Mà trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, chỗ đầu đường đi đến Sơn Đông đều bị các lộ nhân mã khóa chặt nghiêm ngặt, phàm là người có khẩu âm phủ Duyện Châu, bất kể là ra hay vào, đều phải được tra xét cẩn thận.
Sự việc này nhìn thì không nhỏ, nhưng mấy tên đầu lĩnh của Triệu Tự Doanh lại không ai lộ diện, khiến cho người khác đoán mò, chỉ có người trong nội bộ Triệu Tự Doanh mới biết. Triệu Tiến dẫn đầu, mọi người đi đến sân huấn luyện của đoàn thứ nhất để diễn luyện, lần này nghe nói là trường mâu, cung tiễn và hỏa súng cùng nhau diễn luyện. Đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất đều phải tham gia, thậm chí là ngoại trừ cửa sông Thanh Giang ra, đoàn, đại đội các nơi phụ cận đều phải phái người nòng cốt đến tham gia.
Hằng năm từ tháng năm đến tháng mười, đều là lúc tào vận bận rộn náo nhiệt nhất. Lúa gạo hàng hóa của phương nam thông qua Đại Vận Hà xuôi nam ngược bắc quen thuộc này được đưa đến phương bắc, cung ứng cho kinh sư và những vùng lân cận, duy trì biên quân chín trấn, cũng giúp cho những thương gia giàu có của vùng nam bắc phát tài to, cũng duy trì cuộc sống của những người sống nhờ tào vận, giúp một vài người từ miếng ăn đến vật dụng, có người thì ăn no, có người thì trở nên giàu có.
Cửa sông Thanh Giang, đầu mối then chốt của tào vận, thì càng không cần phải nói. Hằng năm từ khoảng tháng tư thì đã bắt đầu bận rộn. Lương thực hàng hóa của Hồ Quảng, Giang Tây và Giang Nam đều tập trung về đây, sau đó hoặc là thông qua thuyền tào thuyền, hoặc là thông qua ngựa xe, vận chuyện lên phương bắc, khiến cho việc buôn bán của cả thiên hạ trở nên phồn thịnh.
Khoảng tháng sáu tháng bảy thì càng không cần phải nói, đây là lúc bận rộn nhất. Số lương thực tập trung trong nhà kho cửa sông Thanh Giang vào năm ngoái và đầu năm phải vận chuyển đến Bắc Trực Lệ và kinh sư. Hàng hóa đến từ Giang Nam phải vận chuyển đến phương bắc để buôn bán. Hằng ngày mọi người đều liên tục vận chuyển, cắt xén bao nhiêu trong số tào lương, hàng hóa lén mang theo phải sắp xếp thế nào, mỗi một thứ đều dính líu đến phần lớn lương tiền ra vào.
Quan thự của Đại sứ kho lương Thường Doanh Liên Bình An huyên náo như một cái chợ. Tiếng bàn tính gõ vang giống như tiếng pháo nổ, mấy mươi người tính sổ sách phòng thu chi bận rộn ghi sổ, các lộ nhân mã vào vào ra ra. Đại sứ kho lương Liên Bình An này làm việc cho mấy bên, đến nhiều việc của Tuần phủ Phượng Dương và Tổng binh tào vận cũng nhờ ông ta làm, thường lệ ông ta cũng dâng tiền hiếu kính. Nhờ vào những thứ này, Liên Bình An cũng có thân phận sắp xếp định mức của hàng hóa và lương thực trên tào thuyền. Lúc này quyền thế của cửu phẩm Đại sứ Liên An Binh cũng không kém Thượng thư Hộ bộ là bao.
- Liên đại quan, năm vạn cân gạo trắng này nhất định phải đưa đến chỗ ta, giúp ta chứa trong kho, bạc bao nhiêu cũng bàn được.
- Lão Bạch, đầu óc ngươi hồ đồ rồi, thu hoạch vụ thu chưa đến, gạo các nơi vẫn chưa đến, đang là lúc lương thực bán giá cao, ta còn giúp ngươi tồn trữ. Đùa sao?
- Cũng không phải là không đưa ra bạc đâu. Ngươi không phải không biết ta mua lương thực giùm ai chứ? Nếu không sẽ khiến bên đó đến nói.
- Triệu Tiến? Con mẹ nó, ngươi nói sớm một chút thì chẳng phải là tốt rồi sao? Cứ thích úp mở. Mua cho ngươi rồi, trữ kho cho ngươi, ngươi phải mau chóng đưa bạc đến đây, bằng không Triệu Tự Doanh cũng phải đến mua bán theo quy củ mà thôi.
Liên Bình Anh vừa lấy khăn tay lau mồ hôi, vừa đàm phán một mối làm ăn lớn với một vị thương gia giàu có ở cửa sông Thành Giang, mấy người bên cạnh đều nhỏ giọng nói.
- Lương thực ủ rượu của tửu phường có lẽ đã trữ đủ, sao còn muốn mua nhiều như vậy, nuôi dưỡng binh sỹ hay sao?
- Trong tay hắn có nhiều thôn trang như vậy, nuôi dưỡng binh sỹ còn cần phải mua lương thực sao?
- Chậc chậc, ngươi xem lão Bạch này kìa. Lúc Mã Xung Hạo đến đây, hắn nhảy cẫng lên vui mừng. Hiện tại lại trở thành tay mua của Triệu gia, cả ngày cứ xưng huynh gọi đệ với Chu Học Trí kia.
Ở trên nói chuyện làm ăn, ở dưới chăm chọc khiêu khích. Lúc này lại thấy bên ngoài có người hô to.
- Lúc lão gia tiếp khách mọi người đều phải chờ.
- Mau thông báo, đại sự muôn vạn lần cấp tốc. Lão gia, lão gia, là Tiểu Tô.
Khuôn phép này những người khách ngồi ở đây đều biết, Đại sứ kho lương Liên Bình An tiếp khách không cho phép tôi tớ ở đây, vì những mối làm ăn bàn bạc quá lớn, nếu chẳng may để lộ tin tức, đâu đâu cũng sẽ phiền phức.
Nhưng tiếng hô to bên ngoài kia đã hơi khang khác, cho thấy đã xảy ra chuyện lớn rồi. Liên Bình An lau mồ hôi, bực tức nói.
- Cho hắn vào, cho hắn vào. Theo ta lâu như vậy, không biết hai chữ châm chước viết thế nào sao?
Không lâu sau, người đã chạy vào. Tiểu Tô này chân trước bước vào, phía sau còn có mấy người thần sắc hốt hoảng, thở hồng hộc, vừa nhìn thấy biết là chạy một mạch, vội vã đến đây.
Lúc Tiểu Tô đi đến bậc cửa thì bị trượt chân, quỳ rạp xuống đất. Điệu bộ này khiến mấy người trong phòng đều không nhịn được cười. Liên Bình An cảm thấy mất mặt, ném chiếc khăn tay một cái rồi quát mắng. Tiểu Tô không buồn đứng dậy, chỉ ngẩng đầu hô to.
- Lão gia, Vận Hà đã bị chặn, Vận Hà đã bị chặn rồi.
Vừa dứt lời, mọi người đều nhìn sang, tỏ vẻ như không tin nổi. Ở cửa sông Thanh Giang, đang là lúc bận rộn như vậy, ngươi nói Vận Hà bị chặn lại là sao?
- Liên đại nhân, Vận Hà đã bị cắt đứt rồi.
- Lão gia, Vận Hà đã bị người của Triệu Tự Doanh cắt đứt rồi.
Cuối cùng có một người nói ra toàn bộ. Mấy âm thanh loạn xạ lồng vào nhau, không phải là chén trà trong tay rớt xuống đất, thì là đồ vật sát bên tay bị đụng ngã, rơi xuống đất vỡ nát.
Vào lúc tào vận bận rộn, lúc mọi người làm ăn buôn bán kiếm lợi nhiều nhất, không ngờ tào vận lại bị cắt đứt. Nếu như người khác dám làm như vậy thật, mọi người chỉ nói hắn là nổi cơn khùng, nhưng Triệu Tự Doanh làm như vậy, chỉ có chúng mới làm được và dám làm.
Ngay sau đó mọi người đều nhìn về phía vị thương gia họ Bạch kia. Vị thương gia kia cũng cả mặt tràn đầy mù mờ, ngây người một hồi mới nghĩ ra là mọi người muốn biết câu trả lời từ chỗ y. Người họ Bạch này có chút tức tối nói.
- Các người nhìn ta làm gì, ta cũng không biết gì cả.
Đúng lúc này, lại nghe thấy có người kêu đau một tiếng. Mọi người nhìn sang, thì phát hiện Đại sứ kho lương Liên Bình An bị bỏng, y đang ngồi đó vẫy vẫy tay, bất chấp mọi thứ hô to.
- Còn thất thần nữa làm gì, mau sửa soạn xe, mau đi sang đó, mau đi.
Đám thương gia đều có xe ngựa riêng, xa phu, phu ngựa đều đợi ở cửa. Mệnh lệnh vừa ra, rất nhanh đã sửa soạn xong xuôi, bọn họ chở chủ nhân nhà mình đi về phía Vận Hà.
Dọc đường đã có chút rối loạn. Phải biết rằng cả cửa sông Thanh Giang đều sinh sống dựa vào Vận Hà, Vận Hà vừa bị cắt đứt, kế sinh nhai của mọi người đều mất. Tin tức Vận Hà bị cắt đứt đã bắt đầu lan truyền, thương nhân hoảng sợ khiếp vía, những hạng người kiếm cơm nhờ thủy vận nhất định đều sẽ hoảng hốt.
Cũng có hộ thương nhân nhận ra đây là xe ngựa của Liên Bình An, vội vàng đuổi theo, đội người này càng lúc càng đông.
- Chính là vừa rồi, người của Triệu Tự Doanh đã cắt đứt Vận Hà.
Đã có người biết chuyện đến giải thích. Hóa ra là sáng sớm hôm nay, lúc thuyền quan chuẩn bị tiếp tục bắc thượng, phát hiện ở đoạn sông ra khỏi cửa sông Thanh Giang, mấy con thuyền đã chặn ở đó, đây chẳng phải là làm trễ nãi công việc của mọi người sao? Lúc này đã có người đi sang quát tháo, không ngờ muốn mắng một câu, trên thuyền đối diện bắn ngay một mũi tên cắm lên trên cột thuyền, dọa cho mấy người nhảy xuống sông.
Sau khi con thuyền kia chặn đường, lại có từng cái từng cái giá gỗ từ hai bên đưa đến, trên giá gỗ đều có lồng sắt, cứ như vậy mà đặt ngang giữa sông, sau đó đặt đá tảng vào trong lồng sắt. Làm đi làm lại một hồi, giá gỗ cũng đã đứng im trong lòng sông. Mấy tầng giá gỗ được đặt xuống, tuy nói từ trên mặt sông không thấy gì, nhưng sau khi thuyền đi ngang, nhất định đều sẽ mắc cạn. Sau đó ở trên giá gỗ lại đặt bè trúc dùng trúc thô to làm nên, sau khi bày biện xong xuôi, hai bên chiếc thuyền nằm vắt ngang giữa sông đã giống như đất bằng, người tới lui tùy ý giẫm lên mà đi.
Làm xong những việc này, không biết từ đâu lại mang một chiếc tào thuyền đến, trông có vẻ là thuyền không, cứ thế mà dừng bên cạnh "đập nước tạm thời". Có người hét to hai tiếng, ném mấy cái vò lên, sau đó lại có người giương cung lắp tên, lần này trên đầu mũi tên là vải dầu có đốt lửa.
Tên bắn lên thuyền, ầm một tiếng, con thuyền bốc lửa lớn. Những chiếc tào thuyền quan thuyền chen chúc ở đó không xa luống cuống cho thuyền di chuyển. Dính một mồi lửa thì xong rồi.
Mọi người cứ thế mà trơ mắt nhìn, nhìn chiếc tào thuyền kia bị thiêu đốt trong ngọn lửa lớn kia đến hầu như không còn gì, chậm rãi chìm xuống nước. Chuyện đến nước này, mọi người cũng hiểu. Đây là người ngăn sông đang thị uy, ai không biết tốt xấu ngang nhiên xông qua, thì đấy chính là kết cục.
Nhưng điều khiến mọi người trợn mắt là binh mã đóng ở hai bên bờ. Vừa nhìn có vẻ cũng chỉ có mấy trăm người, nhưng nghiêm chỉnh thế kia, sát khí thế kia thì những người thường xuyên vào nam ra bắc lại ít thấy. Ngoài ra còn có trăm mấy người cưỡi ngựa tới lui, trông cũng rất uy phong lẫm lẫm.
Vận Hà này nói là trên nước, khoảng cách giữa thuyền với thuyền quá gần, nếu thật sự động thủ, đối phương cũng không cần thông thuộc thủy tính gì cả, không khác gì đánh trên đất liền cả.
Vận chuyển tào lương là vận chuyển cho quan gia, không đáng để mình bỏ mạng đi làm, huống hồ ở cửa sông Thanh Giang này từ trên xuống dưới người làm chủ nhiều như vậy, đến lượt thuyền mình xuất lực nói chuyện đâu chứ?
Lúc Liên Bình An đến, hai bên bờ Vận Hà, nhất là hai bên bờ đoạn sông bị chặn, đều đã đông nghịt người. Thấy Triệu Tự Doanh cũng không có ý muốn đại khai sát giới, mọi người cũng đến đây xem náo nhiệt, xem có gì mới mẻ. Nhiều năm như vậy, vẫn chưa nghe nói có người chặn Vận Hà, quả thật là thú vị.
Khăn tay của Liên Bình An cũng không biết đã vứt đi đằng nào. Tiết trời vốn nóng bức, ông ta lại là một người mập mạp tròn vo, nên mồ hôi đổ ra như mưa, đang cầm một cái khăn lau lấy lau để, đã ướt đẫm rồi. Nhưng Liên Bình An vốn dĩ không lo nhiều như vậy, chỉ liều mạng chen chúc lên phía trước. Sau khi y đứng bên bờ sông, nhìn thấy cảnh tưởng này, sắc mặt lập tức trắng bệch, lại nhìn hai bên bờ sông, là đội ngũ Triệu Tự Doanh đang dựng trại đóng quân, cả người y sắp phát run.
- Hỏng rồi, chuyến hàng này của ta không chuyển đi được, chuyến làm ăn này sẽ thua lỗ to.
- Ta còn xui xẻo hơn, trên thuyền kia của ta có mấy thứ là thứ mà người có chút danh tiếng đều muốn, không chuyển đến, thì mối làm ăn này sang năm không cần làm nữa.
Giọng nói của mọi người cũng không dám nói quá to, mặc dù không phải mỗi người đều biết cái tên đội Nội Vệ, nhưng cũng biết tai mắt của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang quả thật không ít.
Thủy vận đã bị chặn, lại là chặn ở điểm nút then chốt, tiếp theo phải làm thế nào? Việc làm ăn của mọi người nhất định là không làm được, hoặc là phải tốn không ít tiền bạc. Đoạn đường từ cửa sông Thanh Giang đi Từ Châu còn dễ đi, nhưng từ Từ Châu đi lên phía bắc thì rất phiền phức, phải tốn không ít bạc, còn chưa chắc bảo đảm an toàn, không khéo còn phải thỉnh Triệu Tự Doanh hộ tống.
Suy xét xong việc nhà mình, lại nghĩ đến việc quốc gia, tào lương là điểm chí mạng của kinh thành, không có tào lương chuyển đến, kinh thành và vùng xung quanh đều sẽ đói, thậm chí đến chín trấn biên cương cũng sẽ bất ổn theo. Đừng nói là con đường thủy vận này liên lụy bao nhiêu người, mà cả thiên hạ không biết có bao nhiêu người ăn cơm dựa vào Vận Hà này, phát tài dựa vào Vận Hà. Trên trăm vạn tào đinh vận binh, lại đến Hộ bộ và các phương hào môn Giang nam chia nhau món lợi lộc, đừng nói chi là những lão đại và quan to bên trên. Vận Hà bị cắt đứt như thế này, chẳng khác nào đắc tội với tất cả mọi người.
Đắc tội nhiều người như vậy, lại khiến đầu não thiên hạ bất ổn, như vậy tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhất định là triều đình sẽ xuất đại quân tiêu diệt, nghiền nát Triệu Tự Doanh.