Lời đánh giá này của gã vừa nói xong, chợt nghe thấy trong phòng ngủ có động tĩnh, dưới gầm giường chạm trổ tinh mỹ kia truyền tới một tiếng động "cọt kẹt", có nắp che gì đó bật mở, sau đó nghe thấy thanh âm hoảng hốt nói.- Là Kiều Sơn sao? Bên ngoài như thế nào?
Nghe được giọng nói này, Kiều Sơn không có cử động chỉ là thở dài. Gia đinh Triệu Tự Doanh lập tức xông tới, mấy tiếng thét đinh tai la đau, một nam bốn nữ còn có hai hoạn quan bị lôi ra. Trừ Lỗ Vương và hai ái thiếp, còn có cung nữ và hoạn quan hầu hạ.
Lỗ Vương bị trói cả mặt hoảng sợ nhưng lời hỏi ra lại rất ngây ngô.- Đây... đây là xảy ra chuyện gì, Kiều Sơn, ngươi không phải nói không có chuyện gì sao?
Đợi nhìn thấy bọn người Triệu Tiến, lại là cách ăn vận áo giáp quan quân che mặt, Lỗ Vương lập tức tràn đầy phẫn nộ, miệng hùm gan sứa quát hỏi.- Các ngươi là quan quân triều đình sao dám vô lễ với bản vương.
Nói được nửa câu lập tức bị người quăng ngã xuống đất, thế mới biết không đúng. Về phần mấy nữ nhân và hoạn quan kia đã sớm sợ tới mức hồn bay phách lạc, ở một chỗ lạnh run cầm cập.
Lỗ Vương là một người trung niên gầy yếu trắng nhợt, ở trên mặt đất giãy dụa chỉ là nhìn chằm chằm Kiều Sơn, một đống lời dò hỏi.- Kiều Sơn, Kiều Sơn, rốt cuộc sao lại thế này?
Kiều Sơn thở dài, ôm quyền ra hiệu, lại lui về sau hai bước. Triệu Tiến lắc đầu, rút ra đao đeo bên hông. Sau khi nhìn thấy lưỡi đao ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, Lỗ Vương rốt cuộc nhận ra được sắp xảy ra chuyện gì, ông ta là muốn rụt về, lại bị đè chặt. Nước mắt vương gia chảy ròng, khóc lóc cần khẩn.- Các ngươi đây là muốn mưu phản biết không? Đây là tội lớn soát nhà diệt tộc. Tha cho bản vương, tha cho bản vương. Các ngươi muốn cái gì đều cho các ngươi hết. Vàng bạc châu báu, nhưng mấy bức tranh đó không được.
Triệu Tiến còn tốt, một đám người sau lưng hắn trước tiên là kinh ngạc, lập tức lộ ra vẻ mặt khinh miệt, khinh bỉ. Mới ban đầu đây là phiên vương cao cao tại thượng không ngờ là một cái bao cỏ nhát gan như vậy.
Triệu Tiến thản nhiên nói.- Ngươi hôm nay sống không được nữa rồi. Giữ chút mặt mũi, lấy ra mấy phần khí thế vương gia. Hắn bị lời cầu khẩn tha mạng hèn yếu vô lực này làm cho phiền lòng. Khí khách Lỗ Vương này không cần nhắc tới, nhìn cũng chẳng kém quá nhiều với nữ nhân, thậm chí còn không bằng những nữ nhân chống đỡ gia nghiệp, hoàn toàn là loại công tử nhà giàu ẻo lả từ nhỏ không ra khỏi cửa nhà, chỉ đi theo bà vú hoạn quan lớn lên, mười phần không có chí khí. Tuy nói đời sau kể lại phế vật vô năng bậc này là phong lưu, phong nhã, nhưng xét đến cùng, chính là phế vật.
Nghe được lời này của Triệu Tiến, nhìn thấy Triệu Tiến và những tráng hán che mặt đằng sau, Lỗ Vương tê dại ngồi ở dưới đất. Vốn dĩ ở trong giàu có êm ấm, đột nhiên có người nói ngươi thời hạn chết tới rồi, sao có khả năng không suy sụp. Lúc này nước mắt chan hòa, vẻ mặt ngu ngơ, trừ hai hoạn quan kia coi như khiếp sợ, nữ nhân còn lại và Lỗ Vương kia đều cùng nhau khóc ra thành tiếng. Lỗ Vương kia vừa khóc vừa kêu rên.- Tại sao phải giết bản vương, bản vương trước nay không có làm qua chuyện sai quấy gì. Từ nhỏ không rời thành Tư Dương này một bước. Bản vương hiếu kính song thân, yêu thương vợ con, cũng từng cứu tế khắp nơi. Cô làm nhiều chuyện tốt như thế, sao lại giết cô.
Ngay cả tự xưng cũng đã loạn rồi, đao Triệu Tiến vốn đã giơ lên lại buông xuống mở miệng nói.- Ngươi không có làm chuyện xấu xa. Nhưng thân vương dòng dõi Lỗ Vương mỗi năm tiêu tốn hoa phí bao nhiêu lương tiền, những lương tiền này ở nơi nào tới, còn không phải từ trên người bá tánh Sơn Đông sao. Bọn họ vất vả một năm, thu hoạch đều bị gom đi, bản thân trước nay ăn không đủ no mặc không đủ ấm, qua mùa đông có khả năng bị chết đói, gặp phải thiên tai không phải chết chính là lưu lạc, sau đó chết dọc đường. Mạng sống những kẻ này tính thế nào. Không phải ngươi tự tay giết nhưng ngươi ăn một bữa cơm, mặc một bộ áo, bên trong mọi chuyện đều có mạng sống của bá tánh Sơn Đông, không cần cảm thấy mình oan uổng.
Lỗ Vương thét to ra phía ngoài.- Ngươi là yêu nghiệt giáo phái, ngươi là yêu nghiệt thắp hương. Bản vương đối với các ngươi cũng là từ bi. Trong vương phủ bao nhiêu kẻ thắp hương bái tế, bản vương đều là...
- Không thú vị. Triệu Tiến thì thầm một câu rồi lại giơ đao lên, nghe thấy có người sau lưng mở miệng nói.- Chủ tướng, một đao này thuộc hạ tới làm được chăng.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức gật gù, lui về sau mấy bước, Mã Xung Hạo lại tiến lên. Mãi tới lúc Triệu Tiến lui ra, Mã Xung Hạo mới rút đao ra, trong lòng của gã biết rõ, nếu như rút đao ra trước, hiện giờ đã là người chết rồi.
Huyết quang bay tung tóe, đầu Lỗ Vương bị chặt xuống, nữ nhân trong phòng không kiềm nổi kêu ra tiếng chói tai. Mã Xung Hạo quay đầu lại nhìn, thấy Triệu Tiến gật đầu, gã không mảy may nương tay liên tực vung đao, không để lại một người nào sống sót.
Triệu Tiến lạnh lùng hạ lệnh.- Đi vào địa đạo tra xét một lượt. Xem thử còn có người ẩn núp hay không, sau đó phóng hỏa.
Bọn gia đinh vâng dạ một tiếng, bước nhanh bắt đầu đi làm. Đợi tới lúc có khói dày đặc bốc ra, đám người Triệu Tiến đã ra khỏi nội viện, các nơi đều có hồi đáp, người phải giết đều đã giết rồi. Các nơi bắt đầu có ánh lửa nhảy múa, khói đen bốc lên. Cho dù là vương thành cũng đa số là gỗ đất dựng lên, không qua được lửa thiêu đốt.
Có người rơi vãi các lợi tín vật pháp khí của Văn Hương Giáo ở chỗ lửa cháy không tới. Nội viện ngoại viện vương phủ chợt có tiếng khoc hô đinh tai, tuy nhiên rất nhanh đã rơi vào trong yên lặng. Đến lúc này đã không còn bao nhiêu người khóc la, cho dù là khóc la được cũng không dám lên tiếng, nhưng chậm trễ một lúc lâu rồi, bọn họ cũng không có cách nào chạy ra khỏi đám lửa cháy này.
Thứ cần khám nghiệm cũng không nhiều lắm, có một cái đầu người cầm tới chỗ Triệu Tiến, một gã "thân thích" Kiều Sơn liếc nhìn, xác nhận.- Đây là Trưởng sử Tư Văn Hiên.
Sau đó chính là mười mấy nữ quyến già trẻ lạnh run, sau khi được mang tới, Kiều Sơn cả mặt kích động, đối diện cũng đều khóc ra thành tiếng, Kiều Sơn thản nhiên luôn miệng nói.- Vô sự là tốt rồi, vô sự là tốt rồi. Đợi ra ngoài hẵn nói.
Đầu người kia xem qua liền vứt bỏ, mười mấy gia quyến Kiều Sơn kia thì được an bào ổn thỏa trên xe ngựa. Một đội của Triệu Tiến đã ở trong ngọn lửa cháy hừng hực rời khỏi vương thành. Đến lúc này Mã Xung Hạo đã giống như những hộ vệ khác, ở bên cạnh Triệu Tiến tới lui tùy ý, tự tay giết phiên vương, ở Đại Minh chỉ có một con đường chết, ngay cả hoàng đế cũng không có cách bảo hộ gã, "đầu danh trạng" này khiến người ta tin tưởng.
- Tướng gia, giết nhiều nữ nhân, trẻ nhỏ như vậy có phải trong lòng không đành hay không. Mã Xung Hạo đáng được tin cậy lại tùy tiện rất nhiều, gã đối với tâm tình của Triệu Tiến cảm thấy rất hứng thú, cũng lớn gan hỏi lung tung này nọ, ở bên cạnh gã không ít người đều trợn mắt nhìn.