Mộc Ngô Gia mới đi được mấy bước lại nghe thấy sau lưng có người quát lớn.- Đừng giành, đừng giành.
Vừa dứt lời, Mộc Ngô Gia vừa nghe thấy có thứ gì đó bị vứt sang, y theo đó cảnh giác thủ thế. Tuy nhiên lập tức nhận ra được thứ vứt sang không nhanh. Hộ vệ sau lưng lại đã mắng mấy tiếng, có thứ lăn qua dưới chân Mộc Ngô Gia. Y cúi đầu nhìn, không ngờ là một miếng bánh bột trấu cám. Đây là thứ người cùng khổ ăn no bụng, nhưng đối với những gã ăn mày trong gió rét này đấy chính là mỹ vị trân quý. Bánh bột trấu cám không ít, khéo thay đều vứt ở dưới chân một đám người Mộc Ngô Gia. Một thoáng chốc trôi qua, ăn mày xung quanh hoặc nhanh hoặc chậm đều lao tới.
Đói rét đả thương người nhiều nhất, lưu dân ăn mày co rút ở góc tường bên đó đã có mấy kẻ cứng đờ, ở nơi đó không nhúc nhích nổi nữa. Người khác thì đói đỏ lừ con mắt, đây chính là những bánh bột thơm ngon, bản thân cướp được, còn cầm được về cho người trong nhà, ai thèm quản mấy người đứng đó kia là gì. Ai nấy bò sang chộp loạn, rất mau đã có người đánh nhau. Mấy người Mộc Ngô Gia đá đánh quát mắng, vốn dĩ không có một chút hữu dụng, bọn họ cũng đi không đặng.
Mộc Ngô Gia quay đầu lại nhìn, một gã tiểu nhị Thái Bạch Lâu trong tay mang theo một cái lồng tre đang ở nơi đó mở to mồm, thật y cũng không ngờ tới sẽ có cục diện này. Mộc Ngô Gia chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên đầu, hôm nay mọi chốn không được như ý, tất cả chuyện lớn chuyện nhỏ đều là phạm vào điềm hung, thật là cực kỳ khốn khiếp. Mộc Ngô Gia đột nhiên cảm thấy có người bắt được cẳng chân của y, đây khiến y nhẫn nhịn không được nữa cũng không cúi đầu đi nhìn, nhấc chân đá ra. Mộc Ngô Gia cũng là người từng luyện võ, một cước này dồn lực đá ra, kẻ bị đánh đá lại là lưu dân đói khát suy nhược, rất dễ dàng một cước đá chết. Nhưng Mộc Ngô Gia cũng không màn tới nhiều như vậy, y chỉ muốn trút giận.
Nhưng một cước này đá ra, lại không có giẫy thoát được tay của đối phương, cánh tay kia đột nhiên trở nên có lực hơn, một cẳng chân khác cũng bị người nắm chặt. Mộc Ngô Gia cúi đầu lại nhìn thấy hai cánh tay to bè nắm chặt lấy cẳng chân y, bên trên cơ bắp nổi rõ. Sức mạnh và cơ thịt như vậy sao có khả năng là lưu dân hình dạng chẳng khác gì bộ xương khô được. Không ổn rồi.
Mộc Ngô Gia muốn rút ra binh khí, chính vào lúc này chợt nảy sinh một cảm giác lạnh lẽo sau lưng, sau đó chính là đau đớn, đây hẳn đã bị chủy thủ đâm vào bên hông. Nghe nói đao đâm vào nơi nào đó của cạnh sườn, sẽ khiến cho người vô cùng đau đớn, một khắc ấy ngay cả nói cũng không nói ra lời. Đây là lúc học võ năm đó nhị ca Mộc Ngô Chân từng nói. Một đao, hai đao, thân thể Mộc Ngô Chân đã không còn sức lực, la thét sợ hãi cũng giống như cách y rất xa xôi, đã có người cầm đao đâm tới trước ngực y.
- Tiến gia hỏi thăm ngươi. Mộc Ngô Gia loáng thoáng mơ hồ nghe được câu nói này, đây là mấy chữ cuối cùng y nghe thấy được.
Võ nghệ tinh thục, từng trải lão luyện, nhưng bị người sát tới gần trước người, bắt lấy tứ chi, hơn nữa còn là lấy một địch nhiều, vốn dĩ không có cơ hội phản kháng chống cự gì, hà huống chi còn là Mộc Ngô Gia và sáu tên hộ vệ ngoài mạnh trong mềm kia của y. Ngược lại tùy tùng Tế Ninh kia tay chân mau lẹ, bánh bột trấu cám kia vừa vứt sang đây ngay lập tức theo đó né qua một bên, sau nữa đã nhìn thấy mười mấy tên ăn mày bổ nhào tới. Có người ở đằng trước đánh lạc hướng, có kẻ móc ra binh khí ngắn. Mộc Ngô Gia và mấy kẻ bên cạnh thậm chí ngay cả kêu thảm cũng không có phát ra được mấy tiếng, cứ như vậy cả người vấy đầy máu tươi ngã xuống.
Mấy tiếng kêu thảm, có phải cả người vấy đầy máu tươi hay không. Những thanh âm, cảnh tưởng đó đều là vị tùy tùng Tế Ninh này tự tưởng tượng ra. Lúc một đao đầu tiên đâm ra, gã đã bắt đầu chạy về hướng Thái Bạch Lâu. Thái Bạch Lâu đều có hộ vệ một khi xông vào liền an toàn. Vừa mới chạy ra được mấy bước, ngay trước mặt có thứ gì đó bay tới. Tùy tùng này thân thủ cũng không kém, giơ tay đã đánh văng thứ vứt tới trước mặt, lật ngược tay chủy thủ đã nằm trong tay. Chính vào một khắc này, chỉ nghe thấy kình phong đập vào mặt, né tránh đã không còn kịp rồi. Mắt trái bị bắn xuyên thẳng qua, tùy tùng này bưng lấy mắt, mở to miệng muốn hô lên. Lại là một tiếng vút, cổ họng cũng bị đâm thủng. Tùy tùng Tế Ninh này lảo đảo hai bước, mắt phải y nhìn thấy một gã hán tử cao gầy lạnh lùng nhìn về hướng bên này sau đó quay đầu rời đi.
Người này không phải là Nhiếp Hắc đấy sao? Không phải nói gã đó chết ở Từ Châu rồi sao? Vị tùy tùng này lảo đảo ngã trên đường, tía sáng nơi mắt phải dần dần tối sầm.
Trên đường loạn thành một cục, nhưng lại không có mấy người phát hiện chuyện giết người. Tất cả chỉ nhìn thấy bọn lưu dân ăn mày ào tới loạn cào cào, sau đó thì có người từ từ ngã nhào ra đất. Tất cả đều theo đó né ra xa một chút, tránh cho bị vạ lây. Những lưu dân ăn mày này cả người đầy mùi xúi quẩy, dính vào đều không thuận lợi.
Không tốn công phu quá nửa nén nhang, lúc lưu dân ăn mày vân vân đồng loạt giải tán, mới có người cảm thấy không ổn. Tới lúc đó, trên đường phố xung quanh Thái Bạch Lâu mới chân chính trở nên hỗn loạn. Quan phủ trên đất này như sắp gặp đại dịch, sợ rằng đây là vụ án dính tới Tư trưởng sử, vậy chính là có can hệ tới phủ Lỗ Vương, là đại án mưu phản chọc thủng trời xanh. Tuy nhiên tra ra được lại khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Người chết là mấy hộ dân bên ngoài tới, người dân đất này kia cũng là nhà nghèo hộ nhỏ không có thân phận bối cảnh gì. Trời mới biết tại sao giết người báo thù trên đường, nhưng dính líu với ân oán chốn giang hồ, gặp phải chuyện như vậy, quan phủ trước tới nay đều lười tới quản.
Văn Hương Giáo trên đất này sau một canh giờ mới bắt đầu cử động, nhưng lúc đó kẻ nên rời thành đã rời thành, người sớm đã đi xa rồi. Còn chưởng quỹ Thái Bạch Lâu vẫn chưa hoàn hồn đồng thời cũng cảm thấy buồn bực. Hai tiểu nhị trẻ tuổi chăm chỉ mấy ngày trước mới mướn tới sao quay qua quay lại đã không thấy tăm hơi rồi.
Mồng hai tháng giêng Triệu Tiến trở về Từ Châu, mồng hai tháng giêng năm Thiên Khải đầu tiên.
Cả nhà đoàn viên đón năm mới muộn, hai ngày nay Từ Trân Trân thân thể bất tiện, buổi tối Triệu Tiến nghỉ ngơi với Mộc Thục Lan. Trước khi sắp ngủ Triệu Tiến nói với Mộc Thục Lan.- Mộc Ngô Gia ở Tế Ninh bị giết rồi.
Mộc Thục Lan sửng sờ, lập tức trên mặt thoáng hiện lên một tia vui vẻ, sau đó nhìn ra được vẻ thoải mái như trút được gánh nặng. Đối với Mộc Thục Lan, Từ Hồng Nho cũng không bằng tứ thúc đáng hận này của nàng. Sau khi nói ra việc này, Mộc Thục Lan lại ngủ không được, dù sao trải qua lịch luyện mấy năm nay, thiếu nữ chẳng những không có cảm giác thấy sợ hãi với việc sát phạt máu tanh bậc này, ngược lại là dò hỏi chuyện đã qua.
Chuyện này thật đúng là đáng để nói tới, Lôi Tài sau khi bàn bạc, định xong ở Lâm Thanh Châu, trên đường trở về nhận được tin Từ Châu truyền tới, bảo y giết chết Mộc Ngô Gia ở Tế Ninh. Chỗ Tế Ninh vốn chính là trọng trấn của Văn Hương Giáo, Mộc Ngô Gia cho dù là Hội chủ có xác không ruột, nhưng nơi phân hội hương đường vẫn được hộ vệ nghiêm ngặt, rất khó hạ thủ.