Mã Xung Hạo trả lời vô cùng kỹ lưỡng, tuy nhiên trong lòng lại buồn bực. Nghĩ thầm rằng vua nào triều thần ấy, tân quân đăng cơ, thân tín hoạn quan bên cạnh cũng theo đó gà chó lên trời, loại như mình thì rơi xuống bụi rậm, đây là việc rất bình thường, vậy mà cũng đáng để để mắt tới sao. Tuy nói vào được Ty Lễ Giám cũng đích xác là lão đại rồi.
Không ngờ Triệu Tiến tiếp tục truy vấn.- Ngươi còn biết điều gì khác về người này không?
Mã Xung Hạo nháy mắt mấy cái, cười nói.- Tiến gia hỏi vừa khéo, người xuất thân từ hai mươi bốn nha môn Thái giám nội cung, Cẩm Y Vệ đều lưu ý, có trời mới biết lúc nào cần phải giao tiếp. Mà Ngụy Trung Hiền này trên người lại có mấy sự tích thú vị, mọi người đều nhớ rõ. Tiến gia có lẽ không biết, Thái giám trong nội cung và đại thần trong triều cũng giống nhau, đều là đọc sách làm việc, từng bước đi lên. Sau vài chục năm ngồi vào cái ghế cao, luôn là thiên hạ của người đọc sách. Tuy nhiên Ngụy Trung Hiền này lại không biết chữ, xuất thân vô lại giữa chốn thôn làng, bởi vì thua cược không trả được nợ mới tự cung. Nhưng một người như vậy không ngờ lại biết cưỡi ngựa bắn tên, sau khi tiến cung biết nịnh bợ người, biết làm bếp. Mặc dù trong coi mua bán thức ăn, cuối cùng lại bợ đỡ được người đứng đầu là Khách thị, trước mặt Thiên Khải cũng nịnh hót không tồi. Bối cảnh như vậy mà vào được Ty Lễ Giám không lạ, đấy chính là từ trong Thư Đường từng bước một đi lên. Nhưng một người không biết chữ mà vào được Ty Lễ Giám thì thực sự là kỳ quái.
Nói tới đây Mã Xung Hạo dừng lại. Y vốn định khoe tài ăn nói khôi hài, đây cũng xem như là một loại bản lĩnh của y, nhưng không nghĩ rằng càng nói Triệu Tiến lại càng nghiêm túc, mà nét mặt Vương Triệu Tĩnh bên cạnh cũng căng thẳng. Điều này khiến Mã Xung Hạo càng cảm thấy kỳ quái, bất quá chỉ là một thái giám Ty Lễ Giám mới được cất nhắc, sao lại phải thận trọng như vậy. Mã Xung Hạo ngẫm nghĩ một chút, lại mở miệng nói.- Chưởng ấn mới của Ty Lễ Giám là Vương An. (Quan trông coi ấn vua)
Thái giám Chưởng ấn Ly Lễ Giám là một trong những người có quyền thế nhất thiện hạ, đó là người tuyên chỉ của Thiên tử, ngay cả Thủ phụ Nội các so ra cũng kém hơn. Thay đổi ở cương vị này thường thay mặt cho biến hóa của cục diện chính trị trong thiên hạ. Mã Xung Hạo nghĩ rất rõ ràng, mình nói điều này Triệu Tiến nhất định sẽ càng để ý tới.
Vương Triệu Tĩnh nhìn nét mặt của Triệu Tiến, quay đầu nói với Mã Xung Hạo.- Ngươi ở kinh sư còn quen biết nào nghe ngóng được tin tức không?
Thân là quan lớn thượng cấp, tất nhiên có quyền chặn đứt lời của thuộc hạ. Mã Xung Hạo đối với điều này thật ra không có gì bất mã. Y chỉ cảm thấy kỳ quái là một Ngụy Trung Hiền sao trọng yếu hơn được với Vương An của Nội Tướng Phủ, nhưng nghĩ thì nghĩ, cũng khom người trả lời.- Tam gia, thuộc hạ tại kinh sư còn có vài mối quen biết, mấy người này đều chuyên kiếm sống bằng tin tức, các nơi đều mua tin tức từ bọn họ, tiền trao cháo múc.
Vương Triệu Tĩnh thản nhiên nói.- Ngươi bây bây giờ đi nghe ngóng tin tức về Ngụy Trung Hiền, tin tức gì cũng cần hết, nhớ rõ phải bí mật, tiêu phí hết bao nhiêu thì báo ta, lui xuống trước đi.
Mã Xung Hạo lăn lộn nhiều năm trong quan trường ở kinh sư và Nam Kinh, tất nhiên sẽ không có oán khí, trong lòng nghi hoặc cũng không biểu lộ ra, chỉ khom người cáo lui. Sau khi đi ra sân trên mặt mới hiện lên một tia nghi hoặc, nghĩ thầm rằng mấy vị thủ lĩnh trẻ tuổi này làm việc thật sự sâu xa khó dò.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Viết thư cho phụ thân đệ, phiền lão nhân gia hỏi thăm sự tích của Ngụy Trung Hiền, chỉ có điều phải cẩn thận một chút, đừng khiến cho người khác theo dõi.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu đáp ứng, cười trả lời.
- Nơi kinh sư, mọi người bàn tán chuyện rất nhiều, khơi ra một câu, người khác sẽ tiếp lời. Gia phụ mấy năm nay làm việc này đã quen, sẽ không bị người khác theo dõi đâu.
Triệu Tiến cũng cười gật đầu, lúc này ánh mắt của Vương Triệu Tĩnh lại trở nên nghiêm túc một chút, người hơi đổ về phía trước, có chút trịnh trọng hỏi.- Đại ca lần trước xem triều báo, bị cái tên Nỗ Nhĩ Cáp Xích làm kinh động. Kết cuộc người Nữ Chân Kiến Châu quật khởi, triều đình mấy lần đại bại ở Liêu Đông, Nỗ Nhĩ Cáp Xích kia đã là mối họa lớn nhất của Đại Minh. Hiện tại đại ca lại để mắt tới Ngụy Trung Hiền, chẳng lẽ Ngụy Trung Hiền này có gì không ổn? Hay là đại ca ở cửa sông Thanh Giang đã từng nghe được điều gì?
Trong trí nhớ từ trước, thiên tử thời đại này là ai rất nhiều người không nhớ được, thậm chí Nỗ Nhĩ Cáp Xích là ai cũng có rất nhiều người không biết, nhưng cái tên Ngụy Trung Hiền này lại làm cho người ta có ấn tượng rất sâu đậm. Nguyên nhân cũng rất đơn giản là do được nghe nhiều. Lý do này đương nhiên không giải thích cho Vương Triệu Tĩnh. Tuy nhiên người khác cũng đoán không ra, thật sự là quá mức tưởng tượng rồi. Nhưng giống như những chuyện từ trước, không cần Triệu Tiến giải thích, Vương Triệu Tĩnh sẽ tự mình đoán ra một cái lý do.
Những người trong tầng lớp cốt lõi của Triệu Tự Doanh đều cảm thấy Triệu Tiến có con đường tin tức mà mọi người không biết, mà cửa sông Thanh Giang kết nối Nam Bắc, là nơi then chốt thông suốt bốn phương, biết được tin tức liên quan đến kinh sư cũng không có gì kỳ quái.
- Để tâm một chút là được. Năm đó ta thật ra đã để mắt tới Nỗ Nhĩ Cáp Xích kia rồi, nhưng hiện tại không có trở ngại gì với chúng ta. Triệu Tiến cười nói, sau đó lại trầm ngâm một chút, rồi thêm vào một câu.- Kỳ thật cũng không có gì, binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn.
Lẽ ra gần đây nạp thiếp, sắp đến Tết, Triệu Tiến hẳn là phải đón tết ở nhà, nhưng hắn đã lâu không đi tới cửa sông Thanh Giang rồi, đối với Triệu Tự Doanh mà nói, địa vị của cửa sông Thanh Giang cũng không dưới Từ Châu. Ngày mười bảy tháng chạp, đội Thân Vệ của Cát Hương bắt đầu sửa soạn, Triệu Tiến sắp sẵn xuôi nam xuống cửa sông Thanh Giang.
Con của Triệu Tiến là Triệu Long còn chưa đầy một tuổi, Từ Trân Trân tất nhiên không đi được, tuy nhiên nàng đánh tiếng bảo Mộc Thục Lan đi cùng. Nói Triệu Tiến một mình ở bên ngoài cũng phải có người chiếu cố, nhưng Mộc Thục Lan lại không muốn rời khỏi Từ Châu, Nói rằng gần ngày tết phải ở nhà hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm sóc Từ Trân Trân mới là việc chính. Hơn nữa, nếu như trở lại Từ Châu, một loạt việc như tu sửa mộ phần phụ thân sẽ bận rộn rồi.
Lần này tới cửa sông Thanh Giang quả nhiên là gây chấn động người trên đất ấy. Thật ra, Triệu Tiến lúc mới tới cũng là thỉnh cầu của phú hộ ở cửa sông Thanh Giang. Từ sau sự tình Mã Xung Hạo tiến lên phương bắc rồi tán loạn, Triệu Tiến vẫn chưa đến cửa sông Thanh Giang này, khiến cho những người lưỡng lự sợ hãi. Triệu Tiến đến nơi này, giáp mặt nói chuyện với nhau vài câu cũng là theo tâm nguyện của mọi người. Vì điều này, rất nhiều phú hộ muốn về nhà đón năm mới đều lưu lại tại đây.
Nếu là đến để trấn an lòng người, như vậy một vài dáng vẻ mộc mạc từ trước cũng tạm thời không cần. Một nơi trạch viện tốt nhất cửa sông Thanh Giang là Ngô Viên để trống riêng đấy, mỹ vị đồ trân quý tụ tập xung quanh, nữ nhân của sông Tần Hài và Dương Châu cũng bởi giá cao mà vội vàng lên phía bắc. Vốn mọi người cho rằng Triệu Tiến không ham nữ sắc, nhưng sau khi nạp thiếp lại làm mọi người hiểu lầm, nói là người trẻ tuổi vẫn là người trẻ tuổi, chung quy vẫn thích nữ nhân.
Tuy nhiên, sau khi Triệu Tiến tới Ngô Viên, người đầu tiên tới gặp mặt không phải là bất kỳ một thương nhân ở cửa sông Thanh Giang nào mà là Dư Trí Viễn đến từ Tùng Giang. Mọi người cũng không nói gì, đều là tâm phục khẩu phục, ai bảo Dư gia này lúc trước dám bỏ tiền đánh cược lớn.
Dư Trí Viễn lần này tới cũng không phải tay không mà là mang theo một bản công văn. Đây là khế ước muối Tùng Hải, trong bản khế ước này, Triệu Tiến có bảy thành hùn vốn, Dư gia có ba thành. Triệu Tiến trả luôn khế ước lại, cười nói.- Thuyền của nhà huynh, tiền vốn của nhà huynh, kế sinh nhai của nhà huynh, chia tiền lãi cho đệ làm chi. Nếu như coi huynh là huynh đệ thì không cần mấy thứ vớ vẩn này làm gì.
- Mời đại ca nhận lấy, nếu như làm ăn bình thường, tiểu đệ cũng sẽ không làm theo chiêu trò trong hí khúc bình thoại này. Nhưng tiểu đệ từ Tùng Hải buôn muối tới Phúc Kiến, một thuyền muối chính là một thuyền bạc, tính cả lúc về lại càng đánh giá. Hơn nữa việc vận chuyển muối này các mặt đều tiện lợi, vốn dĩ cũng được chúa biển long đầu vuốt mặt nể mũi. Lần này cũng ít nhiều đưa cho vẻ mặt tươi cười, không thì chỗ muối này sao có được đãi ngộ như thế. Không có chiếu cố của đại ca, tiểu đệ sao có chỗ muối này. Đây đều là phần đại ca cần phải nhận lấy. Dư Trí Viễn cũng nói hết sức thành khẩn, cũng không có đem khế ước đẩy trở lại mà là cầm hai tay, trịnh trọng đứng lên đưa cho Triệu Tiến.
Trên đời này không phải ở gần biển là có nắng phơi được muối, buôn muối. Muối vùng Hải Châu của Nam Trực lệ cung ứng cho cả thiên hạ, nhưng đồng dạng muối vùng biển Chiết Giang làm ra số lượng rất thấp, mà Phúc Kiến thì vốn dĩ không làm ra được muối ăn. Muối của y đều là chở từ Quảng Đông chuyển vào, một thuyền vận muối tới được là lãi lớn, nếu như trên đường trở về buôn bán ở Nguyệt Cảng và mấy nơi cảng tư nhân thì khoản lợi này không dưới so với đi Oa Quốc và Nam Dương. Nhưng chúa biển long đầu đất Mân Việt chém giết tranh giành lẫn nhau, vốn dĩ cũng không có đường cho các thuyền muối thông hành. Còn một đường buôn muối từ Hải Châu lại không có nền nếp. Thương nhân buôn muối giàu có một gốc thiên hạ, hàng năm từng bước buôn muối là đã phát tài lớn, không có hứng thú đụng chạm tới con đường mới, cũng sợ bị liên lụy phiền toái. Điều này chính là lý do vì sao chợ muối của Triệu Tiến kiếm được tiền, bởi vì hắn mở ra một con đường mới cho mọi người, đem người bán và người mua lại gần nhau. Tương tự như vậy, nhờ có Triệu Tiến, đám thương nhân buôn muối bình thường bảo thủ không cách nào không theo chỉ bảo bán muối cho Dư gia. Dư gia dùng thuyền mành chở muối ở Hoài An tới Phúc Kiến, kiếm được khoản tiền lãi lớn.