Đám đông ồ ạt di chuyển, mấy nhà giàu trong huyện đều thở phào. Bọn họ là cường hào đứng đầu trong huyện này, trong trận động đất tuy có tổn thất nhưng tiếp theo đó còn thủ được chu toàn nhà mình, cho dù như thế cũng đều vô cùng lo lắng. Ở trên mặt đất Sơn Đông này tất cả đều thấy quen lưu dân, biết những hộ nghèo ngày thường ngoan ngoãn như dê này một khi nổi giận, đó chính là mãnh thú ăn tươi nuốt sống người khác, lây lan tới bản thân mình chính là tai họa diệt cả nhà.
Cho nên lúc Văn Hương Giáo phân chia lương thực tới cho mọi người, bọn họ không dám có chút nào mạo phạm. Vào lúc này, quan phủ vô lực bản thân đoàn luyện cường hào hoàn toàn đối chọi không nổi giáo chúng vẫn là ngoan ngoãn nghe lời thì tốt hơn.
Những cơm nắm này đều là chia cho các nhà làm ra, để phòng ngừa để lộ tin tức, bọn nhà giàu bị nghiêm lệnh cả nhà không được ra ngoài, đây tất nhiên có muôn trùng loại bất tiện nhưng trước mặt uy hiếp diệt cả nhà cái gì cũng phải nhẫn nhịn.
Tuy nhiên đây vẫn chưa coi là gì, trong huyện có nhà giàu vẫn còn sống tiếp được cũng bị vơ vét một món lương tiền, những thứ đó giống như phân chia trước đó, ai cũng không dám không cho, chỉ đành vuốt mũi vâng theo.
Trừ thịt đau khó chịu, cường hào nhà giàu trong huyện lại có điểm mừng thầm, nhiều người đi mất, ruộng đất vô chủ lưu lại cũng nhiều lên, ruộng đất nhà mình cũng theo đó rộng mở. Về phần người trồng trọt, có ruộng đất còn sợ không có tá điền sao?
Cách huyện Cự Dã về phía đông hơn bốn mươi dặm chính là huyện Gia Tường, đi về phía đông huyện Gia Tường thêm bốn mươi dặm chính là Tế Ninh Châu, khoảng cách lẫn nhau không xa, nhưng tình hình lại khác biệt rất lớn.
Lần động đất này, tường thành huyện Cự Dã đổ nát, tàn phá không chịu nổi, vẫn không có gì cứu tế còn huyện Gia Tường thì bất đồng. Tuy nói động đất cũng có hư hại với trong và ngoài huyện nhưng rất nhanh đã có tu sửa và cứu tế. Bởi vì nơi này dựa vào Tế Ninh Châu, trong huyện không ít nhà giàu dựa vào Vận Hà kiếm cơm. Có tiền có lương thực, bọn dân chúng cũng đa phần làm việc cho những hộ nhà giàu đó, tình cảnh còn tốt xa hơn Cự Dã. Tình cảnh huyện Gia Tường cũng là bình thường của Sơn Đông, gần kề Vận Hà một chút, nhiều ít cũng có chu cấp.
Tường thành huyện Gia Tường sụp đổ tan nát đã dùng đất đắp lên, nhà dân trong thành ngoài thành đổ sập cũng bắt đầu xây dựng lại. Chuyện xây dựng lần nữa bản thân cũng coi như là một loại cứu tế, các hạng công việc đều phải có tiền công và đồ ăn, thu nạp được dân chúng không có việc làm không còn nơi để đi, xem như tất cả đều vui vẻ.
Từ động đất hồi tháng ba tới hiện giờ, huyện Gia Tường bên này mỗi ngày đều không ngừng bận rộn, vai khiêng xe đẩy, chuyển dời đống hoang tàn, rác rưởi, xác chết trong thành ra khỏi thành, sau đó chuyển các loại đồ đạc vào trong thành.
Nhưng hiện giờ, trong huyện Gia Tường lại đóng chặt cổng thành, trên tường thành toàn bộ là dân tráng hương dũng cầm lấy binh khí khẩn trương đề phòng, bởi vì ngoài thành đột nhiên xuất hiện một luồng lớn lưu dân.
Tri huyện và bọn hương thân trong thành cũng đều lên tường thành, nhìn đầu người đông đen đặc ngoài thành ai nấy sắc mặt trắng bệch, mồ hôi chảy ròng.
Tri huyện thều thào nói.- Lưu dân, lưu tặc này sao lại tới nơi này của chúng ta.
Ai cũng không ngờ được sẽ có luồng lưu dân lớn như thế tới đây. Không nói tới sau khi động đất đường xá cắt đứt, các nơi đi lại bất tiện, chỉ là năm vừa rồi lúc xảy ra tai nạn lớn, lưu dân cũng đều đi tới mấy nơi giàu có đông đúc thái bình. Chẳng hạn như các phủ thành Tế Ninh Châu và Lâm Thanh Châu, chỗ Khúc Phụ nơi đặt phủ Diễn Thánh Công cũng có người đi tới.
Về phần huyện Gia Tường này, không phải không gặp qua lưu dân, nhưng trước nay phần đông đều là đi ngang qua, đóng chặt cổng thành phòng bị nghiêm ngặt cũng liền chống chọi qua được. Ai ngờ được sẽ vây ơ dưới chân thành này.
- Mọi người giữ vững tinh thần, khao thưởng gạo trắng, đồ ngon mọi người ăn thả cửa. Buổi tối còn phải giết heo làm thịt dê. Kẻ nào hôm nay ở trên đầu thành đợi lát nữa thưởng cho mỗi người một lượng bạc. Lưu phú hộ khàn cả giọng hô lớn. So với Tri huyện làm quan mấy năm đã rời đi, ông ta chuyển hết toàn bộ gia sản vào trong huyện thành càng thên lo lắng hơn.
- Tạ ơn Lưu lão gia ban thưởng.
- Mọi người đều cầm chặt vũ khí a.
Thét to mấy tiếng, cảnh tượng trên tường thành đột nhiên rạo rực lên không ít. Những ngày nay mỗi ngày có được hoa màu rau dại ăn được ăn no đều phải cảm ơn trời đất rồi, vừa nghe có lương thực ngon và thức ăn mặn, ai nấy hăng hái hớn hở, lớn tiếng tạ ơn.
Lưu phú hộ sắc mặt tái mét, ông ta dựa vào Vận Hà mua bán kiếm được không ít, hai lần động đất chưa tạo cho ông ta tổn thất gì, ngược lại đoán trước được khắp nơi sẽ loạn cho nên trước hết chuyển hết gia sản vào trong thành, đợi tới lúc thái bình lại ra ngoài lần nữa. Chiếu theo chuyện từng trải qua từ trước, có loạn hơn nữa cũng sẽ không lan được vào trong thành, cho dù thật có luồng lớn lưu dân, lưu tặc náo loạn cũng sẽ không ngang ngạnh công phá thành trì, hoặc là nói sẽ không ngang ngạnh công phá huyện thành Gia Tường này.
Ai ngờ được luồng lớn lưu dân này thật sự tới rồi, hơn nữa cứ vây chặt thành trì như vậy. Lưu phú hộ trong lòng mắng thầm, sớm biết vậy đã chuyển tới Tế Ninh Châu rồi, thành trì nơi đó hộ vệ nghiêm ngặt còn có quan binh đóng giữ, không giống huyện Gia Tường này, muốn quan binh chỉ còn nước đi Tế Ninh Châu kia gọi tới. Đợi quan binh tới nơi, cái gì cũng chậm rồi.
- Nghe lưu tặc bên dưới hét to, nói cái gì báu vật thần tiên cho ở trong thành. Bên cạnh có người nhỏ tiếng bàn tán, khả năng là vừa mới nghe thấy tiếng hô la ngoài thành.
- Không được nói bậy, nói bạ. Lưu phú hộ kia giận dữ mắng mỏ một tiếng, theo đó nhìn xuống dưới. Lưu dân dưới thành đều đang ngửa đầu nhìn lên trên, mặc dù cách rất xa nhưng Lưu phú hộ cảm giác mình bị mấy vạn người nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy cả người lạnh run, đứng cũng không vững.
Nhìn thấy từng tên lưu dân, nạn dân hình dung tiều tụy, áo thủng mục nát bên dưới dáng vẻ giống như bị gió thổi qua đều sẽ ngã xuống. Hiềm rằng trong ánh mắt lóe ra một loại ánh sáng, Lưu phú hộ cảm thấy rất quen thuộc, ông ta lúc bé từng thấy qua chó hoang ngoài thành trong mắt cũng có ánh sáng như vậy. Nghe nói là kẻ đói, đói tới mức ngay cả thi thể cũng ăn sạch.
Nghĩ tới đây, Lưu phú hộ không kìm nổi rùng mình một cái, hươ múa cánh tay ở đầu thành quát to lên.- Các bà con, nhất định không được để cho những lưu tặc đó vào thành. Bọn chúng vào được rồi chúng ta phải xong hết.
Nhằm vào thức ăn ngon khao thưởng của ông ta hứa hẹn mới vừa rồi, người xung quanh đều vâng dạ vang dội, tuy nhiên cũng có người nhỏ giọng lẩm bẩm nói.- Sợ cái thá gì, tường thành cao mấy trượng, chiến hào sâu như vậy, rộng như vậy, những đồ khốn cùng đó xông lên thế nào được.
Lời mới nói xong một nửa còn muốn nói tiếp, đột nhiên bị tiếng la lớn dưới thành ngắt ngang, mấy ngàn, mấy vạn người đồng thanh thét to mấy chữ, quả thật tiếng động như sấm chớp, sợ tới mấy người trên thành giật mình thon thót.