Lý Lão Hải hỏi không nhanh không chậm.
- Từ công tử, công tử làm chủ được không?
Từ Hậu Sinh đứng dậy, khẳng định.
- Được.
Nhiếp Hắc lại nheo mắt nhìn chằm chằm về phía Lý Lão Hải, nghe thế nào cũng giống như muốn bắt cóc tống tiền. Lý Lão Hải đặt chén rượu xuống đi tới, chầm chậm nói.
- Lão ca đây tuổi đã cao, cũng không muốn lên thuyền phiêu bạt, muốn mấy năm nữa sống yên ổn qua ngày. Lần này giúp các vị, kiếm thêm bạc để dưỡng già. Ba vạn lượng, lão hán ta sẽ nghĩ cách.
Nghe thấy con số này, Từ Hậu Sinh sửng sốt, Nhiếp Hắc và Dư Âu đều hít sâu một hơi. Một huyện thành có mấy vạn người trên đất liền, tiền thuế một năm có được ba vạn lượng hay không còn chưa biết. Mấy người này đòi hỏi cái giá này, so ra còn kiếm được nhiều hơn so với cướp giữa ban ngày.
Không đợi hai ngươi họ lên tiếng, Từ Hậu Sinh liền đáp ứng.
- Được, chỉ cần người quả thật là thợ trong xưởng pháo, thì sẽ trả cho Lý thúc số bạc này. Tuy nhiên lần này bạc trắng mang theo không đủ, sau khi về đến bên kia thì mới thanh toán.
Nhiếp Hắc và Dư Âu đều khẩn trương, trước mặt kẻ sống trên biển này không dám nói lung tung. Nhìn uy phong và mạng lưới giao tình của người này ở Áo Môn, kẻ nào tùy tiện đáp ứng như vậy giữ lại đòi tiền chuộc phải làm sao bây giờ. Tuy nói mười mấy đến từ Từ Châu và Tùng Giang trong phòng này rất thoải mái đối phó với lão hán cụt một tay này, nhưng sau đó, cũng không ai chạy thoát khỏi căn phòng này, không rời khỏi được Áo Môn.
Lý Lão Hải giống như chỉ đang bàn một chuyện nhỏ, thoải mái cười nói.
- Mối làm ăn mấy vạn lượng, công tử chỉ nói miệng như vậy thì không được.
Từ Hậu Sinh cất giọng, nói nghe rất khí phách.
- Lý thúc, trong tay ta còn lấy ra được mấy ngàn lượng, nếu như không đủ, con thuyền kia cũng bán được, nếu không tin thì ta sẽ ở đây làm con tin.
Căn phòng liền trở nên yên tĩnh, mọi người đều nhìn về phía Từ Hậu Sinh. Nhiếp Hắc và Dư Âu nhất thời cũng không biết phải nói gì cho tốt. Lý Lão Hải kia lại cười gật gật đầu. Lúc này Nhiếp Hắc cũng sực tỉnh, vội vàng cười rồi đứng dậy.
- Lý lão ca, cữu lão gia nhà ta
Từ Hậu Sinh mạnh mẽ cắt ngang.
- Lần này đi là ta làm chủ.
Từ Hậu Sinh này cực kỳ ít khi có những lúc như vậy, đột nhiên nổi sung, Nhiếp Hắc liền ngây người, lập tức không màng gì nữa, lạnh lùng nói:
- Cữu lão gia, cậu lấy ra nhiều bạc như vậy, người khác hà tất phải làm việc cho cậu, bắt người lại đòi tiền chuộc há chẳng phải tốt hơn sao?
Nghe nói vậy, Lý Lão Hải liền cười ha ha, cũng không có ý phản bác. Từ Hậu Sinh vỗ bàn một cái, cắn răng nói.
- Sợ cái gì, tỷ phu ta sẽ giết hết toàn bộ bọn chúng, dù thế nào cũng sẽ có người báo thù.
Nói đến nước này, Nhiếp Hắc cũng ngạc nhiên, mấy người đi theo cũng tỏ vẻ kinh hãi. Không ai ngờ vị cữu lão gia công tử ca tính tình nhút nhát này, lại nói ra được những lời như vậy, nhưng nghĩ lại nói cũng không sai. Nhiếp Hắc không tiếp tục nói, chỉ im lặng ngồi xuống. Dư Âu ngồi đó cười hai tiếng, cũng không nói gì.
Lý Lão Hải lắc đầu đi tới, cười nói.
- Không dối gạt mọi người, nhà lão ca ở Phúc Kiến Chương Châu, lời các vị nói nếu như có thật, thật sự từ một nơi xa như vậy mà đánh tới? Lão ca chỉ là muốn kiếm chút bạc dưỡng lão, lừa gạt các vị để làm chi, còn bắt cóc tống tiền, lão ca cũng là kẻ có danh hiệu đó.
- Thật sự đến đó được.
Nhiếp Hắc buồn bực nói một câu rồi không nói gì nữa.
Lần này Lý Lão Hải kia liền ngây người, vì đi thuyền suốt chặng đường, nhìn ra Nhiếp Hắc này không phải là hạng huênh hoang khoác lác, bộ dạng nói chuyện vừa rồi càng giống như nói ra một đạo lý bất di bất dịch gì đó. Nhưng Nam Trực Lệ Giang Bắc, cách Phúc Kiến rất xa, làm sao đánh tới giết người, đây chẳng phải là nói đùa sao?
Nhưng Lý Lão Hải nhìn ra được nghiêm túc của Từ Hậu Sinh, cũng nhìn ra được Từ Hậu Sinh quả thật làm chủ được. Gã đứng bên cạnh bàn nói.
- Mấy người các vị cũng không phải là nói bừa, lão ca cũng không sợ các vị chạy mất. Tùng Giang Dư gia có sản nghiệp lớn như vậy, ba vạn lượng cũng là chuyện nhỏ, nhưng nếu các vị thật sự muốn làm, ngày mai phải đưa bạc đặt cọc cho lão ca trước, sau đó các vị đều ở trên thuyền, mua đủ đồ dùng, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị giương buồm chạy đi. Lúc đó lão ca sẽ cùng đi với các vị, thấy sao?
Lần này Nhiếp Hắc và Dư Âu đều không lên tiếng, chỉ nhìn nhau cười khổ, thật là quản không được.
Đêm này là ngủ ở trong phòng khách do thương quán chuẩn bị. Lý Lão Hải tự đi tìm người sắp xếp, đám Từ Hậu Sinh cũng không biết điều gì, chỉ ngủ một đêm. Nhiếp Hắc còn đi tìm Từ Hậu Sinh khuyên nhủ, nhưng câu trả lời của Từ Hậu Sinh rất đơn giản.
- Nếu là tỷ phu ta ở đây, mười vạn lượng cũng bằng lòng bỏ ra.
Nhiếp Hắc nhớ lại thái độ của Triệu Tiến đối với hỏa khí, lại nghĩ đến con số ba vạn lượng này, sau cùng vẫn im lặng.
Ngày hôm sau, mọi người cứ chiếu theo lời nói của Lý Lão Hải, sau khi mua đủ loại đồ dùng rồi trở về thuyền. Sau khi mua hết các loại hỏa pháo, còn thừa lại không ít vàng, xấp xỉ sáu ngàn lượng bạc, Từ Hậu Sinh đưa toàn bộ cho Lý Lão Hải.
Đám người Nhiếp Hắc và Dư Âu không nói gì cả, Dư Âu thì lén nói với người của Dư gia, số bạc này đều là lãng phí, thật sự là con nhà phú quý không biết củi gạo đắt, những thứ may mắn thấy dọc đường đều cho là đáng tin cả.
Đều đã tiến vào cảng, trên bờ có rượu có nữ nhân, ở trên biển nhịn lâu như vậy, còn chưa khoái hoạt lại phải lên thuyền trông coi, đám thủy thủ Dư gia oán khí rất lớn. Từ Hậu Sinh lại quyết định rất nhanh, trước tiên phát một tháng tiền công, sau đó trở về sẽ gấp đôi tiền công, nhưng không được rời thuyền. Đám thủy thủ sau khi cầm tiền thì ít nhiều yên tĩnh được một chút. Sau đó Từ Hậu Sinh lại căn dặn Nhiếp Hắc, nếu ai không nghe lời tự tiện xuống thuyền, giết bất luận tội. Mệnh lệnh này vừa đưa ra, mọi người đều ầm ĩ, không ai ngờ vị công tử ca tính tình nhút nhát đột nhiên tàn nhẫn như vậy.
Buổi sáng lên thuyền, lúc buổi chiều, hỏa pháo của cửa hiệu kia đã đưa đến, xem chất lượng và hình thù, quả thật đều là lấy xuống từ thuyển biển. Tốt là tốt ở chỗ, tiểu nhị của cửa hiệu này lên luôn boong thuyền chỉ điểm cho đám Từ Hậu Sinh, đúng thật là hàng từ trên thuyền dỡ xuống. Người Tây Dương thấy tiền là sáng mắt, đó không phải là nói ngoa.
- Khả năng trên đất của đám quỷ ngoại bang kia, cũng có người chất phác thật thà, nhưng theo thuyền ra biển, ở trên biển mấy tháng một năm, có trời mới biết lúc nào sẽ mất mạng, không lấy tiền thì lấy cái gì?
Người của cửa hiệu nói nghe cũng đúng.
Hỏa pháo một cân, ba cân, sáu cân và mười hai cân đều có hàng, nhưng sáu cân và mười hai cân bốc dỡ cực kỳ phiền phức. Sau khi thuyền ghé sát bến, dùng trâu ngựa và rất nhiều sức người mới mang được hỏa pháo mười hai cân lên thuyền. Đã nặng hơn hai ngàn cân rồi, vì để vận chuyển khẩu pháo này, thuyền của Từ Hậu Sinh thậm chí còn sửa sang boong thuyền và khung sườn của thuyền, mới khiến cho thuyền duy trì cân bằng.
Người mua pháo ở Áo Môn không ít, nhưng cực kỳ ít thấy ai mua như thế này, thanh thế còn lớn như vậy, khiến cho quan viên cảng người Phật Lang Cơ đến tra xét, không thiếu được một khoản bạc, mới không có ai hỏi đến nữa.
Sau khi lấy ra toàn bộ số bạc, tiểu nhị cửa hiệu nhiệt tình ân cần, có chút chán nản nói, lần này không có pháo mười tám cân, nếu khách quan thấy thú vị, lần sau nhất định mua được, thậm chí còn có đạn pháo còn nặng hơn. Chưởng quỹ còn nói khách sáo mấy câu, nói mua nhiều hỏa pháo như vậy để làm gì, Từ Hậu Sinh trả lời rất thật thà, mua dùng để phòng hộ thôn trại, về phần tin hay không thì tùy đối phương.
Cứ như vậy đợi ở cảng hai ngày, thì giờ tuy không dài, nhưng mọi người trên thuyền đều trở nên nôn nóng. Đã giao ra nhiều bạc như vậy, có bị người ta lừa hay không, hay là nói đây chính là cái bẫy. An Khắc Bảo mà Dư gia tìm không đáng tin cậy, thì người bảo lãnh này có thấy bạc mà động lòng hay không?
Sắc mặt Nhiếp Hắc vẫn cứ khó coi như vậy, Từ Hậu Sinh gây ra sự cố này, bản thân người hộ vệ như y nhất định sẽ bị trách cứ, ngẫm lại thật là đau đầu.
Nhưng tối ngày thứ ba, người đứng trên boong thuyền nhìn thấy một cỗ xe ngựa bốn bánh đưa xuống chiếc thuyền nhỏ một bao tải, cảnh tượng như thế này ở cảng thật không hiếm, chẳng qua là chiếc thuyền này đi về phía mọi người.
Trên chiếc thuyền con kia còn có Lý Lão Hải, năm bao tải, có lớn có nhỏ, có vẻ nặng. Hai người Nhiếp Hắc và Dư Âu biết bên trong là gì, bên trong có người.
Lý Lão Hải dặn dò ngắn gọn.
- Muốn hỏi thì vào trong khoang thuyền rồi hỏi, đừng kinh động người khác.
Sau khi bao tải được đưa lên boong, dây thừng bị cắt ra, hai tráng hán, một tráng phụ, còn có hai đứa bé trai xuất hiện, đều là người Phật Lang Cơ. Đi theo chiếc thuyền con kia, còn có một thông dịch, điều này khiến cho đám người Từ Hậu Sinh có chút ngạc nhiên, thầmn ghĩ chuyện bí ẩn như thế này, lại bất cẩn như vậy. Tuy nhiên cũng không còn cách nào, muốn nghiêm chứng thân phận, không có thông dịch thì không tài nào làm được.
Mấy vấn đề mà Từ Hậu Sinh, người thông dịch rất khó phiên dịch, hai người tráng hán vẫn chưa hoàn hồn, nhìn thấy tráng phụ và bé trai bị trói bịt miệng thì càng phẫn nộ, nhưng nhìn thấy đối phương tay cầm đao sắc, cũng không dám vọng động, chỉ ngoan ngoãn trả lời câu hỏi.
Người thông dịch dốc hết cả nước bọt, lại hoa tay múa chân không ngừng, hai tráng hán người Phật Lang Cơ kia rốt cuộc cũng hiểu ý sơ sài. Không ngờ điều đối phương hỏi có dính đến đúc và rèn sắt gì đó, bọn họ cũng biết không trả lời sẽ phải chịu khổ, ai nấy đều trả lời.
Từ Hậu Sinh cố ý cầm giấy bút, dùng bút than chì phác họa đại khái, hai bức không sai biệt lắm, một là đúng, một là sai, để cho đối phương lựa chọn, sau đó còn vẽ ra các loại hình thù, hỏi đối phương có từng thấy chưa.
Nhiếp Hắc và Dư Âu đều gật đầu, Từ công tử này làm việc vội vàng lỗ mãng, lại không hiểu hiểm ác của giang hồ, nhưng lúc làm việc vẫn rất là kỹ lưỡng, cẩn thận.
Về phần Lý Lão Hải đứng bên cạnh, gã tỏ vẻ không tin cậy cũng không tức giận, chỉ cười hì hì chờ đợi.
Cứ như vậy hỏi hơn nửa canh giờ, những người xung quanh chỉ nghe thấy nói về vấn đề rèn sắt chế tạo, cảm thấy nhàm chán, ai nấy đều nôn nóng, đến lúc Từ Hậu Sinh hỏi xong, đều thở phào nhẹ nhõm.
Từ Hậu Sinh căn dặn.
- Giương buồm, khởi hành.
Nhiếp Hắc và Dư Âu sửng sốt, chẳng lẽ đã xác định rồi sao?
Từ Hậu Sinh nói.
- Sẽ không sai đâu, ta hiểu về nghề rèn, cũng từng thấy loại pháo mà đại ca muốn làm, hơn nữa không phải là thông dịch gạt người, có mấy câu nói, ta được vị Lộ Dịch kia dạy, đều không sai.
Nhiếp Hắc nhìn Từ Hậu Sinh, trong ánh mắt có thêm vài phần khâm phục. Tâm tư của vị cữu lão gia nhà mình quả thật đủ kín kẽ. Khả năng Lý Lão Hải này gài bẫy, thông đồng với người Phiên không lớn, nhưng người thông dịch lại rất dễ dàng bị mua chuộc, dù sao lời nói đều là người thông dịch nói lại, làm sao biết là thật giả.