Ngoại trừ người nhà Sư gia, mấy tộc nhân Lý Tử Du phó thác tới nơi này cũng đang đích thân xin đi giết giặc. Mấy vị Lý gia này đều xuất thân binh nghiệp, thời điểm ở cửa sông Thanh Giang xuất phát dáng vẻ khắp chốn vạch rõ giới hạn với Triệu Tự Doanh nhưng sau khi tới Từ châu lại trở nên vô cùng nóng lòng, cùng thái độ muốn cống hiến vì Triệu Tự Doanh.
Lần xuất chinh này, mấy vị bọn họ cũng là muốn đi theo, khác biệt với người khác, mấy vị Lý gia này dù sao cũng là con cháu dòng dõi nhà võ tướng, cung mã thành thạo lập tức được thu dụng vào trong nghĩa dũng Từ Châu cũng khiến cho bọn họ phát huy một phần sức lực của mình.
Tuy nhiên vào hôm nay bọn họ lại đích thân xin gặp Triệu Tiến là người nhiều tuổi nhất Lý Tung đi đầu. Vương Triệu Tĩnh tuy rằng giúp bọn họ bố trí dẫn vào gặp nhưng với cử động của bọn họ lại có chút không hài lòng. Hiện giờ là lúc nào, sao lại chẳng phân nặng nhẹ như thế.
- Tiến gia, hiện giờ thế cục địch ta không rõ. Chúng tiểu nhân sẵn lòng đi xung quanh Tế Ninh thăm dò tin tức cho đại quân. Tuy nói lần này xin gặp lỗ mãng một chút, song lời cầu xin này lại nghiêm túc. Ai không biết hiện giờ xung quanh Tế Ninh là cảnh tượng sống chết hung hiểm khó lường, đi sang làm trinh kỵ thám mã thật sự nguy hiểm.
Mặc dù thám mã, trinh kỵ của bản thân Triệu Tự Doanh hiện giờ cũng chỉ là vờn xung quanh đại đội, tình hình bên kia toàn bộ nhờ mật thám tai mắt ngầm ẩn nấp trước đó truyền lại.
Mấy người huynh đệ Lý gia này tuy rằng không biết Triệu Tự Doanh ở nơi đó có tai mắt ngầm, mật thám nhưng dòng dõi võ tướng, từng nhận được huấn luyện về mặt này, hỏi thăm đội nhân mã cùng với kỵ binh nghĩa dũng phán đoán sơ qua được phương viên di chuyển của trinh kỵ thám mã Triệu Tự Doanh trước mắt cũng không bao gồm bên chỗ thành Tế Ninh, mà đích nhắm lần này, chiến trường bố trí trước, người hơi biết thức thời đã phán đoán ra được gần kề Tế Ninh.
Triệu Tiến vốn có chút không nhẫn nãi, nhưng lời khẩn cầu này của đối phương lại khiến hắn cảm thấy hứng thú cười hỏi.- Nơi đó hung hiểm, mấy người các ngươi không dễ dàng từ Liêu Đông trốn ra đây, lại muốn vào chỗ như thế. Các ngươi không sợ chết sao?
- Tiến gia, lưu tặc chẳng qua là một bọn heo dê. Bọn huynh đệ tiểu nhân võ nghệ cung mã đều là khổ luyện từ nhỏ. Bọn chúng không làm được gì tiểu nhân, cho dù có chết bị thương gì, trên chiến trận cũng là khó tránh khỏi.
- Tại sao làm như thế?
- Tiến gia muốn mưu đồ đại sự, chúng tiểu nhân sớm đi lập công chính là sớm đi theo rồng, bỏ lỡ thật không còn kịp nữa.
- Các ngươi chính là xuất thân dòng dõi nhà tướng Đại Minh, coi như được chịu ân nước nhiều đời. Hiện giờ quay lưng rời bỏ, không khỏi thấy có lỗi sao?
- Tiến gia, Lý gia chúng tôi mấy đời đã vì Đại Minh này chết đi rất nhiều, đến hiện giờ không phải Lý gia co lỗi với Đại Minh, mà là Đại Minh có lỗi với Lý gia.
Nói chuyện tới cuối cùng, Triệu Tiến cũng không có cho phép máy vị huynh đệ Lý gia đi điều tra Tế Ninh. Hắn đưa ra lý do, phái ra thám mã xâm nhập trận địa quân dịch tất nhiên là điều tra tin tức nhà khác, nhưng cũng là khiến cho đối phương biết động tĩnh của mình. Mấy huynh đệ Lý gia không thiếu được gắng gượng van nài.
Chỉ có điều tiễn bọn họ đi, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cảm thán mấy câu.
- Con cháu dòng dõi võ tướng Đại Minh nếu như là có dáng vẻ này, Đại Minh này quả thật trụ vững không nổi nữa rồi.
- Đại ca chớ nên dễ tin người. Kẻ trước đây hưởng hết phú quý như Lý gia không cảm thấy là ân đức ngược lại cảm thấy đều là bản thân mình liều chết có được, một khi mất đi liền sinh lòng oán giận. Người như bọn họ quen thói dựa vào tính mạng cung mã đổi lấy giàu sang, trung thành là nói không tới được, thật so không được với nghĩa dũng Từ Châu. Đoán chừng quan quân Đại Minh bên đó cũng không phải mỗi người đều nghĩ như vậy, rất nhiều người không có giống bọn họ từng trải qua giàu có như thế có lẽ vẫn có kẻ trung thành. Lời bình phẩm của Vương Triệu Tĩnh đúng là rất khắc nghiệt.
Một ngày cứ như vậy trôi qua, tâm tình của Triệu Tiến giống như là được nghỉ ngơi, nhưng mỗi một đợt thám mã đi ra hắn đều phải đích thân thăm hỏi, phải biết rõ tất cả tin tức, biến hóa xung quanh đại đội. Bọn huynh đệ tự bận rộn việc của mình, không ngừng bẩm báo, hồi báo, trao đổi tin tức lẫn nhau. Bọn họ đều để mắt tới một chuyện, đó chính là thần thái của Triệu Tiến càng lúc càng thả lỏng.
Đến buổi tối, luồng tin tức Tế Ninh bên kia rốt cuộc đã truyền tới.
- Đại đội chủ lực của Văn Hương Giáo khởi hàng bắc tiến đi tới phủ thành Tư Dương. Đội ngũ thiên binh hộ giáo cũng lên đường.
Lúc nghe được tin tức này, trên mặt Triệu Tiến có nét tươi cười, bọn huynh đệ quen thuộc hắn đều biết rõ đây là Triệu Tiến hoàn toàn trầm tĩnh.
Cái tên gọi "thiên binh hộ giáo" này tuy rằng lần đầu nghe thấy nhưng tất cả mọi người lập tức đoán ra được là gì, thiết nghĩ chính là binh mã năm đội dùng cách của Triệu Tự Doanh luyện ra.
- Loạn quân Văn Hương Giáo đang tuyển lựa tráng niên, phỏng theo phép ở Từ Châu luyện binh tốt.
Văn Hương Giáo hiện giờ có đầy đủ người, có đầy đủ lương thảo và đồ đạc lại có tấm gương đại thắng quan quân làm tiền lệ tất nhiên muốn huấn luyện thêm nhiều hơn. Bọn họ cũng biết đại đội quan quân sớm muộn gì cũng phải giết tới, phải tích lũy sức mạnh chống lại.
Mặc dù Triệu Tiến đêm qua đã trấn an qua mọi người nhưng nghe thấy điều này mọi người vẫn là nghiêm nghị.
- Trước lúc xuất phát có mấy điều phỏng đoán. Một chính là đại đội chúng ta vừa động, Văn Hương Giáo sẽ lập tức nhận được tin tức, sau đó sẽ tụ tập binh mã quyết tử chiến một trận với chúng ta. Còn có một điều chính là tin tức truyền đi rất chậm, lúc chúng ta sắp tới đích, Văn Hương Giáo mới nhận được tin tức, bị buộc triệu tập sức mạnh khai chiến với chúng ta. Điều thứ ba chính là bọn chúng trước sau không biết tin tức, hết thảy chiến theo kế chúng ta vạch ra rời đi. Huynh vốn ban đầu cho rằng điều thứ nhất có khả năng lớn nhất, điểu thứ hai xếp sau một bậc lại không ngờ rằng phỏng đoán thứ ba mới có khả năng nhất. Triệu Tiến lúc nói lời này còn có vẻ mặt một chút cũng không tin được.
- Đại ca, người của chúng ta đều là tinh nhuệ trăm ngàn lần thử thách ít nhất cũng là kẻ cầm ngân lượng ăn no đủ. Người Văn Hương Giáo chúng dựa vào thần Phật và lợi nhỏ lừa gạt. Ngày thường còn tốt vào lúc đại loạn bậc này khắp chốn tràn đầy sát cơ, người chúng ta truyền đưa tin tức đều khó khăn như vậy huống chi là đám ô hợp bọn chúng.
Lưu Dũng nói tới lời này trên mặt lại có tự tin và tự hào.
Triệu Tiến gật đầu cười nói.- Văn Hương Giáo bậc này, thời đại thái bình chúng ở nơi bí mật, nhìn như không có lỗ nào không chui vào, khiến cho người ta rắc rối thế này thế nọ. Nhưng sau khi vừa xảy ra đại loạn như thế, gầy dựng từ trước của chúng lập tức sụp đổ, hoàn toàn vô dụng ngược lại không còn uy hiếp lớn như lúc thái bình nữa. Nói tới đây, Triệu Tiến lại cảm thán một câu.- Nếu như vào lúc đại loạn như nay, bọn chúng vẫn thần thông quảng đại giống như lúc thái bình, vậy bọn chúng cũng không phải là Văn Hương Giáo mà là Triệu Tự Doanh chúng ta rồi.