Thú cưỡi của đội nhân mã Triệu Tự Doanh đều là tuấn mã được tuyển chọn từ thảo nguyên mang về, bình thường có thức ăn sung túc, siêng năng chăm sóc, yên ngựa móng ngựa đều đầy đủ. Kỵ binh cũng đều là giáo đầu mời từ quân hộ Vệ sở đến, kết hợp với từng trải dạn dày của các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên truyền thụ mà thành. Biết làm sao để phát huy tốc độ và sức lực của ngựa, biết làm sao bảo vệ thú cưỡi, biết chiến đấu trên ngựa. Mà những thám mã trinh kỵ này, chẳng qua chỉ là một bọn lục lâm cưỡi ngựa, bọn họ đào đâu ra ngựa tốt, một con ngựa bệnh ngựa già cũng dùng đến khi chết. Người có lúc ăn thịt, cũng có lúc nhai trấu nuốt rau, nào có lo lắng được cho thú cưỡi. Về phần công phu cung mã, nghèo thì học văn, giàu thì học võ, người trong sạch ai lại vào rừng làm giặc cướp, làm đến bỏ mạng, bản lĩnh cung mã kia đều là những chiêu thức lăn lộn giang hồ mới luyện ra.
Đám cướp này, tự cho rằng mình vô địch thiên hạ, cảm thấy chỉ cần không chạm trán với kỵ binh tinh nhuệ nhất đẳng của thân binh quan quân, những người khác đều không phải là đối thủ của bọn họ.
Không ai ngờ rằng mã đội của Triệu Tự Doanh lại tinh cường như thế. Sau khi có mấy người chết dưới khoái mã cường cung của gia đinh cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh, mới lập tức tản ra, chạy trốn thật xa. Tất cả đều không phải là tín đồ điên cuồng thắp hương bái phật, chẳng qua là vì tiền tài lợi ích mới để cho Văn Hương giáo sử dụng, hà tất phải chủ động chịu chết?
Thám mã vây xung quanh đối với Triệu Tự Doanh mà nói, không đáng nhắc tới, đến con muỗi cũng không bằng. Nhưng trạng thái này lại khiến trên dưới Triệu Tự Doanh rất khó chịu, đây không phải là biểu hiện Tế Ninh trống rỗng, rõ ràng là đã có chuẩn bị.
Đêm nay trước khi trời tối, đứng trên chỗ cao có thể nhìn thấy thành Tế Ninh, liền dựa vào thôn trang mà hạ trại, bên trong thôn trang đã không còn người, cũng không biết là bị bắt đi hay là chạy nạn nữa.
Chuyện thật sự khiến cho mọi người cảm thấy khó chịu trong lòng là giếng nước trong thôn trang đã bị hạ độc. Cũng may yếu lĩnh của Triệu Tự Doanh cực kỳ nghiêm khắc, trước khi lấy nước nhất định phải làm thí nghiệm, chỉ là quan sát màu sắc nước, sau đó dùng súc vật thử độc. Trong giếng nước đã bị người ta bỏ kịch độc.
May mà Vận Hà nước chạy liên tục, không cách nào hạ độc, lại tiến tới ven sông, có thể lấy được nước, vận chuyển cũng rất dễ dàng, nhưng mọi người đều nghiêm lệnh, cần phải nấu chín mới có thể uống.
Triệu Tự Doanh men theo sông bắc thượng, từ tốc độ hành quân mà phán đoán, rất dễ có thể phán đoán ra đã hạ trại ở nơi nào, đầu độc cũng không khó. Nhưng thủ đoạn này lại khiến người khác nghĩ đến mà sợ, từ nam đi về bắc, chưa gặp phải trở ngại gì, khiến người ta bỗng buông lỏng cảnh giác, rồi đột ngột, dùng thủ đoạn như vậy. Nếu như Triệu Tự Doanh thật sự thả lỏng, vậy nhất định sẽ có tử thương, hơn nữa sẽ tạo thành khủng hoảng.
Đối với cách xử lý này, mấy huynh đệ Lý gia là Lý Tung, Lý Sâm đều bái phục đến sát đất. Từ lúc hành quân bắc thượng, bọn họ tuy khâm phục quân thế của Triệu Tự Doanh, nhưng đối với quân kỷ lại vô cùng không hiểu. Quân kỷ của Triệu Tự Doanh không tàn khốc như Đại Minh, động một chút thì phải chặt tay chặt chân, đâm tên xuyên má, treo cổ chém đầu là chuyện thường, nhưng Triệu Tự Doanh chỉ có quân côn và phạt roi. Bọn họ cảm thấy như vậy thì không áp chế được người ở dưới. Quân kỷ lỏng lẻo, nhưng lại phức tạp tỉ mỉ, chuyện gì cũng có ước thúc, ăn cơm uống nước đều có quy tắc. Đối với những quy tắc này, huynh đệ Lý gia trong lòng càng không thèm quan tâm, cho rằng nam đinh vùng quê chưa từng nhìn thấy thế sự, vỗ đầu nghĩ ra nhiều quy tắc như vậy.
Người cấp dưới tòng quân bán mạng kiếm cơm, không phải là vì cầu sự thoải mái sao. Ngươi ước thúc chặt như vậy, quân kỷ lỏng lẻo như vậy, khiến mọi người không sợ hãi mà còn dễ sinh lòng oán hận, đến lúc đó làm sao có thể điều khiển đại quân, khiến bọn họ bán mạng vì ngươi. Điều không ngờ đến là, binh tốt của Triệu Tự Doanh bị quân kỷ ước thúc có thể tụ tán như một, cũng nhờ vào quân kỷ này. Gia đinh đoàn luyện không thể tùy ý uống nước, nhất định phải dùng hồ lô của mình uống nước đã đun sôi, nên mới tránh khỏi cái giếng nước có độc gây thương tổn.
- Đại ca, yêu nghiệt Văn Hương giáo nhất định đã có chuẩn bị, để được ổn thỏa, có nên hạ trại ngay tại chỗ, đợi đoàn thứ ba đi lên rồi mới tiến tới nữa hay không?
Hợp nghị ban đêm, lúc mọi người tuần doanh đã gia tăng lực lượng túc trực, yêu cầu các đoàn các đội bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị đầy đủ đối chiến. Lúc hợp nghị, mỗi một người đều rất nghiêm túc, Vương Triệu Tĩnh thì đề xuất lấy ổn thỏa làm đầu.
- Tam ca, đã đến đây, nếu như dừng lại bất động, thì sẽ tỏ ra yếu thế với địch, quân tâm sỹ khí cũng sẽ đao động. Lần này chúng ta đã điều động ba đoàn hai đại đội, trang bị hoàn mỹ, lương thảo sung túc, đối với Văn Hương giáo, thứ rác rưởi đến heo chó cũng không bằng, còn nói đến ổn thỏa gì nữa?
Cát Hương phản bác, không chút khách khí, từ trong thâm tâm y muốn khai chiến, đột nhiên yêu cầu ổn thỏa gì đó, đương nhiên sẽ không đồng ý.
Thạch Mãn Cường ở bên cạnh gật gật đầu, buồn bực nói:
- Đại ca cùng từng nói, đám yêu nhân tà giáo này ngầm động tay động chân cũng còn được, nếu thật sự dùng đại quân giao chiến, bọn chúng không phải là đối thủ. Hơn nữa gia đinh dưới trướng đi đến hiện tại, đều đã có chút lơi lỏng, nếu lúc đến gần như vậy thì dừng, gia đinh nhất định sẽ tâm khí bất ổn, nếu thật sự đánh tiếp, chỉ sợ sẽ gặp phiền phức lớn.
Trần Thăng gật gật đầu, nói với Triệu Tiến:
- Thạch Đầu đã lại ở thôn trại phía đông lâu như vậy, thật là làm việc điềm tĩnh, hiểu đạo luyện binh dụng binh rồi.
Nghe nói vậy, khuôn mặt đen thui của Thạch Mãn Cường đỏ lên đôi chút, miêng không kìm nổi nở một nụ cười, nhưng sắc mặt của Cát Hương lại có chút xấu hổ. Y bị Triệu Tiến và Trần Thăng phê bình không phải là một lần. Lưu Dũng cười hì hì ngồi ở dưới.
Nhưng tình cảnh như vậy, lại khiến Vương Triệu Tĩnh đùng đùng nổi giận, cất cao giọng:
- Triệu Tự Doanh quả thật là mạnh, mấy đoàn mấy đại đội này của chúng ta quả thật thế lớn, nhưng đây là mệnh căn của chúng ta. Lưu tặc có gần vạn tinh nhuệ, thanh tráng quá mười vạn. Vạn nhất có gì sơ suất, tiếp theo phải làm thế nào. Đám khốn kiếp xung quanh kia, thậm chí cả đám cường hào bản địa Từ Châu, sẽ xé xác chúng ta ra, các ngươi từng nghĩ đến chuyện này chưa?
Vương Triệu Tĩnh cực kỳ ít khi bộc phát như vậy. Nhìn thấy bộ dạng của y như vậy, những người khác đầu tiên là cảm thấy ngạc nhiên, sau đó thì đều im lặng. Trần Thăng thì lắc lắc đầu, Vương Triệu Tĩnh cũng thu lại nụ cười.
Cát Hương đứng dậy, bắt đầu cắn răng tranh luận, giọng nói của càng lúc càng to:
- Tam ca, năm đó chúng ta mấy trăm người đối diện với mấy vạn lưu tặc. Đại ca, Nhị ca, cứ như vậy mà dẫn mọi người xông xuống dưới thành đánh cho bọn chúng đại bại. Hiện tại chúng ta có đại đội gần bảy ngàn, mã đội hơn ngàn, còn có cung tiễn hỏa khí, lẽ nào còn sợ bọn chúng. Cầu yên ổn cầu yên ổn, vậy sau này còn đánh nữa hay không.
Vương Triệu Tĩnh nhíu mày, rồi lập tức cả khuôn mặt đỏ bừng, lớn tiếng nói:
- Ý đệ nói là bây giờ ta sợ hãi rồi? Hay là nói năm đó lá gan của ta nhỏ? Các người ở ngoài thành giết địch, ta ở trong thành giết địch. Không phải là ta sợ, ta là suy nghĩ cho đại cục. Cục diện chúng ta dốc sách làm ra đều không dễ dàng gì, nhất định phải cẩn trọng, nhất định phải cẩn rọng, chẳng lẽ ta sợ hãi sao?
Năm đó trước khi lưu tặc qua Hà Nam, vì để chuẩn bị cho con đường khoa cử công danh, nên ở trong thành đọc sách, lúc đó mấy huynh đệ đã có khuynh hướng chia rẽ rồi.
Nhưng lúc mấy vạn lưu dân vây công thành Từ Châu, mấy người Triệu Tiến và Trần Thăng dẫn mấy trăm gia đinh giết vào trong đám mấy vạn lưu tặc, quả thật là cửu tử nhất sinh, mà Vương Triệu Tĩnh ở trong thành kiên cố, dẫn người thủ thành giữ cổng, cũng hung hiểm vạn phần. Nhưng chuyện này không được nhắc đến nhiều trong Triệu Tự Doanh. Lén lút bàn tán, cũng sẽ nói Vương Triệu TĨnh lúc đó lâm trận bỏ chạy, không có cùng chung hoạn nạn với mọi người.
Cái lần đồng bạn gặp phải phục kích, Tôn Đại Lôi tử trận, Vương Triệu Tĩnh cũng từng sụp đổ, Từ Châu bị vây thành, y cũng không kề vai chiến đấu. Triệu Tiến và đồng bạn mấy lần gặp những lúc quan trọng, biểu hiện của Vương Triệu Tĩnh đều không thể nói là quá tốt. Tuy nhiên chuyện này mọi người chỉ là biết rõ trong lòng, sẽ không nói ra, những điều này cũng là vết sẹo trong lòng Vương Triệu Tĩnh. Hôm nay mọi người tranh luận nóng nảy, Cát Hương chưa chắc có ý này, nhưng Vương Triệu Tĩnh lại cho là thật.
Đến nước này, sự trầm ổn thong dong, khí độ nhã nhặn của Vương Triệu Tĩnh đã hoàn toàn biến mất, hung tợn nhìn chằm chằm về phía Cát Hương, Cát Hương thì đỏ mặt tía tai.
Triệu Tiến từ đầu vẫn ngồi xem mọi người tranh luận, cuối cùng đã nói:
- Ngồi xuống cả đi, huynh đệ trong nhà cái gì cũng có thể nói, huynh đệ trong nhà có chuyện đều sẽ nói thẳng.
Sắc mặt hắn bình thản, giọng nói vô hỷ vô nộ, nhưng đồng bạn đã quen với Triệu Tiến đều không dám nói nữa.
- Từ Châu quá nhỏ, Nam Trực Lệ thì quá nhiều điều kiêng kỵ. Ở nơi trung tâm thiên hạ, ngoài Từ Châu cho dù là đối với cửa sông Thanh Giang, chúng ta cũng chỉ có thể lấy danh nghĩa thương hội nhúng tay vào điều khiển, những nơi có thể bám rễ chiếm cứ chỉ là bãi cỏ hoang, đó thật ra là nơi vô pháp. Nếu như chúng ta, đối với ba nơi phủ Hoài An, phủ Dương Châu và phủ Phượng Dương, càng động thủ về phía nam, thì lập tức sẽ gây biến động thiên hạ, không chỉ triều đình phát binh tiêu diệt, thân sỹ hào bá địa phương cũng sẽ đánh với chúng ta không chết không thôi. Bắc Trực Lệ là trọng địa kinh kỳ, ở Hà Nam phiên vương rất đông, lại là đất trung nguyên, đụng đến cũng phiền phức. Chúng ta chỉ có duy nhất một phương có thể lấy được chính là đất Lỗ Nam này.
Vương Triệu Tĩnh thở dài. Triệu Tiến tiếp tục nói:
- Lấy được đất Lỗ Nam, chúng ta có thể có được càng nhiều nhân khẩu hơn, khống chế được càng nhiều ruộng đất hơn, cục diện của chúng ta cũng sẽ tăng lên bội phần, không phải bị co cụm trong Từ Châu, phân tán ở các nơi của Nam Trực Lệ, mà một cục diện hoàn chỉnh. Đến lúc đó sẽ triệu tập lực lượng, huy động vật tư, đều sẽ thong dong dễ dàng, lúc đó mới là tiến thêm một bước.
Triệu Tiến đứng dậy, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc, nhìn mọi người rồi nói:
- Để cục diện này càng lớn hơn, để tiến thêm một bước, chúng ta mạo hiểm là đáng giá, đánh cuộc một lần là đáng giá. Nếu đã đến đây, vậy thì không thể chậm chạp, không thể trì hoãn.
Vương Triệu Tĩnh vừa muốn nói, thì Triệu Tiến lại nói tiếp:
- Lâu ngày sinh biến, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, không thể đợi quan quân tập trung đến đây, cũng không thể đợi Văn Hương giáo thâm nhập vào kinh doanh. Tuy nói phương pháp chúng ta luyệnth ế nào đi nữa cũng sẽ tạo thành uy hiếp đối với chúng ta, huống hồ, chuyện của chúng ta vẫn chưa dừng lại ở đây.
Cát Hương nện nắm đấm xuống lòng bàn tay, rất là kích động, lời nói này của Triệu Tiến chẳng khác gì đã xác định quan điểm chính, phải đánh.
- Triệu Tĩnh, ngày mai đệ đi sớm, ngồi thuyền trở về Từ Châu
Chưa kịp dứt lời, Vương Triệu Tĩnh liền đứng dậy, đỏ bừng cả mặt, vung hai tay lên, nói:
- Đại ca, tiểu đệ cũng có thể mặc áo giáp, cũng có thể ra trận giết địch, tiểu đệ không sợ núi thây biển máu. Lúc này đại ca bảo tiểu đệ quay về Từ Châu, chẳng lẽ ghét bỏ tiểu đệ nhát gan hay sao? Nếu như đại ca không tin, ngày mai tiểu đệ sẽ nguyện làm tiên phong, nguyện chết ở trước trận.
Vương Triệu Tĩnh nói xong câu cuối cùng, giọng nói đã trở nên khản đặc, nhưng câu nói này lại khiến Triệu Tiến giận dữ, gào to:
- Câm miệng, nghĩ ngơi lung tung, nói hươu nói vượn.