vợ con thì mới giữ được tính mạng. Tin tức như vậy truyền đi rất nhiều, đều là giả cả. Từ trước Triệu Tự Doanh không vượt qua ranh giới tỉnh, hiện tại lại thẳng thừng nắm lấy bốn huyện nằm ở giữa Nam Trực Lệ và Sơn Đông, hơn nữa việc này lại không được Triệu Tiến và Từ Hồng Nho xác nhận, ngược lại khiến cho người ta suy đoán càng nhiều.
Nhưng đối với người giang hồ quen thuộc Duyện Châu Sơn Đông mà nói, những thế lực lớn nhất ở phủ Duyện Châu đều tổn thất thê thảm, nghiêm trọng. Điều này là không giả, thậm chí có tin đồn nói là có quan binh chết bất đắc kỳ tử, còn có mấy đội nhân mã danh tiếng rất vang đội biến mất tiêu. Những việc này khiến cho người chân chính hiểu chuyện cảm thấy run sợ trong lòng.
Nhưng suy đoán tiếp, nếu như Triệu Tự Doanh uy phong như vậy, vì sao lúc đó không thẳng tay giết chết hết đám người Văn Hương Giáo. Hiện tại nhìn nhân mã các lộ của Văn Hương Giáo tuy rằng làm việc khiêm tốn hơn một chút, nhưng thực lực không thấy có tổn hại gì, cũng có người muốn nhân cơ hội lấp chỗ trống đấy, nhưng đều chịu kết cục rất thảm.
Cho nên trước mắt suy đoán đáng tin cậy nhất chính là Triệu Tự Doanh và Văn Hương Giáo có đụng chạm. Triệu Tiến mặc dù là cường lomg, nhưng Văn Hương giáo tụ tập các lộ nhân mã Sơn Đông lại chiếm được địa lợi. Mặc dù Văn Hương Giáo thất thế, nhưng Triệu Tiến cũng không chiếm tiện nghi quá lớn, tháng ngày sau này thắng bại còn chưa biết được, người ngoài không thấy rõ, cũng không để mắt tới cảnh gió tanh mưa máu ở bốn huyện Sơn Đông giáp Từ Châu. Văn Hương Giáo chiếm cứ ở đây lâu như vậy, từ trên xuống dưới cũng có bao nhiêu người được lợi, muốn đuổi họ đi cũng không dễ như vậy, nhưng Triệu Tự Doanh đã nói ra, không chấp nhận cho bọn chúng lựa chọn. Nhưng cường hào thân sỹ ở bốn huyện đã bị quân lương làm tổn hao nguyên khí, muốn đối phó với thế lực khó nhằn của Văn Hương Giáo thật sự có chút lực bất tòng tâm. Càng phiền toái hơn chính là, thông thường những nhà giàu muốn đuổi Văn Hương Giáo, trở ngại không đến từ bên ngoài mà là đến từ người nhà. Nói không chính xác thì anh em họ, thậm chí là anh em ruột, thậm chí nữ quyến trong nhà chính là những tín đồ của Văn Hương Giáo.
Tuy nhiên bọn họ lực bất tòng tâm nhưng còn có trợ lực của Từ Châu. Võ phu giang hồ cưỡi ngựa mang đao của Từ Châu, các lộ cường hào đoàn luyện Bi Châu sớm đã trông đỏ mắt. Bên kia có việc là lập tức chạy sang, giết trước rồi nói sau. Mặc dù xong việc thì phần lớn đều rơi vào tay của Triệu Tự Doanh, nhưng mọi người cũng không tay trắng. Nếu như có công lao thực sự còn có được một sản nghiệp của một thôn trang cho nhà mình hoặc gia tộc mình, con cháu cũng sẽ được chiêu mộ đến Triệu Tự Doanh hoặc Vân Sơn Hành làm việc, có thù lao và tiền đồ tốt như vậy vì sao lại không anh dũng tiến lên.
Văn Hương Giáo ngấm ngầm gây phiền toái, ám sát, hạ độc coi như còn được, nếu như thật sự ngang nhiên liều mạng bằng đao thương thì bọn chúng không phải là đối thủ. Những tín đồ thắp hương khấn nguyện sao so với những người múa đao múa thương. Tại bốn huyện là Đơn Huyện, Ngư Đài, Dịch Huyện và Đàm Thành, thế lực của Văn Hương Giáo cứ như vậy bị nội ứng ngoại hợp đuổi đi.
Từ khi Tạ Minh Huyền của Văn Hương giáo dẫn người sống mái với thế lực của Mộc gia Đông Xương, đến khi Triệu Tiến đem người bắc tiến cứu người, lại xuôi nam trở về, trận gió tanh mưa máu này không biết đã làm chết bao nhiêu người, cũng từng có đại chiến truy đuổi vượt trên ngàn người cưỡi ngựa. Lẽ ra ở một nơi đạo tặc nổi lên khắp chốn như Sơn Đông này, đúng ra đã sớm loạn hết cả lên, nơi nơi khói lửa, nhưng thật ra vẫn là một thế giới thái bình. Nếu như không không phải vì nhìn thấy tình cảnh thê thảm của các hộ nông dân sau khi vơ vét quân lương thì vẫn là thái bình thịnh thế như cũ. Bất kể là sống mái với nhau hay là truy kích chặn giết, quan phủ đều chưa từng tồn tại, trong dân gian ngoại trừ ở vùng phụ cận hoặc là tự mình trải qua thì cũng chỉ là nghe thấy mà thôi.
Bất luận là Văn Hương giáo hay là Triệu Tự Doanh đều không muốn xé chuyện to ra. Mọi thứ hết thảy đều là thi hành theo quy củ của vương pháp Đại Minh. Quan phủ không biết chính là chưa từng tồn tại, chính là chưa từng xảy ra.
Trong tình hình như vậy, thương lộ các nơi ở Sơn Đông vẫn thông suốt như trước. Trộm cướp, loạn dân nổi lên so với trước khi phát sinh những chuyện này cũng không ít đi, nhưng cũng không vì những chuyện này mà nhiều lên. Dọc theo tuyến sông tào vận vẫn như cũ là thương lộ và dịch trạm an toàn nhất. Lý Ngọc lương chạy đến Từ Châu báo tin chính là theo hộ tống của mấy người giang hồ trong đội Nội Vệ, một đường chạy về phía bắc, thuận lợi về tới Lâm Thanh Châu.
Lý Ngọc Lương sau khi biết Mộc Thục Lan được cứu đã đi gặp một lần. Mộc Thục Lan đối với cậu ta rất thân thiết, nói tỷ từ trước tất cả đều vì thân phận Thánh Cô, hiện tại chỉ là nữ nhân của Triệu gia, không bằng tỷ nhận đệ làm nghĩa đệ. Lý Ngọc Lương cũng nói như vậy, đệ luôn muốn coi tỷ là tỷ tỷ, nhưng cha đệ không cho phép đệ quá thân cận với giáo phái, hiện tại cuối cùng cũng được rồi.
Thời đại này, mọi người rất xem trọng việc kết bái, hơn nữa nếu không có Lý Ngọc Lương này, Mộc Thục Lan thật đã bị chôn sống hoặc thiêu chết ngay tại huyện Vận Thành. Sau khi kết bái xong, Triệu Tiến đã coi Lý Ngọc Lương là người nhà thân thích của mình.
- Nếu như có việc, bất cứ lúc nào cứ đến tìm huynh, bất kể là chuyện gì, huynh nhất định sẽ giúp đệ. Triệu Tiến hứa hẹn rất đơn giản. Lời này nếu như người khác nói thì trống rỗng, giả dối, nhưng Triệu Tiến nói lời này thì chính là lời hứa đáng giá ngàn vàng. Nếu như nói lời này nửa tháng trước, Lý Ngọc Lương cũng không lấy làm bằng, nhưng hiện tại lại trịnh trọng tạ ơn.
Không nói cái khác, chính mình tới báo tin chẳng qua là hi vọng may mắn một trong một vạn, nhưng không ngờ Triệu Tiến ở Từ Châu xa xôi lại thật sự điều động được đội nhân mã, ngang nhiên giết đến huyện Vận Thành Sơn Đông, cứu Mộc Thục Lan từ trong tay một thế lực lớn như Văn Hương Giáo. Những việc kinh tâm động phách xảy ra trên đường nghĩ cũng đã biết, nhưng vẫn làm, lại còn làm được, nghe nói chỉ có mười mấy người bị thương. Mạnh bạo này, thực lực này đủ để một người mới gặp mặt như Lý Ngọc Lương chấn động.
Một mặt, người mà mình coi như chị ruột là Mộc Thục Lan đã có chỗ tốt nương thân, mặt khác, nhà mình khẳng định sẽ vì Mộc Thục Lan mà trở thành địch của Văn Hương giáo, muốn tự bảo vệ mình chính là phải dựa vào Triệu Tiến ở Từ Châu. Lý Ngọc Lương tuy rằng tuổi không lớn nhưng nhìn sự việc rất rõ ràng.
Đồng thời, Lý Ngọc Lương cũng cảm kích Triệu Tự Doanh và Triệu Tiến, cũng nhận ra được giao hảo tốt với bên này sẽ có chỗ tốt rất lớn đối với bản thân và gia tộc. Triệu Tự Doanh cũng rất coi trọng Lý Ngọc Lương. Lúc Triệu Tiến vừa xuất phát, sứ giả đi Thanh Châu báo bình an cũng lên dường. Sứ giả cầm tín vật trên người Lý Ngọc Lương đi Lâm Thanh báo cho tuần kiểm biết Lý Ngọc Lương vẫn bình an.
Lý tuần kiểm ở Lâm Thanh cũng là một người có tiếng trên ngàn dặm Vận Hà, ở Lâm Thanh hùng tài thế mạnh, nắm giữ chỗ then chốt trên tào vận. Vân Sơn Hành muốn làm ăn về phía bắc, biết rằng một lão đại quyền lực có rất nhiều chỗ tốt, sớm muộn gì cũng phải kết giao. Lần này coi như là đã phòng ngừa chu đáo, tín vật và tin tức này vừa đến Lâm Thanh Châu, Lý gia lâu nay lo lắng lập tức thở phào. Bên trong Văn Hương Giáo sống mái với nhau, y không muốn để con trai mình dây vào, chưa từng nghĩ trong nhà chưa kịp đóng cửa đã cứ thế chạy đi. Điều này khiến cho trên dưới càng lo lắng, sợ Lý Ngọc Lương hồ đồ đi huyện Vận Thành cứu người, cho dù không đi Vận Thành thì ở Sơn Đông đạo tặc nổi lên như ong, người đi trên đường vạn nhất có sơ xuất bất trắc cũng rất phiền toái.
Lý tuần kiểm này thậm chí an bài người đi đến Văn Hương Giáo hỏi thăm, nói con nít dù sao cũng là con nít, không tránh được nhất thời kích động, nếu Văn Hương giáo nhìn thấy xin đưa trở về. Lý tuần kiểm treo thưởng, đồng thời cũng uy hiếp. Đừng nhìn đây chỉ là một Tuần kiểm cửu phẩm, thật muốn làm lớn chuyện lên, Xưởng Vệ đều không ngồi yên bất động. Tuy nhiên Văn Hương Giáo bên kia phúc đáp chưa từng nhìn thấy quý công tử. Lý tuần kiểm không tin câu trả lời này, khoảng mười ngày sau, tình cảnh trong nhà bi thảm, nữ quyến không ngừng khóc lóc sướt mướt. Lý tuần kiểm khuyên người nhà, nói là vẫn đang hỏi thăm, trong lòng lại cho rằng con mình không trở về được nữa.