Người cưỡi trên ngựa sang đây chào hỏi báo danh tuổi tác đều lớn hơn Triệu Tiến, từng trải nhiều rồi, sắc mặt tang thương càng trông có vẻ già dặn. Nhưng từng người biểu hiện ở trước mặt Triệu Tiến đều giống như là trẻ nhỏ, giống như con nít làm được việc tốt trước mặt mẫu thân muốn có được khen ngợi và kẹo ngọt. Còn những người này đều là hạng người tàn nhẫn không phục vương pháp, nuôi dưỡng tư binh hương dũng, trên tay dính máu, bọn họ chính là cường hào Từ Châu cùng với mặt đất xung quanh đấy còn sót lại.
Triệu Tiến cười, đặt ngang trường mâu trên yên ngựa, ôm quyền nói.- Chư vị tới được đây, phần ân tình này Triệu mỗ xin nhận lãnh.
Chỉ một câu như vậy, khiến rất nhiều người xung quanh quýnh quáng chắp tay trên ngựa tạ ơn, luôn miệng nói không dám. Triệu Tiến thoải mái chỉ về phía trước, các lộ nhân mã truy binh đã có người chạy tán loạn ra bốn phía.
- Các vị ở xa tới, Triệu mỗ cũng không có gì để chiêu đãi. Ta sẽ đợi các vị ở trang viên đằng trước. Trước khi trời tối đưa thủ cấp truy binh sang. Một cái mười lượng, ai chém được nhiều nhất, chỗ Triệu mỗ còn có ban thưởng. Hiện giờ hãy bắt đầu đi. Triệu Tiến cười nói, sau khi nói xong vung tay lên.
Các lộ đầu mục tới đây trợ trận sau khi nghe thấy lời của Triệu Tiến, đều tinh thần chấn động. Vương Triệu Tĩnh phát ra mệnh lệnh triệu tập các lộ nhân mã đi chỗ Ngư Đài Sơn Đông tiếp ứng Triệu Tiến, mọi người tất nhiên không dám hai lời. Hiện giờ Triệu Tự Doanh sai khiến mọi người là phúc khí của tất cả, cò kè mặc cả không cần nghĩ tới, nhưng sau khi xong việc nhất định sẽ có báo đền. Lại không ngờ rằng lần này không giống trước đây, rõ ràng ngay tại lúc này nói ra ban thưởng, hơn nữa nghe ra được từ trong lời của Triệu Tiến, sau khi xong việc kẻ biểu hiện tốt nhất còn có tặng thưởng. Cho dù không có những thứ này, bảo con cháu nhà mình biểu hiện thật tốt trước mặt Triệu Tiến, đây cũng là cơ hội tốt, không khéo có được khen ngợi, cả nhà được lợi ích, tiền đồ lại càng không lường được.
Nghe Triệu Tiến nói hiện giờ bắt đầu, tất cả trong lúc nhất thời vẫn không cử động. Triệu Tiến lại nhét kèn đồng kia vào trong miệng ra sức thổi mạnh.lần này tất cả đều sực tỉnh, thậm chí không cần tới Triệu Tiến kêu gọi, đồng loạt thúc ngựa quay về bản đội, sau đó thúc ngựa giết tới chỗ truy binh Sơn Đông đã chạy trốn tán loạn.
Truy binh Sơn Đông ầm ầm tan vỡ, còn viện quân Triệu Tiến bên này thoạt nhìn cũng tản ra, tuy nhiên một bên chạy tán loạn, một bên truy sát, khắp cả núi đồng đều là người cưỡi ngựa.
Ai nấy đều tranh trước, ngược lại hai người Thành Đại Khí và Khương Mộc Đầu kia không có đi, con cháu thuộc hạ của bọn họ cũng cưỡi ngựa hộ vệ xung quanh đoàn người Triệu Tiến. Nhị vị này khác biệt với người các nơi khác. Hai nhà bọn họ sớm đã có chỗ của mình bên trong Triệu Tự Doanh, con cháu cũng có con đường tiến thân, chỗ tốt trước mắt bậc này tất nhiên sẽ không động lòng, mau chóng tới gần nịnh bợ mới là việc chính.
Nhìn thấy cảnh tượng khói bụi cuồn cuộn, người hô ngựa hí trước mắt, Thành Đại Khí cũng nhịn không được cảm thán một câu.- Vốn tưởng rằng cục diện hơn ngàn người cưỡi ngựa bậc này chỉ đi phương bắc mới nhìn thấy được, chưa từng nghĩ giữa Từ Châu cũng có.
Khương Mộc Đầu cười nói.
- Non nửa người Sơn Đông và non nửa người Nam Trực Lệ cưỡi ngựa mang đao đều gom lại đây. Lấy không ra được nhiều người trước mắt như thế mới lạ lùng.
Phủ Duyện Châu là một nơi lớn nhất trong sáu phủ Sơn Đông, nói tới gần như chiếm một phần tư cả Sơn Đông, bàn về kinh thương làm nông, chiếm được hơn một nửa. Còn chỗ Từ Châu, Hoài An cộng thêm Túc Châu cũng không tính là nhỏ, võ phu biết cưỡi ngựa mang đao đều điều động ra, con số trước mắt này thật cũng không lạ lẫm.
Tuy nhiên thổ phỉ Sơn Đông nổi dậy như ong, trộm cướp mã tặc vốn thấy thường xuyên, còn xung quanh Từ Châu thì phong tục chuộng võ, tất cả đều ở bờ bắc Hoàng Hà, nếu đổi lại nơi khác, thật đúng là chưa chắc điều động ra được nhiều người như thế.
Triệu Tiến không có tham dự truy sát, hắn chỉ dẫn đại đội đi tiếp ứng thôn trang trú đóng kia, suốt đường gần như không có ngừng, cũng cần phải nghỉ ngơi chốc lát.
Huyện Ngư Đài cũng ở trong địa phận Sơn Đông, nhưng nơi này cận kề Từ Châu, tất nhiên biết lợi hại của Triệu Tự Doanh, sau khi Triệu Tự Doanh mấy lần vượt địa giới bắt người giết người, trên dưới huyện Ngư Đài thà rằng không nghe chỉ bảo của Văn Hương Giáo, cũng phải hết mực cung kính với Triệu Tự Doanh. Ai xa ai gần, thực lực lớn nhỏ đều bày ra rõ rành rành đấy, cho dù thằng ngốc cũng biết nên làm thế nào.
Triệu Tiến tiến bắc xuôi nam, ngựa bên mình mang theo cũng vượt quá ngàn con, cộng thêm từng lần thu hoạch sau khi chiến thắng, ngựa chẳng những không có giảm bớt ngược lại nhiều thêm mấy trăm thớt. Một đội mấy trăm người Triệu Tự Doanh, gần hai ngàn thớt ngựa, cộng thêm các lộ nhân mã kéo tới tiếp ứng, hơn hai ngàn người, nhiều quá ba ngàn thớt ngựa. Con số lớn như thế, cả huyện Ngư Đài cũng chưa chắc ứng phó nổi được. Ngay khi đại đội nhân mã Từ Châu tới vào địa phận lựa chọn thôn trang kia là chỗ đóng quân, già trẻ lớn bé thôn trang kia thật giống như là trời sập xuống. Đây quả đúng là tai bay vạ gió, thoát khỏi quân lương lại chạy không khỏi cái này, lương thực trữ qua mùa đông chỉ sợ phải bị vơ vét sạch trơn rồi. Tiếp đãi một đám này xong, chỉ sợ từ trên xuống dưới cả thôn trang toàn bộ phải chạy nạn đi xin cơm.
Khắp nơi huyện Ngư Đài lúc bấy giờ đều thần hồn nát thần tính, thậm chí âm thầm còn suy ngẫm liên trang tự giữ lấy mình, thà rằng liều với đám người Triệu Tự Doanh đó cũng không để bị đám người bọn chúng ăn uống bằng hết, tất cả chết đói nhăn răng vào mùa đông này, nơi này tiếp giáp Từ Châu, dân tình cũng không yếu kém.
Nhưng thôn trang này lập tức thở phào nhẹ nhõm, đại đội tiếp ứng nhân mã Từ Châu kéo tới ngoại trừ trú đóng ở trang, cũng không có ăn dùng tích trữ trong trang. Từng chiếc xe ngựa chở lương thảo ở Từ Châu sang, cung cấp những nhân mã này. Mùa này đất đai đã bắt đầu bị đông cứng, chính hợp xe ngựa đi lại. Khiến già trẻ lớn bé huyện Cao Đài trợn mắt há mồm chính là Triệu Tự Doanh lại còn bố trí kho lương ở huyện Ngư Đài, tồn trữ lương thảo ở Từ Châu chở tới đây.
Mùa màng năm nay không phải không tốt sao? Huyện Ngư Đài và Từ Châu liền kề, bên này không tốt, bên kia lại mạnh được tới đâu. Bên này bị quân lương vơ vét nguyên khí đại thương, năm nay thật không dễ dàng giữ tạm đấy một chút hơi sức này. Từ Châu bên đó cho dù không giao nộp quân lương cũng không có khả năng có nhiều lương thực, cỏ khô như vậy, của cải vốn liếng này quả thật là quá dầy.
Chính bởi vì nhân mã trú đóng lần này không có hủy hoại thôn trang này, ngược lại bởi vì mướn người làm việc, sử dụng nước giếng cũng chiếu theo giá trả tiền, thật nhận lợi không ít kiếm được một chút đắp đổi ngày tết, cho nên lúc bọn người Triệu Tiến tới, trên dưới thôn trang đều kính cẩn nghe theo, vô cùng khách khí.
Tới nơi này coi như có được an toàn thật sự, ngay cả ngựa cũng có người chuyên chăm nom, rất nhiều gia đinh Triệu Tự Doanh sau khi xuống ngựa lập tức đi ngủ. Có người còn nhớ rõ lôi một tấm lông chăn, có người thì không bận tâm nhiều như thế nằm lăn ra đất. Tiết trời rét lạnh, Thanh Đại Khí và Khương Mộc Đầu luôn tay luôn chân an bài người dìu người đi vào trong lều vải, sau đó lại dặn dò người sửa sang thu dọn ngựa. Nơi thôn trang cũng chiếu theo khuôn phép phái người ra giúp nấu cơm thu dọn, cả doanh trại đều theo đó trở nên tưng bừng.
Người khác đều ngủ, Triệu Tiến lại không ngủ được, ngồi ở nơi đó dặn dò công việc.- Chờ tới trước khi trời tối, khắp nơi đều sẽ tước đoạt được ngựa, cộng thêm của bản đội chúng ta mang trở về, ít ra một ngàn con ngựa vẫn phải có. Tuy nhiên đám mã tặc quan quân này thật sự không thương tiếc vật cưỡi, tốt xấu đều có, lựa chọn kỹ càng một chút, bù đắp xong hao tổn của chúng ta. Sau đó lưu lại một trăm năm mươi thớt làm ban thưởng cho nhân mã tiếp ứng. Còn lại thả tới các nơi thôn trang dùng làm gia súc cày ruộng kéo xe.
Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng cũng không có ngủ, đều tuần tra trong đội ngũ, thân là chủ quan, vào lúc này phải nghỉ ngơi sau cùng, đây là khuôn phép định ra Triệu Tiến lấy thân mình làm gương.
Triệu Tiến ngồi ở ngoài trời cũng có chút lợi riêng. Người trong thôn trang cố ý đốt đống lửa bên cạnh Triệu Tiến, hơ nóng xung quanh rất ấm áp. Mộc Thục Lan mang mũ che đầu, bọc trong áo lông, yên lặng ngoan ngoãn ngồi sau lưng Triệu Tiến. Thiếu nữ muốn nghe kỹ càng lời dặn dò của Triệu Tiến, nhưng lại bị hơi lửa hơ nóng ngủ gà ngủ gật. Nàng hiện giờ nhìn ánh mắt Triệu Tiến càng lúc càng say mê. Người trẻ tuổi trước mắt này khác biệt không lớn với thiếu niên trầm ổn mấy năm trước kia, nhưng không biết vì sao, Mộc Thục Lan lại cảm thấy khác biệt rất lớn.
Bên này mọi việc đều chỉ bảo xong, Triệu Tiến bảo gọi trang chủ thôn trang này tới. Triệu Tiến nói với gã nhà giàu đứng đầu thôn trang này.- Những nữ nhân này đều là kẻ bị mã tặc cướp đi, các ngươi đưa trở về gia đình vốn trước kia.
Mười mấy nữ nhân bọn họ cứu được từ trong tay quan quân, vừa hay bảo đồng hương các cô đưa trở về. Nhà giàu kia không ngừng dập đầu cảm tạ. Huyện Ngư Đài là huyện nhỏ, chuyện nữ quyến nhà giàu trong huyện bị cướp đoạt sớm đã truyền ra, y tất nhiên biết nên đưa người đi tới nơi nào.