Đoàn thứ hai xông vào trong thành, Triệu Tiến theo hộ vệ của đội nhân mã tiến vào thành trì. Một đám người Bả tổng Trần Vinh Khải, hạng người tai to mặt lớn trong thành Tế Ninh còn sót lại, đều là chờ đợi ở nơi cổng thành nơm nớp lo sợ, nhìn thấy Triệu Tiến xuất hiện, tất cả mọi người đều quỳ ở trên đất, chỉ có Lôi Tài đứng ở nơi đó, vẻ mặt hơi có chút không yên.
Sau khi Triệu Tiến nhìn thấy Lôi Tài, cũng xoay người xuống ngựa, đi tới trước mặt Lôi Tài, dắt y trở lại bên cạnh vật cưỡi, dùng sức dìu Lôi Tài ngồi lên. Lúc này mặc kệ là cao thấp Triệu Tự Doanh, hay là thân sĩ cường hào trong thành Tế Ninh đầu hàng theo lẽ phải đều ngẩng đầu nhìn sang. Triệu Tiến chỉ Lôi Tài lớn tiếng nói.- Đây là Lôi Tài, đây là người anh em của ta, lần này dẹp yên Tế Ninh, đệ ấy có công lớn.
Nghe thấy lới hắn nói như thế, gia đinh Triệu Tự Doanh tâm tình trào dâng lại hoan hô, còn một đám người Trần Vinh Khải thì lần nữa dập đầu xuống thật mạnh, hóa ra người vóc dáng thấp lùn, dung mạo không dọa người này, thân phận ở Từ Châu quý trọng như vậy.
Bị Triệu Tiến khen ngợi trước mặt mọi người như vậy, Lôi Tài có chút tay chân không biết đặt vào đâu, vừa muốn nói chuyện lại nhìn thấy Triệu Tiến trừng mắt hạ giọng nói.
- Lại không nghe theo mệnh lệnh như thế, tùy hứng dây vào, đệ hãy đi theo Nhị Hồng bên đó quản kho hàng đi.
Lời giáo huấn khiển trách này đè thấp giọng, những người khác là nghe không thấy, nhưng Lôi Tài nghe thấy lời này, nước mắt lại không kìm nổi rơi xuống, cố nén nói.- Là tiểu đệ lỗ mãng rồi, suýt nữa chậm trễ đại ca bên này.
Triệu Tiến vỗ chân Lôi Tài, xoay người lớn tiếng nói.- Các ngươi lần này đều có công lớn, Triệu Tiến sẽ không bạc đãi người có công, Từ Châu cũng sẽ không bạc đãi bằng hữu. Hiện giờ chưa tới lúc uống rượu chúc mừng, trong thành này còn chưa an tĩnh, các vị trở về trấn an láng giềng và khắp nơi, bảo bọn họ ngoan ngoãn ở lại trong nhà chớ có lộn xộn. Nếu có hiểm nguy gì, lập tức tìm chúng ta giúp đỡ, chúng ta cũng cần các ngươi giúp dỡ, tới lúc đó không nên từ chối.
Bên dưới trả lời không đồng thanh.- Xin nghe theo Tiến gia chi bảo. Chỉ là... Cái thành Tế Ninh to như vậy, muốn tận sức nhanh chống khống chế được, chỉ bằng vào binh mã Triệu Tự Doanh còn xa không đủ, cần phải dựa vào những dân chúng bản xứ này hiệp trợ.
Tuy nhiên lúc này bảo bọn họ giúp đỡ, cho dù bảo bọn họ xuất tiền, xuất lương, xuất mạng, bọn họ cũng cam tâm tình nguyện, chỉ sợ rằng không dùng nhà mình, bởi vì lúc này dùng mới nói rõ bỏ qua chuyện cũ.
Thuộc hạ cường hào như Bả tổng Trần Vinh Khải chiếm phần đông, chuyện dẫn đường giúp đỡ tất nhiên có người an bài. Đối với Trần Vinh Khải nịnh bợ Triệu Tiến mới là khẩn yếu nhất, từng người còn lại cũng có cùng chủ ý không bằng lòng rời khỏi cổng thành này.
Vào lúc này, Triệu Tiến cũng là biết nghe lời phải, liền dừng lại ở nơi cổng thành này, chào hỏi hết một lượt những người theo mở cổng trong thành Tế Ninh này còn cố ý điều động mấy liên đội đi bảo hộ người nhà trạch viện của các vị có mặt, đây khiến cho bọn người Trần Vinh Khải này cảm động rơi nước mắt.
Vào lúc này, cuộc chiến chưa có chấm dứt, ngược lại trở nên ác liệt. Ở góc đông nam tường thành Tế Ninh vốn dĩ là xếp đống đại đội nhân mã Văn Hương Giáo.vừa nhìn thấy Triệu Tự Doanh vào thành, bọn họ cũng biết mọi việc xông rồi, chỉ còn hai con đường chạy trốn và đầu hàng. Hiềm rằng đại đội nhân mã số người quá đông, mặc dù có người muốn đầu hàng, cũng không dám lên tiếng, chỉ đành chọn lựa con đường phá vây này.
Mà theo tình hình Triệu Tự Doanh đã vào thành, lối phá vây duy nhất chính là sườn dốc bị đánh sụp kia. Trong chết tìm đường sống, chỉ cần từ nơi đó chạy ra ngoài đó chính là rời khỏi thành rồi. Tới lúc đó ầm ầm tan vỡ, binh mã Từ Châu khẳng định bắt không được. Nếu trở vào trong thành, vậy chính là rùa trong hũ đợi bị bắt.
Một đám người náo loạn xông ra ngoài, nhìn thanh thế kinh người, nhưng bên ngoài còn có tám khẩu hỏa pháo đang ngắm tới, đại đội nhân mã vừa mới ló đầu ra, hỏa pháo nổ vang lập tức đánh tan tác người trước mặt rồi. Đạn pháo rơi trên gạch đá vỡ vụn văng tung tóe, thương vong còn phải vượt xa nã pháo trên đất bằng. Hơn nữa đoàn thứ nhất nghiêm trận đợi địch kia đã bày ở bên dưới, xông ra còn phải chống trả cánh binh mã mạnh mẽ này ai còn nắm chắc điều này.
Lần đầu tiên phá vây không có thành công, đội nhân mã này lập tức sụp đổ. Nòng cốt dẫn dắt loạn quân Văn Hương Giáo có một số đoàn luyện là ở Từ Châu trở về, lúc bấy giờ may mắn chạy trở vào trong thành, vào lúc này, dũng khí và chiến ý đều không còn. Bọn họ khác với bộ hạ Văn Hương Giáo khác, khuôn phép làm việc của Từ Châu bọn họ có hiểu biết sơ qua, biết nếu như đầu hàng vẫn còn đường sống, vào lúc này đã không còn bắt kỳ khả năng chạy thoát nào nữa, đầu hàng là đúng đắn nhất.
Có người đề xuất đầu hàng, giáo chúng ngoan cố xuất thân vốn liếng cũ của Văn Hương Giáo kia không chấp thuận còn muốn thanh lý môn hộ, tru diệt giáo chúng phản giáo, cho dù trước khi phá vây bọn họ vẫn trấn áp được toàn trường, kiềm kẹp khống chế lẫn nhau, cũng không ai biết bản thân có phải số ít hay không. Nhưng vào lúc này, dũng khí mất sạch, lòng người tan vỡ, kẻ muốn đầu hàng đã không phải số ít rồi, muốn tru diệt giáo chúng phản giáo lập tức chính là dẫn tới sống mái với nhau. Đôi bên ngay đầu thành chém giết, bọn họ không có đề xuất rõ ràng đầu hàng, hỏa pháo bên dưới tất nhiên sẽ không nghe. Gia đinh hỏa pháo Triệu Tự Doanh nâng cao góc bắn, xê dịch hỏa pháo, cứ vô tình bắn đạn pháo lên đầu thành. Đôi bên chém giết lẫn nhau chết thê thảm, đều bất chấp sống chết, đều là chạy xuống dưới thành, người tiếp tục liều mạng với nhau không nhiều, phần nhiều thì chạy tán loạn vào trong thành.
Trần Thăng không có vội vã dẫn đội trèo lên thành, đoàn thứ nhất ở ngoài thành còn cần phải tùy lúc sẵn sàng chiến đấu, ngăn chặn loạn quân Văn Hương Giáo từ các mặt khác xông ra ngoài. Tuy nhiên tới cục diện này rồi, cũng không cần quá mức cứng nhắc, Trần Thăng an bài bốn liên đội từ sườn dốc kia chậm rãi lên thành. Ngay khi gia đinh bốn liên đội đứng ở trên đầu thành Tế Ninh, những người chém giết chạy trốn kia đều ngừng tay, quỳ luôn xuống đất xin hàng.
Liên đội súng hỏa mai sau khi vào thành, khác với liên đội trường mâu, bọn họ không được đơn độc đi lại, mà phải liên thủ với liên đội trường mâu. Một liên đi kèm với một liên, một trăm cây súng hỏa mai đi với một trăm thanh trường mâu, trên các con đường thành Tế Ninh đã coi như giết gà dùng dao mổ trâu rồi. Cho nên chỉ là càn quét trên mấy con đường chủ chốt nhất. Trên những con đường chủ chốt, rộng lớn nhất đó cũng sẽ có sức mạnh còn sót lại của Văn Hương Giáo tụ tập.
Mạnh Chí Kỳ mang một liên đội súng hỏa mai và một liên đội trường mâu, đi lại trên con đường đối diện cổng nam thành Tế Ninh kia. Thành trì cũng có khuôn mẫu gần giống nhau, cổng nam và cổng bắc thành trì bằng phẳng thường thường là chỗ trục giữa, trên trục đó sẽ có đường lớn thẳng nhất rộng nhất trong thành, quan phủ trong thành và các nơi khẩn yếu cũng sẽ chia ra bố trí ở hai bên con đường lớn này. Nghĩ cũng đoán được loạn quân Văn Hương Giáo muốn tụ tập sức mạnh chống cự cũng sẽ ở trên con đường lớn này.