Hơn nữa chợ muối và chợ Từ Châu mỗi ngày thu được rất nhiều tiền, là nguồn của cải rất lớn, hàng hóa vàng bạc trữ trong quầy cũng không ít, nếu thật sự có nguy hiểm gì chắc chắn sẽ thông báo cho sản nghiệp nhà mình chuyển dời trước tiên, giống như lần trước Mã Xung Hạo dẫn người tới uy hiếp vậy.
Cũng chính vì thế, đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành đều cắm tai mắt ngầm ở các hộ thương nhân trong chợ muối và chợ Từ Châu, những tai mắt ngầm này đưa cho khá nhiều tin tức và động tĩnh.
Đại án mưu phản nhất định chấn động tới vua quan và dân chúng, chỗ dựa vững chắc của những bọn thương nhân này ai nấy đều tin tức linh thông, chắc chắn không có chuyện còn biết muộn hơn cả Triệu Tiến.
Nhưng bây giờ cục diện này lại không hợp lẽ thường.
Nhiếp Hắc cẩn thận dè dặt nói.- Lão gia, nhiều người như vậy, thế lực ở các nơi cũng sẽ không liên thủ diễn trò cho chúng ta xem, họ cũng không có bản lĩnh diễn trò này.
Triệu Tiến trầm mặc một lúc mới cất tiếng nói.- Ta sẽ bảo Mã Xung Hạo tới kinh thành dò la, tuy nhiên đội Nội Vệ của các ngươi cũng phải sắp xếp người đi, không trà trộn cùng một đường với Mã Xung Hạo. Phải nhanh, phải cẩn thận, không cần lo đến chuyện tốn ngân lượng.
Nhiếp Hắc vội vàng gật đầu đáp lại, Triệu Tiến đã đi tới giáo trường, nhìn thần sắc của Trần Thăng vẫn không khác gì lúc trước, còn Cát Hương lại có quầng thâm ở mắt, vẻ mặt như vẫn chưa tỉnh ngủ.
Nhìn thấy vậy, Triệu Tiến lập tức nhíu mày lại, hắn biết Cát Hương có hai kẻ ý hợp tâm đầu, hơn nữa hắn còn biết rốt cuộc là ai, tuổi trẻ khí huyết cương dương, lại là huynh đệ một nhà, Triệu Tiến cũng đành mắt nhắm mắt mở, nhưng vào lúc khẩn yếu mấu chốt thế này, lại vẫn mệt nhọc trên thân thể nữ nhân được, đúng là không biết nặng nhẹ.
Cát Hương mỉm cười giải thích.- Tối hôm qua trở mình mãi không ngủ được, trong đầu luôn nghĩ chuyện đâu đâu, nên bèn tới đội Thân Vệ xem bọn chúng tuần đêm, kiểm điểm binh khí võ bị.
Thấy Trần Thẳng bên cạnh gật đầu, lúc này Triệu Tiến mới xác thật, nếu Cát Hương đúng là xao nhãng chính sự, Trần Thăng không chỉ sẽ giáo huấn mà không khéo còn sẽ động thủ.
Tuy nhiên cảm xúc này của Cát Hương, Triệu Tiến lại hiểu được, nhất thời cũng không biết nói gì mới phải, nhìn gia đinh đội Thân Vệ hàng lối chỉnh tề đi ra ngoài doanh trại chạy vòng tròn, hắn chậm rãi nói.- Huynh đã nói mấy lần rồi, tuổi chúng ta không nên sốt ruột, đợi khi nước chảy vào sông thì đương nhiên sẽ thành công thôi.
Cát Hương cười trả lời theo.- Đại ca, đạo lý này đệ hiểu, nhưng lâu rồi không ra trận chém giết, cảm thấy toàn thân đều không thoải mái.
Xem xong buổi thao luyện của đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất, Triệu Tiến lại tới xưởng rèn sắt gần Hà Gia Trang.hiện giờ Lộ Dịch biết được điểm trọng yếu của mình ở đâu, sau này khó mà nói, nhưng lúc này bảo đảm chất lượng súng hỏa mai làm ra, đây chính là của cải và tiền đồ của gã. Tuy nhiên khi gặp Triệu Tiến, Triệu Tiến cũng nhìn ra được những thấp thỏm lo âu trên mặt y.
Chuyện nhà mình mình tự biết, Lộ Dịch từ khi rời khỏi viện thần học đến giờ cũng không phải chưa từng phát tài, nhưng mỗi lần có khởi sắc là liền bị biến cố nhấn chìm tan thành mây khói. Từng trải, rèn luyện của Lộ Dịch phong phú hơn đa số mọi người ở Từ Châu, hôm qua đột nhiên tình cảnh căng thẳng, người khác có lẽ không để ý tới, nhưng Lộ Dịch lại cảm nhận được. Thầm nghĩ mình mới nhìn thấy ánh rạng đông phát tài, lẽ nào lại sắp công dã tràng. Bởi vì chuyện này, Lộ Dịch đêm qua phá lệ lần đầu tiên cầu nguyện mấy lần, cho dù lời cầu nguyện đều không nhớ hoàn chỉnh lắm.
Triệu Tiến không để ý tới tâm tình của đối phương, chỉ nhấn mạnh phải đảm bảo chất lượng, phải dùng dụng cụ đo thống nhất, thuốc nổ và đạn chì không được có mảy may qua loa, sau đó lại cho năm lượng vàng và năm mươi lượng bạc trắng.
Sau khi nhìn thấy kim loại quý sáng lấp lánh, tâm trạng tồi tệ của Lộ Dịch tan thành mây khói, lập tức bảo đảm phát lời thề thốt. Triệu Tiến cũng thưởng tiền cho thông dịch, nói rất thẳng thắn, cho dù phiền toái thế nào cũng phải dạy lão bộc Lộ Dịch tiếng quan thoại, thứ y biết cũng như vậy đều có giá trị.
Đám thợ rèn chế tạo súng hỏa mai cũng nhận được tin tốt, rèn được một khẩu súng tiền thưởng tăng lên. Lúc đầu một cây súng thưởng một lượng bạc, giờ hai cây súng thưởng ba lượng bạc, đúng là trọng thưởng, mọi người đều cố gắng gấp mười lần.
Đồng thời giữa đám thợ rèn của Từ gia còn có tin tức truyền đi, nếu ai hiểu được cách đúc pháo, hoặc quen người đúc pháo thì đều phát tài, cả đời này không phải khổ cực trước lò sắt nữa.
Có người nói là cô gia yêu thích, cũng có người nói là người ngoài dò la, tuy nhiên tin tức đều rất mơ hồ, không ai nói được chính xác, dù sao hỏa pháo này là trọng khí quân đội nước nhà, đúc hỏa pháo riêng vậy đúng là đại tội mất đầu giết cả nhà.
Nhưng kiêng kị thì kiêng kỵ, đám thợ rèn đúc nhiều dụng cụ như thế cho Triệu Tự Doanh, người chậm chạp thế nào cũng lờ mờ đoán ra được, tin tức hỏa pháo này vừa truyền ra, mọi người đều rất cố gắng dò la.
Cưỡi ngựa trở lại nơi trú đóng của đội Thân Vệ, Mã Xung Hạo đã chờ sẵn trong phòng nghị sự. Giống như hôm qua, trong phòng chỉ có Triệu Tiến, bọn huynh đệ và hộ vệ, người ngoài phòng đều phải né tránh ở khoảng cách nhất định.
Triệu Tiến hỏi thẳng.- Nếu bạc đút lót cho tất cả từ trên xuống dưới thì đưa được người từ trong thiên lao ra không?
- Có lẽ. Đã dùng tới bạc, ở kinh thành, ở thiên hạ này không có chuyện gì không làm được. Mã Xung Hạo trả lời chắc như đinh đóng cột.
Vương Triệu Tĩnh đang lắng nghe bên cạnh lập tức tinh thần rung động, Triệu Tiến híp mắt nhìn Mã Xung Hạo một lúc, vỗ xuống hai tay vịn trên ghế, trầm giọng nói.- Nói vậy thì chúng ta sắp xếp một đội nữa đi. Người vừa ra khỏi thiên lao, lập tức khoái mã sẽ đưa ra khỏi kinh sư, chỉ cần ra khỏi kinh thành thì không phải lo lắng quá nhiều nữa.
Mã Xung Hạo khom lưng, lại cất tiếng nói.- Lão gia, từ trong thiên lao đi ra không khó, nhưng ở đây cũng có rủi ro. Nếu sau khi đi ra, nhỡ may có biến, cho dù là chẳng may, có người hô hoán thì sẽ không ra nổi thành nữa. Vốn người nhốt trong thiên lao không có chuyện gì lớn, nhưng sau lần này, chỉ sợ thật sự thành trọng phạm. Tam gia ở kinh thành lâu, chắc hẳn cũng biết đạo lý này. Thiên lao Chiếu Ngục nói ra tiếng tăm dọa mọi người, ở nơi đó thực ra cũng không có chịu khổ gì, đều đợi chờ kết cuộc tranh đấu ở bên ngoài, hoặc bạc mở đường. Nhưng nếu một khi cướp ngục không thành...
Y định nói lại thôi, mọi người cũng nghe hiểu được, cục diện bây giờ còn mù mờ nếu thật sự phải dùng sức mạnh cướp ngục, e rằng còn làm hỏng một số chuyện.
- Chỉ cần người ra khỏi chiếu ngục, dựa vào tinh nhuệ nhanh nhẹn của chúng ta, đủ để hộ tống người ra khỏi thành. Kể cả có người ngăn cản, chỉ cần không gặp mai phục, giả sử tạm thời gặp phải, chúng ta cũng xông phá được. Đây cũng là điều Vương Triệu Tĩnh đã nói, y đã hơi nóng vội.
- Tam gia, tiểu nhân mạo muội nói một câu. Thực ra theo cách nói của lão gia, thật sự dùng đủ bạc rồi, trên dưới đều đút đủ hết, việc cứu người ra khá ăn chắc. Kinh sư cách Từ Châu ngàn dặm, nếu chẳng may có sơ suất thì đó là đại họa. Giọng của Mã Xung Hạo hơi cao lên.
- Thật sự nếu có kinh động, đường ra thành chỉ có mấy con đường đó. Kinh thành nếu phái kỵ binh ra thì phải làm sao? Càng chạy không kịp. Kỵ binh của bốn đại doanh trong Cấm Quân, của Cẩm Y Vệ, doanh trại kinh thành cũng có kỵ binh. Binh Mã Ti Ngũ Thành và phủ Thuận Thiên cũng có, những người cưỡi ngựa này đều là tinh nhuệ.
Nói tới đây, Triệu Tiến lại dùng tay cắt xuống, nhìn thấy tư thế này, Mã Xung Hạo lập tức dừng lại, phía kia sắc mặt của Vương Triệu Tĩnh đã rất kém.
- Ngươi tranh thủ đưa tin với phía kinh sư. Bên này còn có rất nhiều chuyện khẩn yếu ngươi cũng phải quản chặt. Chuyện lần này làm tốt, chức danh đại đội trưởng ngươi có một cái. Triệu Tiến nói mấy câu ngắn gọn, phất tay bảo Mã Xung Hạo rời đi.
Mã Xung Hạo mặc dù nói thật, nhưng lại kích động rất lớn tới Vương Triệu Tĩnh, vẫn không cần phải nói nhiều, dù sao đã có bố trí về điều này.
Nghe thấy lời hứa của Triệu Tiến, Mã Xung Hạo tươi cười hớn hở, khom mình thi lễ rời đi, y vốn không phải nói những lời này với Vương Triệu Tĩnh, mà khiến cho Triệu Tiến biết được y suy nghĩ kín đáo chu toàn, hiểu được cục diện kinh sư là đủ rồi.
Triệu Tiến giải thích.- Mã Xung Hạo hiện giờ không hoàn toàn tin cậy được, nhưng cũng phải cho y đủ chức danh. Tài cán bản lĩnh của y đầy đủ rồi, không coi trọng liền lung lạc không đặng, càng nói chi tới dùng được.
Vương Triệu Tĩnh ngơ ngác ngồi đó trầm mặc một lúc, đột nhiên mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ muốn dẫn đội đi tới kinh sư một lần. Tiểu đệ trên người cũng có thân phận cử nhân, con trai ra mặt cũng thuận tiện tự tại hơn người ngoài.
Triệu Tiến quát một tiếng.- Muốn gì mà muốn, ngoan ngoãn ở lại Từ Châu.
Tâm tình Vương Triệu Tĩnh có phần căng thẳng.- Đây là tiểu đệ bất hiếu, là tiểu đệ liên lụy gia phụ. Bất hiếu, đệ...
- Hoang đường, đệ đi rồi thì có ích gì chứ, đệ cũng chết vùi ở kinh thành chẳng lẽ chính là hiếu thuận. Triệu Tiến nói rất không khách khí, Vương Triệu Tĩnh đang định lên tiếng, bên ngoài đã có bẩm báo, nói là Trần Thăng đã tới.
Trần Thăng vào đây đương nhiên không cần đợi cho phép gì cả, đơn giản là bẩm báo một tiếng, đẩy cửa bước vào, nhưng lại nhìn thấy tình cảnh của Vương Triệu Tĩnh trong phòng, liền nhíu mày hỏi.- Làm sao thế?
Nghe xong lời giải thích của Triệu Tiến, Trần Thăng lạnh lùng nói.- Bình thường đầu óc còn coi như dùng tốt, cứ đến khi quan trọng là ngu muội, đây cũng không phải một hai lần, nếu ngươi dám đi, ta sẽ nhốt ngươi lại.
- Đại ca, nhị ca. Vương Triệu Tĩnh nghẹn giọng nói, hai tay bưng kín mặt.
Trần Thăng lắc đầu, chuyển sang nói với Triệu Tiến.- Đêm qua đệ cũng đã suy nghĩ, nếu triều đình muốn động thủ với chúng ta, phía Tham tướng Từ Châu tất nhiên sẽ có tin. Kể cả cảm thấy Chu Bảo Lộc không làm người khác yên tâm, cũng sẽ sắp xếp người tới thay thế, nhưng bên kia không hề có tin tức gì, quả là cổ quái.
Triệu Tiến giơ tay vỗ trán, cười gượng nói.- Dưới đèn thì đen, ta cũng không có nhìn thấy cái gã Tham tướng này còn đây.
Vùng đất phân thủ của Tham tướng Từ Châu rất rộng, lấy Từ Châu làm tâm, bắc đến châu Tế Ninh, tây đến phủ Quy Đức, nam tới phủ thành Phượng Dương và cửa sông Thanh Giang, đông đến vùng ven biển Hải Châu, chẳng khác gì là trấn giữ yết hầu ở phía đông Đại Minh. Tham tướng Từ Châu ở trong lòng Binh bộ, các lão đại triều thần đều có đủ phân lượng sức mạnh trấn thủ.
Sức mạnh như vậy lại ở Từ Châu, chắc chắn là chủ lực trấn áp mưu phản Từ Châu, binh quý thần tốc, bên đó cử động, bên này nhất định cũng phải biết tin tức, tính toán không yên tâm với tên Chu Bảo Lộc này, vậy thì thay thế hoặc bố trí người cũng nên sắp xếp vào lúc này.
Nhưng Tham tướng Từ Châu ở Từ châu, sư gia gia quyến bên mình đều ở đây, hộ vệ lại chỉ có mười mấy người, tổng cộng lưu lại bốn con ngựa kéo xe, nhất cử nhất động đều dưới giám sát của Triệu Tự Doanh, nếu ông ta có động tĩnh, Triệu Tự Doanh ở các nơi sẽ biết từ lâu, chứ không xem nhẹ như thế này.
- Điều này cứ bảo Nhiếp Hắc đi thăm dò, có lẽ chúng ta đã để lọt. Triệu Tiến buồn bực nói, nói xong lại cầm lấy thẻ bài bên hông đưa cho Mạnh Chí Kỳ, khi truyền lời nhắn nhất định phải có thẻ bài của Triệu Tiến, hơn nữa sau khi xong việc người nhận được lời nhắn sẽ tới chỗ Triệu Tiến đối chứng, đòi hỏi khâu chính giữa đó không xảy ra chuyện gì.