- Trong nhà của Quản cử nhân kia toàn là lương thực, phải từ đó mang ra đem cho mọi người ăn, Di Lặc, Phật Tổ đã giáng hạ pháp chỉ, để bổn giáo diệt trừ bọn yêu ma này.
Người thì xướng, người thì đáp, người đứng ở giữa, trong mê muội đáp trả, vừa nghĩ tới mình đói váng đầu đau bụng, nghĩ đến người nhà mình vì đói khát lần lượt bệnh chết đói chết, còn trong nhà của Quản cử nhân kia lại toàn là lương thực, nghe nói lại luôn được ăn thịt, nghĩ đến đó, Cát Điền Phong liền cảm thấy căm hận như điên.
Mọi người ồn ào huyên náo kéo đi, đi được nữa đường, tên Cát Điền Phong này chợt cảm thấy có chút hoảng hốt. Trong nhà của Quản cử nhân kia có hơn mấy chục tên hán tử, còn có giáo đầu thương bổng xuất thân môn phái nào đó, đao thương trong tay cũng đầy đủ, trong khi bên này trong tay chỉ có gậy gộc nông cụ, thì đánh thắng được sao?
Đợi đến nơi ở của Quản cử nhân bên kia, hộ viện vân vân bên trong đều đã lên tường, xem ra muốn chém giết một trận, không ít người vào lúc này chân run lẩy bẩy muốn lui lại.
Không ngờ rằng những hương đầu truyền kinh đốt nhang kia rất thấu hiểu, sớm đã bảo người hủy ván cửa, lều cỏ vân vân, cứ như vậy chống ở trên đầu xông về phía trước, đợi tới gần, liền dựa thẳng vào trên tường, để cho người ở sau đạp bước lên trên.
Thôn trang của một cử nhân, đâu nào ngờ sẽ có cuộc tấn công này, vốn tưởng rằng không qua được tường cao, ai từng nghĩ ngăn không được, hơn nữa phía dưới lại là từng tên bị đám đông xúi giục, những hương dũng hộ viện kia đều đã sợ rồi, giáo đầu thương bổng vốn nghĩ giết chết vài tên run sợ, nhưng không ngờ trong cái đám dân đói kia lại có một tên xông lên, tay cầm đao chém gã mấy nhát lật nhào, những tên còn lại lập tức chim bay thú tán, cái thôn trang này cứ như thế bị đánh sập.
Mặc cho bọn Quản cử nhân kia đau khổ cầu xin, nhưng cả nhà già trẻ đều không sống sót một ai, kho lương thực và bảo tàng liền bị mọi người đánh phá chia hết, còn có người căm hận đến phát cuồng, cứ thế như vậy mà châm lửa, đốt đi không ít lương thực.
Cát Điền Phong cuối cùng cũng ăn được một bữa no nê, ăn đến nỗi mà nước mắt chảy ròng, chỉ cảm thấy đây là cuộc sống có ý nghĩa nhất, ăn được no một bữa, chết cũng đáng.
Chỗ đập Đái Gia này cũng chỉ có mỗi một nhà Quản cử nhân giàu có này, loạn dân nạn dân tụ tập nổi dậy thì lại quá nhiều, đập phá xong rồi thì vẫn còn không ít người chưa đượcăn no, chỉ nói được là gắng gượng lót dạ, tâm tư của bọn họ cũng giống với Cát Điền Phong.
- Đánh hạ huyện thành, thì mới được ăn no.
Hương đầu truyền kinh, thắp nhang đã nói như vậy, lúc trước khi chưa đánh phá được nhà của Quản cử nhân, không ít người đều là hạng dân nghèo hèn lương thiện khúm núm cúi đầu, nhưng sau khi đổ máu được ăn no, lá gan của họ liền lớn lên, cũng đã đói quá lâu rồi, được ăn no là điều tốt hơn bất kể thứ gì, hơn nữa cái loại thống khoái không kiêng nể gì này biết khi nào mới được hưởng thụ qua.
Giống với việc bao vây tấn công nhà bọn Quản cử nhân, Cát Điền Phong cũng băn khoăn, tường thành huyện trấn cao như vậy, trong huyện lại có nhiều hung thần ác sát như vậy, phòng bị ắt nghiêm ngặt hơn nhà Quản cử nhân, thì làm sao xông lên.
Sau khi thấy hàng nghìn hàng vạn bách tính lưu dân đông đên, sau khi thấy tường thành đã sụp đổ hết một nửa, trong tâm của Cát Điền Phong lửa nóng lại bốc lên, điều này vẫn là có khả năng.
Không ai dám đem tính mạng mình ra đánh liều, mọi người liền lấy nhánh cỏ dài ngắn để làm thăm, người nào rút trúng thì phải tiên phong đi trước.
Bất kể tường thành cao bao nhiêu, người mang binh khí trấn thủ nhiều bao nhiêu, bên trên còn có cung tên cùng mộc côn lôi thạch, nhưng mọi người vẫn dẫm lên ván cửa, lều cỏ xông tới.
Không ngoài dự liệu, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, thấy được cảnh đầu rơi máu chảy, thời điểm đợt thứ hai rút ra, người bị rút trúng bắt đầu sợ hãi, có người vứt nhánh cỏ không màn tới đã bỏ đi, chỉ có điều người bỏ đi liền bị một đao chém đứt đầu, nhiều người lúc này mới để mắt tới, trong đội ngũ nhiều có nhiều kẻ hung thần ác sát cầm binh khí.
Trước mặt hung đồ như thế này, bạn họ lại chỉ là một nắm cát vụn, vẫn chỉ là lũ kiến bé nhỏ, ai cũng không dám không nghe, cứ theo áp bức như thế trước sau đồng loạt xông lên.
Cát Điền Phong đã bắt đầu kinh hồn bạt vía, mặc dù y vận khí tốt, hai lần đều không rút trúng, nhưng có trời mới biết có đến lượt mình hay không, nhưng điều khiến y không nghĩ tới là, thời điểm tiến công lần hai, thủ vệ đầu thành đã kinh sợ tan tác như vậy, mà ngay cả quân phòng thủ đầu thành cũng loạn cả lên.
Chứng kiền những người cùng cảnh ngộ đạp trên đống đổ nát leo lên tường thành, toàn bộ bách tính lưu dân ngoài thành đều theo đó điên cuồng, vào lúc này, có lẽ cái gì cũng đều không sợ, kêu la dũng mãnh nhằm hướng bên trong thành lao tới.
Lương thực tích trữ trong huyện thành cũng rất có hạn, tuy nói là hơi nhiều hơn Quản gia trang, nhưng người bao vây tấn công huyện thành càng phải nhiều hơn so với lúc bao vây tấn công Quản gia, sau khi cướp quan kho và của những nhà giàu có, bách tính dân thường gian khổ kia cũng không bỏ qua.
Lần này Cát Điền Phong rất bất mãn chỉ ăn đến lửng dạ, lương thực trong huyện thành đã bị ăn gần như sạch hết, mọi người hoặc ít hoặc nhiều đã trữ một chút cho bản thân.
- Mọi người đi Tế Ninh, lương thực ở đó càng nhiều hơn, bên đó là một trong những nơi trữ một vài phần lương thực của cả thiên hạ, đến đó, chúng ta hằng năm đều được ăn no.
Lúc bắt đầu còn có người thuyết giảng thần Phật gì đó, đến lúc này chỉ cần nói đến ăn no, cái loại này không cần vất vả động thủ tùy tiện làm liều là được, cảm thấy còn được ăn lương thực, đối với lưu dân đói khát tuyệt vọng gần chết mấy năm mà nói, thì thật sự là quá hấp dẫn, không ít người vì thế mà trở nên kích động.
- Ai trên tay không dính máu, người của huyện nha môn này đều đã bị chúng ta giết, thành trì này đều bị chúng ta phá, lẽ nào còn có cơ hội để hối hận sao? Ai không muốn liên can, quan phủ tìm đến trước nhà, vậy thì chỉ có một con đường chết.
Lúc vui sướng là vui sướng, ngẫm lại những việc mình đã làm, ngẫm nghĩ phải đối mặt với vương pháp, một chút chần chừ kinh hồn bạt vía trong lòng cũng tan thành mây khói, đến lúc này rồi, thì đã không còn đường để quay về.
Về phần những kẻ trên tay không dính máu, đến lúc này lại muốn rời đi, còn có thủ đoạn càng trắng trợn hơn.
- Ai muốn rời đi, hãy hỏi xem cây đao này có đồng ý hay không.
- Gã nhất định là gian tế của quan phủ, là yêu ma, chính là trà trộn trong chúng ta để ăn thịt uống máu đấy, đốt chết gã đi.
Sau khi chém giết, đốt sống, treo cổ vài người, người người đều rung sợ, ai cũng không dám nói rời đi gì nữa, chọn lựa duy nhất chính là ngoan ngoãn tiếp tục đi theo.
Từ huyện Vấn Thượng đến Tế Ninh Châu, mặc dù dọc đường không ít lần đi vào những thôn trang giàu có đông đúc ở kề bên Vận Hà, nhưng đối với đội ngũ lưu dân đói khát ngày càng nhiều mà nói, những đồ vật này chỉ như muối bỏ biển, những đồ đạc riêng của mỗi người rất nhanh đã tiêu hao sạch sẽ, mọi người không được ăn no mấy ngày, lại lần nữa nếm qua mùi vị đói khát.