Đại loạn vừa nổi lên, nạn dân khắp nơi nương nhờ, muốn trốn vào thành, ở trong này lẫn lộn lượng lớn gian tế mật thám của Văn Hương Giáo. Nhưng bên phía Thành Từ Dương này, gần như không tiếp nạp nạn dân, phàm là có nạn dân muốn vào thành, bắt buộc phải có giấy bảo lãnh của nhân sĩ trong thành, bằng không chỉ đành ở ngoài thành, kiến văn này cũng là lưu truyền bao năm rồi.
Có đề phòng và kiến văn các phương diện thế này, phòng thành đầy đủ to lớn như vậy, lại có đầy đủ nhân lực và đồ đạc, Văn Hương Giáo muốn đánh hạ thành Từ Dương cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
- Quan quân thảm bại, đối với thành Từ Dương chưa chắc đã là việc xấu, bởi vì không nhiều lực lượng xuất thành dã chiến như thế, chỉ có thể thành thành thật thật tử thủ thành trì.
Có đủ loại nguyên nhân không cách nào nhanh chóng lấy được thành Tư Dương, nhưng đối với Văn Hương Giáo lúc này mà nói, muốn để cục diện như hiện giờ càng thêm ung dung, muốn để thể lực của mình tiếp tục mở rộng, muốn cho nhà mình vững vàng ở phủ Duyện Châu và Lỗ Nam, thì phải lấy được thành Tư Dương, thế thì cần hùn tiền vốn chủ lực trong tay vào.
Ngày đầu tiên Triệu Tự Doanh nhổ trại khởi hành, đã bắt đầu nghiêm túc giới nghiêm toàn quân, sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào. Quân địch tất nhiên không có khả năng đến nhanh như vậy, nhưng trước đó cũng nghĩ tới được, đại đội Triệu Tự Doanh một khi lên bắc, thám tử theo dõi các nơi xung quanh sẽ truyền tin tức đến bên phía Trâu huyện, Văn Hương Giáo muốn duy trì cục diện này, thì phải ngăn được Triệu Tự Doanh, hai bên nhất định sẽ có một trận chiến, chỉ là không định vào lúc này.
Tiến lên phía bắc, không gặp phải quấy rầy đánh lén của Văn Hương Giáo, nhưng gặp phải rất nhiều dân chúng chạy nạn, những người này không phải là lưu dân gì, bọn chúng đều là người có chút tài sản của cải, vào lúc thu hoạch còn duy trì được. Bọn họ không phải là lưu dân hai bàn tay trắng, cho nên lần biến loạn này tổn thất với bọn họ lớn nhất, thành Tế Ninh bị phá càng khiến rất nhiều người trở tay không kịp, rất nhiều người không muốn biến thành bộ dạng lưu dân, nghĩ cách trốn ra ngoài.
Tuy nhiên trong tình cảnh thế này, sau khi trốn ra ngoài sẽ giống như tình trạng của lưu dân thôi, sau khi nhìn thấy binh mã Triệu Tự Doanh, ban đầu không thấy cờ hiệu quan quân, còn tưởng là một đạo tặc phỉ lưu dân khác, đến tình cành này, muốn trốn chạy không kịp nữa, chỉ đành tuyệt vọng chờ chết.
Đợi phát hiện ra đội ngũ của Triệu Tự Doanh là hương dũng đoàn luyện ở Từ Châu đến, còn là Tham tướng Từ Châu dẫn đầu, lúc này chính là trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không ít người khóc lớn thả lỏng, càng có phần nhiều hơn dập đầu cầu nguyện, chúc binh mã Từ Châu kỳ khai đắc thắng.
Ngoài những nạn dân bị biến loạn hao tổn hết tài sản này, còn có mấy nhà phú hộ giàu có, không rơi vào mức thảm thế này, thường mang theo tài sản chạy ra, có xe ngựa thay đi bộ, còn có gia đinh tôi tớ hộ vệ, những người thế này càng hiểu phải giao thiệp với Triệu Tự Doanh, thường thường đều là chủ động đưa ra ý muốn giúp đỡ quân tư, sau đó lại xin đi tới Từ Châu cư trú.
Đối với những người này, Triệu Tự Doanh đều là có chút khách khí, đều là do Vương Triệu Tĩnh ra mặt tiếp đón, dù sao những người này gia đình giàu có, sau khi đến Từ Châu ít nhất làm cho trong chợ trở nên phồn thịnh.
Nạn dân đều là men theo sông về nam, đi về phía đồng bằng Nam Trực Lệ, các nơi phía bắc đều là đống hoang tàn lưu dân đã từng phá hoại, hoặc là nơi loạn chúng kêu gọi nhau tập hợp, lúc này, nếu đi về phía bắc, chỉ có một loại khả năng, đó chính là mật thám và gian tế.
Lẽ thường này ai cũng nghĩ thông suốt, người của Triệu Tự Doanh biết, thám tử rình rập theo dõi cũng biết, nhưng trước khi Triệu Tự Doanh xuất phát, kỵ binh chạy tản ra đi khắp nơi giết sạch sẽ những thám tử gian tế tìm ra được. Sáng sớm nay nghĩa dũng Từ Châu đều là bộ dạng người mệt ngựa mỏi, nhưng rất nhiều người thần tình hưng phấn, rất nhiều người lại là buồn nản. Tối hôm qua giống như là đánh cuộc vũ dũng, ai săn được số đầu người nhiều người đó sẽ được coi trọng, lấy được nhiều ngân lượng, hơn nữa võ phu Từ, Bi biết cưỡi ngựa mang đao gia cảnh giàu có, ai cũng không bận tâm số bạc này, quan trọng là phần thể diện này.
Đêm qua săn đầu người nhiều nhất, không phải là thủ lĩnh nghĩa dũng Từ Châu Thái Hoa Quân, mà là mười một dũng sĩ thảo nguyên phân đội nhân mã do Ba Âm dẫn đầu. Đám người Mông Cổ bọn họ cưỡi ngựa bắn cung thành thạo, hơn nữa quen săn bắt ban đêm, càng có một điểm, hiện giờ khắp nơi Lỗ Nam bởi vì đại tai biến loạn, hoang tàn vắng vẻ, lại là địa hình vô cùng bằng phẳng, cũng có chút giống với trên thảo nguyên, đủ hai mươi mấy cái đầu người mang về.
Bởi vì trước khi xuất phát đã càn quét sạch sẽ, lại vì đội nhân mã Triệu Tự Doanh và gần nghìn kỵ binh nghĩa dũng Từ Châu chạy lòng vòng, cả một khoảng phương viên rộng lớn xung quanh đều là cấm địa, muốn đi báo tin thì bắt buộc phải đi đường vòng, số thám tử trở nên ít đi còn phải đi đường vòng, tìn này truyền về Tế Ninh và Trâu huyện càng thêm phiền phức, hao tổn thì giờ càng kéo dài hơn.
Nhưng vùng đất rộng lớn, cẩn thận mấy cũng có sơ xuất, tin tức vẫn là không ngăn cản được, Triệu Tự Doanh vào ngày hành quân thứ hai đã phái thám mã đi lượn một vòng rộng mười dặm, nhưng vẫn không phát hiện dấu tích của đại đội lưu dân, mà lúc này, quan quân Tào Châu bởi vì lương thảo chưa tới, vẫn chưa cử động
Nhưng đến ngày thứ ba, tin tức binh mã Từ Châu bắc tiến đã bắt đầu truyền ra Sơn Đông. Văn hương Giáo làm loạn Lỗ Nam, tàn hại khắp chốn, tuy lưu dân mười vạn hơn mười vạn, cuộn trào như sóng biển, chặn ở trước mặt đều bị xô cho vỡ tung, dân chúng hoặc là trở thành lưu dân đi theo, hoặc là chết trong trận phong ba này.
Ngoài những điều này ra, cũng có người dẫn người chống lại, thân sĩ cường hào trên đất đó trốn được thì đã trốn, còn có người không cam tâm gia nghiệp bị huỷ, triệu tập người nhà họ hàng thiết lập dân đoàn, tử chiến với đội ngũ Văn Hương Giáo. Đại đội tất nhiên không cách nào chống lại, nhưng tiểu đội lại tập kích tiêu diệt.
Quan quân đại bại, yếu điểm thành lớn khắp nơi từ thủ không ra, hương dũng đoàn luyện ở các thôn làng càng ngày càng khốn khổ thậm chí còn giết lẫn nhau, đều là chống đỡ không nổi nữa.
Đợi tin tức binh mã Từ Châu bắc tiến được truyền ra, chẳng khác gì đốt một cây đèn sáng trong đêm tối, mọi người đều đến nương tựa.
Sau khi đến phát hiện không phải là quan quân mà là tư binh Từ Châu do Triệu Tiến dẫn đầu, điều này không những không khiến cho bọn họ lạnh lòng bỏ đi mà ngược lại làm cho bọn họ càng thêm hưng phấn.
- Vào những lúc thế này, vẫn là Triệu Thiên Vương đáng tin cậy.
- Triệu Thiên Vương nghĩa khí ngất trời, hai kinh nam bắc mười ba tỉnh, cũng chỉ có Triệu Thiên Vương đầu đội trời chân đạp đất.
- Về sau trên đất Sơn Đông chúng ta đều coi Triệu Thiên Vương làm long đầu, nếu ai không theo, ta một đao chém kẻ đó trước.
Trong mắt đầu lĩnh sức mạnh các nơi Lỗ Nam, Triệu Tiến đáng tin hơn triều đình, Triệu Tự Doanh mạnh hơn quan quân, đi theo Triệu Tự Doanh mà đánh nhất định đánh được cả một khoảng trời, lợi ích càng nhiều.
Đối với những đoàn luyện hương dũng của tản mác rơi rụng của đất Lỗ Nam này, thái độ của Triệu Tự Doanh không được tính là nhiệt tình gì, vẫn theo cách lựa chọn nghĩa dũng Từ Châu, võ nghệ thành thạo, tự có cung mã tinh nhuệ hoàn mỹ giữ lại làm người dẫn đường, người khác chia cho lương thực, cử người dẫn đường, dẫn về bên phía huyện Ngư Đài đợi lệnh.
Chỉ có người đến từ Sư gia trang được giữ lại nhiều hơn chút. Sư gia trang ở bờ tây Vận Hà, cách thành Tế Ninh hơn bốn mươi dặm, coi như là hộ dân phía nam Tế Ninh.
Bên này dựa vào Vận Hà, cách Tế Ninh lại gần, tào vận hàng lậu lương thực trước giờ đều thịnh vượng phát đạt, ở địa bàn Lỗ Nam là một trong những nơi giàu có đông đúc hạng nhất. Văn Hương Giáo xúi giục lưu dân làm phản loạn, Sư gia trang từ lúc mới đầu lại tin lời của mấy Hương đầu trong trang, nói các ngươi và tào vận quen biết tốt thế, người đốt hương tín giáo trong trang nhiều như vậy, nơi này vốn là cùng một gốc gác với Từ giáo chủ, nhất định sẽ không tìm đến làm hại.
Bên phía Sư gia trang thờ phụng Văn Hương Giáo là một phe cánh trên tào vận, bình thường Văn Hương Giáo Sơn Đông không đến gây sự, bọn họ cũng tín những lời này, hơn nữa đầu xuân sông tan băng, đầu năm chính là lúc phát tài nhất của việc lương thực hàng lậu trên tào vận, mặc kệ ở đó mà chạy nạn, thực sự không đành.
Sau khi Văn Hương Giáo công phá Tế Ninh, Sư gia trang bên này chân trước nhận được tin tức, chân sau đại đội lưu dân đã xông đến, Sư gia trang trước giờ không có phòng bị lập tức gặp hoạ, ban đầu cũng nhìn thấy khói bụi từ xa cuộn lên, cũng biết thu hồi cầu treo xung quanh trang, triệu tập hương dũng sửa soạn phòng ngự, ai ngờ đại đội lưu dân xông đến, trong trang có người không sợ chết mở một cây cầu treo cho bọn họ, thả người xông vào.
Vẫn là ba huynh đệ Sư gia giàu có đứng đầu Sư gia trang dưới bảo vệ của người nhà thân tín xông ra, cả nhà già trẻ thân quyến đều bị nhốt bên trong, đã lành ít dữ nhiều rồi.
Đại thù phá gia diệt môn, khiến người Sư gia đều hận ý ngập tròi, cũng từng bỏ ra mức thưởng, triệu tập "nghĩa quân" các lộ tiến đến báo thù. Những đoàn luyện bản xứ còn sót lại này của bọn họ, so với đại quân Văn Hương Giáo, quả thực không đáng nhắc tới, mọi người đều không dám đi, mấy trăm người Sư gia và thân thích triệu tập đến, vừa bắt đầu đánh nhau thương vong đã là không đếm xuể.