Có lưu dân đầu óc thông minh đã từng đi học qua, thấu hiểu được rất nhiều chuyện, sau khi đánh phá thôn trại, Cát Điền Phong từng nghe gã ta nói, lương thực trong thôn trại không ít, nhưng khi phân phát cho mỗi người lại không nhiều, phần thiếu hụt kia không biết đã đi đâu.
Cát Điền Phong không suy nghĩ nhiều, người lưu dân nói lời kia qua ngày hôm sau đã chết giữa đường, cũng không có người nào để ý tới, ngày ngày đều có người chết, người chết vẫn không ít đi, ai chết đi cũng không có gì là lạ.
Một đường xuôi nam, người khác thì Cát Điền Phong không biết, chỉ biết người bên mình ngày càng nhiều, có lần tình cờ bị gọi đi giúp đỡ, người đứng ở chỗ cao, chỉ thấy đâu đâu đều là người, thậm chí nhìn không thấy bến bờ.
Trong đội ngũ nam nữ già yếu đều có, người già rất nhanh liền không cầm cự nổi, người chết trên đường đi không ai để ý tới, còn nữ nhân và trẻ con còn lại là một loại tình cảnh khác.
Cát Diền Phong nhận ra, cùng với việc số người trong đội ngũ trở nên nhiều, trong đội ngũ hoàn toàn không chỉ là lưu dân đói khát, có người mặc dù nhìn quần áo rách nát nhưng lại rất khỏe mạnh, loại người này thường thường cầm binh khí, còn có mỗi lúc đại đội dừng lại, liền có hạng người ăn vận tươm tất đi vào. Bọn chúng chọn nữ nhân và trẻ nhỏ ưa nhìn rồi mang đi, người có hơi chút hiểu biết đều biết đây là bọn buôn người, nhưng không ai cảm thấy việc này là sai, được mua đi bán lại, cho dù là vào trong ổ chứa, cũng tốt hơn so với chết đói. Huống chi trong mấy chục vạn lưu dân này, hỗn loạn dị thường, mọi người cũng coi trời bằng vung, thường xuyên có nữ nhân bị chà đạp, cả những thiếu niên khôi ngô cũng thường gặp họa, đi vào ổ chứa vẫn là tốt hơn.
Mọi người đều cảm thấy bị mang đi chính là hưởng phúc, Cát Điền Phong cũng nghĩ thông được cái đạo lí này. Nhưng y tình cờ nhận ra, những bọn buôn người tới chọn người đều cho tiền, cho bạc vân vân cho nhưng đều là cho hương đầu và còn có hạng người bên trên nữa. Lẽ nào có người xem mọi người biến thành hàng hóa để buôn bán? Điều này rốt cuộc thế nào đây? Nhưng Cát Điền Phong biết điều không nói lung tung, ít nói vài câu, thì sống thêm được vài ngày, y nhớ rõ lời của phụ thân mình.
Càng gần đến Tế Ninh, mọi người đã cảm thấy bất đồng, đều tại trên đất Sơn Đông, nơi nơi khó khăn, chốn chốn dân chúng lầm than, nhưng ở Tế Ninh này làm sao lại hiện ra vẻ phồn thịnh sầm uất như thế.
Từng thị trấn thôn trại bị đánh phá, của cải bên trong đều bị vơ vét sạch, bách tính may mắn còn sống sót bên trong bị đưa vào trong đám lưu dân, đội ngũ ngày càng mở rộng, bọn buôn người đến chọn mua người cũng ngày càng nhiều, người bất bình trong đội ngũ cũng bắt đầu ngày càng nhiều.
Trừ những tên cường tráng cầm binh khí ra, còn có người cưỡi ngựa xuất hiện, rất nhiều người cũng không che giấu thân phận của mình, trên người mặc y phục, cầm đủ loại binh khí, thậm chí còn có kiệu ngựa xuất hiện.
Không giống với trước kia, từ trước chẳng qua là tự mình truyền kinh thuyết giảng đạo lí, nhưng hiện tại thanh thế thực lớn, có khua chiêng gõ trống, có cờ hiệu đủ màu, còn có hương nến điện thờ, còn có xe ngựa chuyên kéo tượng thần, mỗi ngày đều tế bái, mỗi ngày đều giảng kinh, thường xuyên có thần tích hiện ra.
Sau đó thái độ của các hương chủ, hương đầu đối với tín đồ lưu dân cũng thay đổi, Cát Điền Phong nhớ rất rõ hương đầu truyền kinh đối với y rất hòa khí, còn từng cho y đồ ăn bánh bột có thêm muối, đó đều là đồ ăn ngon nằm mơ cũng đều nghĩ tới. Nhưng càng hướng về nam, thái độ càng hung ác, bắt đầu là mắng, sau đó là đánh, ngày càng cao cao tại thượng, Cát Điền Phong thậm chí còn nhìn thấy, tên hương đầu này còn tranh đoạt vợ của tín đồ nào đó.
Nhưng mọi người cũng không dám nói gì, tên hương đầu này xem như còn tốt, tại nơi khác đã có tên cầm đao giết người.
- Mở thành Tế Ninh, người người ăn no, mọi người đều được ăn thịt, còn có nữ nhân xinh đẹp ngủ cùng. Ngày ngày đều hô lớn điều này, còn có người mỗi ngày nơi nơi rước bùa chú rải hương tro, nói là bách bệnh bất xâm, còn hét lớn.- Đại họa giáng xuống, tiên quốc trên mặt đất đến với thế gian, ai tận lực làm việc, ai không màng sống chết, thì nhập vào được chốn cực lạc, được thần phật phù hộ.
So với việc thần phật đằng sau, việc ăn uống no đủ ngủ cùng nữ nhân phía trước càng làm lay động lòng người, nhưng Cát Điền Phong cũng chú ý tới một việc, những người chân chính ngoan đạo, thân thể khỏe mạnh kia, tựa hồ đều có nơi để đi, những người có chút vũ nghệ, luôn được ăn no hơn một chút rất nhiều người cứ như vậy không theo đại đội di chuyển, qua ít ngày mới nhận ra, y đã đến đôi ngũ nâng cờ đánh trống kia, bằng không chính là đổi đồ gỗ đồ đá trong tay thành vũ khí sắt.
Mặc dù ban đầu nhận được đủ loại hứa hẹn, nhưng lúc nhìn thấy thành Tế Ninh, Cát Điền Phong vẫn là hít ngược vào mấy ngụm khí lạnh. Nơi đây hoàn toàn khác với những nơi huyện thành thôn trang kia, tường thành cao ngất, sông đào bảo vệ thành rộng lớn, còn có đoàn đoàn binh mã trấn giữ đầu thành, muốn đánh hạ nơi này, không biết phải dùng tới bao nhiêu sinh mạng nữa.
Chẳng qua đến lúc này, đã không phải do bản thân mình như thế nào. Trong cái đại đội lưu dân không bờ bến này, hạng người khác biệt xuất hiện ngày càng nhiều, nhìn thế nào cũng giống như băng cướp lục lâm nhất đẳng, loại người này so với tổng số lưu dân có tăng lên, nhưng chỉ là một phần trăm số lượng, nhưng những người khỏe mạnh này trang bị cung mã đầu đủ, lại còn biết liên thủ tập hợp. Bọn chúng là sói, lưu dân là dê, nào có chỗ để chống lại, chỉ mặc cho đòn roi giáng xuống.
Thời điểm dọc đường đánh sập thôn trại, phòng ốc tường viện đều bị đánh phá sạch trơn, xà gỗ giá gỗ bên trong và còn có gậy trúc các loại đều không vứt đi, sẽ có người mang đi, mọi người vốn nghĩ mang theo dùng nhóm lửa là cùng, chưa từng nghĩ mang đến tận nơi đây.
Những thứ đồ gỗ này liền trở thành thang leo và các loại vũ khí kê sát dưới thành, cứ cho là Cát Điền Phong không hiểu được điều này, nhưng cũng nhìn ra, những loại vũ khí này so với những thứ dùng để đánh sập huyện thành thôn trại thì tốt hơn rất nhiều, nếu như lúc đó dùng những thứ này, chắc chắn người chết sẽ ít đi rất nhiều, chỉ có điều lời này, Cát Điền Phong biết rằng không nên nói ra.
Ngoài việc thu gom khí giới, việc bây giờ chính là đốc thúc mọi người đào hố, ai đào được nhiều hơn, thì có thêm bánh để ăn, điều này khiến cho mọi người tranh nhau mà làm, khắp nơi xung quanh thành Tế Ninh, đâu đâu cũng bị đào thành hố to.
Trên đường đánh phá nhiều thành trì, lũy trại, Cát Điền Phong cũng vì thế mà hiểu nhiều hơn một chút so với lúc trước, chẳng hạn như sơ qua y cũng đoán ra được phần nào, trên đầu thành Tế Ninh nhất định sắp sẵn đủ loại gỗ lăn, đá ném, nhất định có nước bẩn dùng phân nấu thành, nhất định có nước sôi, không chừng còn có dầu sôi, xung quanh cổng thành đã bị bao cát lấp đầy, nhìn tầm vóc thành trì này, xem chừng muốn đào móc thực không có khả năng, cho dù có nội ứng cũng không dễ suy chuyển.