Vốn dĩ không có người nào đếm xỉa tới chuyện tào lương. Lương thực trữ trong kho lương cửa sông Thanh Giang chính là có cơ hội giở trò. Huống chi chuyện quan gia sao trọng yếu bằng được chuyện làm ăn của mình. Liên Bình An sốt sắng cũng là kiếm bồi thường chuyện làm ăn nhà mình. Về phần phía tào lương, ông ta chỉ muốn biết hậu quả có làm xấu đi chuyện phát tài nhà mình hay không. Còn về chỗ nào đói bụng chết, lòng quân bất ổn hay không, đếm xỉa tới bọn chúng làm chi.
Một đám người năm mồm mười ý so đo tính toán đưa ra chủ ý, lập tức chen lấn tới bên cạnh Chu Học Trí, hỏi thăm dò thử. Nếu như Vận Hà chỗ cửa sông Thanh Giang đứt tuyệt rồi, dùng xe ngựa chở tới hồ Lạc Mã bên kia lên thuyền, thậm chí chở tới Tế Ninh bên kia lên thuyền được hay không.
Câu trả lời có được khiến người nào người nấy đều cúi đầu ủ rũ, chuyện Triệu Tự Doanh suy xét cân nhắc, tất nhiên sẽ không lộ ra chỗ trống lớn như vậy để cho người chui lọt.
Một tuyến đường từ hồ Lạc Mã tới cửa sông Thanh Giang toàn bộ bị phong tỏa, các con đường trên bộ từ Nam Trực Lệ tới phương bắc cũng toàn bộ bị chặn, bởi vì mấy con đường bộ cũng đều ở một vùng phía bắc phủ Hoài An và Từ Châu.
- Chu gia, chúng tôi ngày thường không làm sai điều gì a. Chuyện đồ đảng gian tà ở trong kinh làm ra cũng không có dính dáng gì với chúng tôi. Chúng tôi khẳng định sẽ ủy thác người giúp đỡ hòa giải. Nhưng một chuyến vừa đi vừa về mất bao nhiêu ngày, chuyện làm ăn chậm trễ ở nơi này a. Chu gia xin ngài thương xót, chúng tôi nhất định không thiếu phần hiếu thuận.
Ai cũng biết Chu Học Trí vốn dĩ sẽ không thu nhận của đút, nhưng thật sự không có cách nào để nói được, chỉ lấy được cái này đi thử vận may.
Chu Học Trí chỉ quét mắt nhàn nhạt nhìn bọn họ sau đó ổn định lòng dạ mở miệng nói.- Ta thật sự có cách, nhưng nói trước, sau khi dùng cách này thì không dùng được cái khác nữa.
- Chu gia, ngài cứ việc nói. Vừa nghe có cách, tất cả lập tức trở nên hưng phấn, vội vàng bảo Chu Học Trí mở miệng.
Chu Học Trí thản nhiên nói.- Ta trước khi nói cũng phải nói trước. Nếu không phải các vị ngày thường qua lại với chỗ Triệu Tự Doanh không tệ, Chu mỗ cũng sẽ không nói cách này. Thành thật mà nói, cách này cũng là Tiến gia khai ân cho các vị, bằng không liền khóa chặt hết thảy rồi.
Tất cả mọi người không lên tiếng chỉ chờ Chu Học Trí nói ra đáp án, Chu Học Trí lại giơ ngón tay chỉ về phía đông thản nhiên nói.- Không đi đường sông thì đi đường biển.
Nghe thấy lời này, bọn người vây quanh Chu Học Trí lập tức an tĩnh lại, qua chốc lát mới có người mở miệng nói.- Chu gia, cái ngài nói không biết có phải là hãng thuyền của Dư gia không?
Tất cả đều người làm ăn khôn khéo, tin tức cũng rất là linh thông, đương nhiên biết rõ hiện giờ cửa sông Thanh Giang không ít hàng hóa đều là hàng biển và hàng Tây Dương từ cảng Cáp Lỵ phía đông chuyển tới bên đó, cũng biết rõ có thuyền ven Hoàng Hà xuôi nam chất dỡ hàng hóa ở chỗ cảng Cáp Lỵ. Bên đó bị Triệu Tự doanh nắm giữ, nhưng chuyện làm ăn chở hàng lại đều là thuyền mành của Dư gia Tùng Giang, Vân Sơn Hành ở bên trong đó có hùn vốn chia lãi gì không tất cả mọi người đều nói không rõ lắm.
Hàng hòa một con thuyền mành lớn vận chuyển gấp mấy lần tào thuyền lớn nhất, hơn nữa đi đường biển lên phía bắc tới Thiên Tân, mất tháng ngày cũng ít hơn mấy lần so với tào vận, tiền chuyên chở tất nhiên cũng không phải quá đắt. Nhưng mọi người sở dĩ không dám chọn, là bởi vì cảm thấy trên biển nguy hiểm, nếu chẳng may hàng hóa lật chìm vậy thì mất cả chì lẫn chài. Tuy nói mọi người được bồi thường, nhưng càng là người gia nghiệp to lớn thì càng mưu cầu ổn thỏa.
Chu Học Trí cười nói.- Chính là đội thuyền Dư gia, nhà họ cũng là gia đình có gốc gác. Đổi lại nhà khác, Chu mỗ cũng không dám nói với mọi người.
Các thương nhân đều bật cười, Chu Học Trí lại không nhiều lời lại mở miệng nói.- Tiến gia bảo mọi người yên lòng, binh mã xung quanh cửa sông Thanh Giang này đều bị Triệu Tự Doanh chúng ta đánh sợ rồi, không người nào dám sang tự chuốc lấy họa. Cho dù dám tới, Triệu Tự Doanh cũng đánh bọn chúng rút về. Triệu Tự Doanh cầm bạc của các vị tất nhiên sẽ không bạc đãi các vị.
Mọi người lại cười giả lả gật đầu, trong lòng nghĩ thế nào thì khó mà nói rõ. Ngươi nhìn ta, ta nhìn người, việc tới nước này cũng chỉ đành nghe theo cách của Chu Học Trí đi làm. Trước đi hãng thuyền Dư gia bên kia hỏi thử, sau đó lại xem thử tình thế không muộn.
Người khác tản đi, Liên Bình An kia lại rơi lại đằng sau mấy bước, một mình nói nhỏ với Chu Học Trí.- Chu huynh, việc này quá lớn, ta bên này cũng không dám giấu điếm, lập tức phải lập tờ trình báo lên. Đây cũng là phép tắc. Kính mong Tiến gia thông cảm bỏ quá cho. Chu huynh cũng phải thay người huynh đệ này nói thêm mấy câu tốt đẹp.
Chu Học Trí gật đầu cười nói.- Ngài làm chuyện ngài nên làm, cái này ai cũng sẽ không trách tội ngài.
Liên Bình An có chút sờ không được đầu mối, ông ta tuy rằng một lòng đặt vào trong việc làm giàu, nhưng lời lẽ "binh quý thần tốc", "cơ mật làm đầu" cũng từng nghe qua, nhưng hôm nay biểu hiện an bài của Triệu Tự Doanh này thật sự khiến người ta mù mờ.
Bọn họ bên này vội vã tự người nào người nấy tản đi, ở chỗ ngăn chặn Vận Hà kia đã có tráng niên bắt đầu trở nên bận rộn, hiển nhiên là sửa soạn ở hai bên chỗ ngăn sông kia đào móc kênh mương, dẫn nước chảy thông, tránh cho thế nước có rắc rối.
Nhìn thấy cảnh tượng này, người am hiểu lại càng than thở tuyệt vọng, tất cả đều nhìn được rõ ràng, trông ra Triệu Tự Doanh này là tính toán chặn lối lâu dài rồi đây.
Đội thuyền Dư gia cũng là thương gia lớn bậc nhất ở cửa sông Thanh Giang, bọn thương gia giàu có rất nhanh đã tới được. Bình thường Dư nhị công tử không thấy mặt không ngờ "vừa khéo" ở nơi này, "vừa hay" ra mặt tiếp đón.
Vừa hỏi tiền chuyên chở trên biển, bọn người lúc trước thấp thỏm ngược lại gẩy bàn tính, cho dù dùng tào thuyền mang lén hàng hóa, cũng phải đút lót cho các phe các phái và tào đinh, vận binh, đó cũng là một loại tiền chuyên chở. Còn tiền chuyên chở thành mành của Dư gia thấp hơn mấy thành so với tiêu tốn dùng tào thuyền.
Còn về mạo hiểm sóng gió trên biển này, Dư nhị công tử Dư Trí Viễn cũng vỗ ngực cam đoan, chàng ta đã lấy nhà mình làm gương để nói rõ, Dư gia nhiều năm đi thuyền như thế cũng không xảy ra tai họa gì, thật sự xui xẻo vẫn là bởi vì đám tặc phỉ Thái Hồ kéo sang đốt thuyền, thuyền mành này là đi lại dọc theo bờ biển, bờ biển không có sóng gió quá lớn, an toàn cũng cao.
Hơn nữa thật nếu có lo lắng mạo hiểm, Dư nhị công tử cũng có cách, tiền chuyên chở tăng lên hai thành, thật nếu xảy ra tai họa gì, hàng hóa có tổn thất gì, hãng thuyền Dư gia đảm bảo bồi thường gọi là phí bảo hiểm.
Tất cả gẩy bàn tính một lần nữa, cũng hiểu được lối buôn bán của Dư gia. Phí bảo hiểm cộng tất cả lại cũng không ít, nhưng hàng hóa mọi người chưa chắc đều xảy ra chuyện, Dư gia này tính thế nào cũng là kẻ kiếm tiền, thật nếu xảy ra chuyện chẳng may gì, phí bảo hiểm của mọi người chuyển dời tới trên mình một người thì tốt rồi.
Nhưng cho dù có phí bảo hiểm này, cộng lại vẫn là có lợi hơn tào vận, một điểm khẩn cấp nhất là không chậm trễ thì giờ, nhanh hơn rất nhiều so với trước.
Sau khi hiểu biết những lời này, tất cả mọi người đều bắt đầu động lòng, đây cũng không phải bởi vì chọn lựa bất đắc dĩ mà là tính toán cân nhắc từ khía cạnh người làm ăn, hải vận này quả thật càng hợp.
Bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang cũng đều hiểu rõ cặn kẽ hãng thuyền Dư gia, đứng sau lưng mười phần có tám chín là Vân Sơn Hành, gia nghiệp to lớn như vậy, thật cũng không cần lo bồi thường không nổi hoặc là lừa gạt.
Từng hộ đều vội vã đặt cọc hải vận với Dư gia, còn ông chủ lớn Thông Bắc Hiệu làm ăn ở Liêu Đông là Lý Tử Du càng cảm thấy hứng thú với chuyện này. Hàng hóa y từ chỗ Liêu Đông chuyển tới vốn dĩ phần lớn trải qua hải vận, chuyện buôn bán của thuyền mành Dư gia vừa hay chống lại y. Hơn nữa lần này cũng nhìn ra được một số manh mún, chỉ sợ cửa sông Thanh Giang về sau tất cả chuyện làm ăn hải vận đều phải dùng của một nhà Dư gia này rồi, trước tiên làm tốt quen biết cũng là không sai.
Trên dưới hãng thuyền đối với chuyện làm ăn đột nhiên có được nhiều thế này đều có chút không hiểu. Nhưng khách tới cửa cũng là tốt, từ trên xuống dưới đều không ngừng bận rộn, mấy chưởng quỹ, quản sự vai vế già dặn vốn dĩ còn cảm thấy nhị công tử phá của. Lúc trước vừa tạo thuyền vừa mua thuyền còn chiêu mộ chèo thuyền, thủy thủ, hao tốn không ít bạc lại không chuyên chở hàng hóa nhiều như thế, đã có người lén lút xì xầm bàn tán, chính là công tử nhà mình đi theo bọn võ phu thổ hào Từ Châu kia chơi đùa. Nhưng như nay lại đều tâm phục khẩu phục, hóa ra nhị thiếu gia sớm đã có đoán trước.
Dư Trí Viễn bên này bận rộn mãi tới chiều tối, vì giữ lấy khuôn mặt tươi cười hai má đều có chút đau đớn, mãi tới trời tối xuống mới được nhàn rỗi ngồi một mình chốc lát.
Lão quản gia vui mừng hớn hở đưa tới cơm chiều, còn sắp sẵn nha hoàn hầu hạ. Dư Trí Viên lại muốn ở một mình chốc lát, một mình gã ngồi ở trong phòng cũng không có đốt nến cho nên cũng không có người nhìn thấy gã đang phát run. Cả người Dư Trí Viễn hưng phấn run rẩy, tào vận đổi hải vận đã bước ra bước đầu tiên, gã không ngờ rằng sẽ bắt đầu như thế. Nhưng gã trừ hưng phấn cũng có nỗi lo lắng thấp thoáng. Náo loạn lớn như thế liệu thành công không?