Nghe thấy điều này, Trần Thăng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là trầm mặc. Triệu Tiến quét mắt nhìn một vòng trầm giọng nói.- Mấy ngày nay hành quân, các đệ phải chọn lựa ra người yên tâm nhất trong doanh của mình ra ngoài, ít nhất trong lòng phải có một tờ danh sách. Lúc cần dùng tới bất cứ lúc nào ũng lựa chọn ra được.
Trần Thăng mở miệng nói.- Cái gì là người yên tâm nhất. Loại điên khùng như Phàn Kim Bảng kia dù sao cũng là hiếm thấy, bọn huynh đệ bên dưới như nay đều đáng tin. Nói như vậy, cũng chính là nói rõ y cũng tỏ rõ mình đứng về bên nào.
Triệu Tiến cười cười, giải thích nói.- Huynh biết rõ các huynh đệ đều đáng tin. Huynh là nói mặc kệ chúng ta muốn làm cái gì kẻ bên dưới đều sẽ không có nghi ngờ theo chúng ta đi làm. Đây chính là người yên tâm nhất.
Mặc dù nói cũng không có nói thông suốt, nhưng mọi người đều im lặng như có điều suy ngẫm.
Lại qua một ngày bình yên, sáng sớm hôm sau, người đưa tin dùng khoái mã truyền tin từ doanh trại xuất phát về các nơi. Đội nhân mã sau khi chỉnh đốn cũng bắt đầu ra khỏi doanh. Lần này không phải chia rải thành đội nhỏ đi che đậy bốn phia mà là đi đằng trước đại đội, phân ra đội nhỏ cảnh giới xung quanh. Một mệnh lệnh đưa ra, thứ tự hành quân biến thành đoàn thứ nhất đi tiền đội, đội Thân Vệ và hai đại đội thứ nhất, thứ tư ở trung đội, đoàn thứ hai ở hậu đội.
Theo các loại mệnh lệnh và cử động này, tình cảnh hơi chút thả lỏng lại bắt đầu trở nên căng thẳng.
Thành Tư Dương phủ Duyện Châu đã là một ngày ba lần kinh sợ. Lúc Tế Ninh chưa có rơi vào tay loạn tặc, phủ thành này vẫn coi như thả lỏng, vương phủ và quan phủ bỏ ra món tiền của lớn chiêu mộ hương dũng dân tráng, sau đó tu sửa phòng ngự, rèn tạo binh khí, thậm chí còn tính đợi tới lúc lưu tặc ở dưới thành trì kiên cố chịu bại, bị đại đội quan quan bình loạn, thành Tư Dương bên này còn muốn phát binh giúp đỡ, hợp lại tiêu diệt lần đại loạn này.
Nhưng đại đội quan quân thảm bại, sau khi thành Tế Ninh rơi vào tay loạn tặc, thành Tư Dương tức thì cuống quýt, cổng thành bốn phía lập tức đóng chặt, mỗi ngày chỉ mở một canh giờ, hon nữa còn là mở một cánh, bất cứ lúc nào cũng lập tức đóng lại. Mỗi ngày đều an bài quân binh dân tráng lên thành tuần tra, lúc mở cổng thành chính là phái người đưa thư cầu cứu, đi về hướng các tỉnh thành và kinh thành báo tin nguy cấp.
Nghi vệ, Xá nhân, Bách hộ Kiều Sơn của vương phủ Lỗ Vương đứng ở trên tường thành phía nam Tư Dương, ở đằng sau lỗ châu mai nhìn về phương xa, bên cạnh y có mấy binh tốt mặc giáp mang đao, dáng vẻ có chút tinh nhuệ, khiến cho một lũ đoàn luyện trên tường thành sau khi nhìn thấy đều cảm thấy an lòng không ít.
Tuy nhiên người biết gốc rễ cũng đều hiểu rõ, những giáp sĩ này đều là hạng làm dáng, ngày thường tạo thanh thế cho vương phủ còn tốt, thật muốn ra trận cái gì cũng không đáng nhắc tới.
Bách hộ Kiều Sơn kia mọi người ngược lại tin được, hai năm trở lại dây vốn ban đầu Trưởng sử vương phủ quản sự ru rú trong nhà, quan trong phủ bị điều tra, từ trên xuống dưới đều kiềm chế không ít, điều này làm cho quân dân thành Tư Dương đều nhẹ nhàng thở ra. Ngày thường vương phủ này thật sự quá thô bạo hung ác, vào lúc đó, ra ngoài lo liệu làm việc phần nhiều là Bách hộ Kiều Sơn này. Kiều Sơn này sửa đổi kiêu ngạo từ trước gặp chuyện lưu ba phần đường sống cũng trầm ổn làm việc.
Điều này làm cho trên dưới thành Tư Dương đối với Kiều Sơn này cảm thấy tốt, đều cảm thấy người này đáng tin, mắt thấy y dẫn người phủ Lỗ Vương lên thành, kẻ biết ngọn nguồn cũng cảm thấy an lòng.
Tường thành và phòng thành Tư Dương, ở Sơn Đông và Tế Nam không so được cao thấp thậm chí còn vượt xa. Người ở trên thành trì kiên cố được phòng thành rất dày che đậy, lòng tin đều là tràn đấy thấp thỏm không yên cũng bị xua tan rất nhiều.
Tường thành và trên lầu thành đều có người nhìn phía xa. Chiếu theo thám mã thành Tư Dương phái ra, đại đội lưu dân đã bắc tiến, nhắm thẳng hướng nơi này lao tới.
Trong lúc đó tiếng thanh la vang lên, hơn nữa còn là ở phía trong thành, trên đầu thành mọi người đều xoay mình nhìn sang. Một nơi nào có cột khói bốc lên, nhưng cột khói này nhanh chóng trở nên nhạt dần, tiếng thanh la dần dần ngừng lại.
- Những yêu nghiệt ngàn đao vạn chém đó hằng ngày làm ầm ĩ không yên rốt cuộc muốn gây tai vạ tới mức nào mới coi như xong.
- May mà vương phủ và quan phủ theo dõi chặt chẽ, thủy xã bên kia bỏ thêm khao thưởng gấp ba. Cả ngày trù bị bằng không thực sự khiến những tên giặc này chui lọt kẻ hở.
Trên đầu thành tiếng mắng chửi không ngừng, từ lúc Tế Ninh bên kia rơi vào tay loạn tặc, bốn phía thành Tư Dương sau khi lùng bắt mấy trăm tên giáo đồ Văn Hương Giáo ẩn núp trong thành, cả ngày lẫn đêm không ngừng quấy nhiễu thỉnh thoảng có cá lọt lưới phóng hỏa làm loạn còn có kẻ đầu độc ở trong giếng nước. Nếu không phải sai dịch quan phủ theo dõi chặt chẽ bọn giặc chưa kéo tới trong thành đã phải đại loạn trước rồi.
- Các vị huynh đệ, các vị hương thân, người cầu cứu báo nguy đã tới tỉnh thành và kinh thành, triều đình lập tức sẽ phái đại quân lại đây cứu viện. Bọn giặc này chỉ có một kết cục bị diệt sạch. Kiều Sơn rướn cổ hô. Y tốt xấu gì cũng là võ tướng sắc phong của triều đình tất nhiên biết cứu binh khi nào tới được. Nhưng trong tinh cảnh rối ren trước mắt này cũng chỉ đành không ngừng khích lệ cổ vũ sĩ khí mọi người.
Nghe được lời y nói như thế, bọn quan quân và đoàn luyện gần đầu thành theo đó reo hò vang đội, những dân tráng thấp thỏm không yên cũng có bộ dạng nhẹ nhàng thở ra.
Những lời khen ngợi này trong lúc đột nhiên dừng lại, giống như đoàn người trong cổ họng bị nhét một thứ đồ gì đó, đều là ánh mắt dại ra nhìn về phía nam. Kiều Sơn nhìn hướng trong thành thân thể run rẩy chốc lát, vội vàng xoay người sang, chỉ nhìn thấy đường chân trời phía nam bụi mù bốc lên, phía trước đám bụi mù kia có người cưỡi ngựa phi nước đại, cũng có nạn dân bá tánh kinh hoảng.
Đầu thành cứ như vậy yên tĩnh, lập tức có người gõ thanh la báo nguy điên cuồng, tất cả mọi người đầu thành chạy loạn giống như ruồi bọ không đầu, cũng có người quát lớn bây giờ mau đi đóng chặt cổng thành.
Có người mang theo tiếng nấc nghẹn nói.- Lưu tặc... lưu tặc tới rồi.
Từ Sư gia trang bắc tiến, con đường này yên ắng lạ thường, không cần nói tới không có loạn quân Văn Hương Giáo quấy nhiễu, ngay cả dân chúng chạy nạn cũng không thấy mấy người.
Triệu Tự Doanh sau khi lên đường sẽ không dùng kỵ binh che đậy bước tiến với xung quanh. Sau khi mấy người Sư gia kia áp giải gần vạn lưu dân trở lại, chỉ cần vừa ra khỏi phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh tất nhiên sẽ xuất hiện kẻ chạy trốn giữ mạng. Loạn quân Văn Hương Giáo tuy rằng người cưỡi ngựa không nhiều những dù sao cũng là có, tin tức rất nhanh đã rơi vào tay Văn Hương Giáo rồi.
Sau khi đi về hướng bắc mười dặm, đại quân bắc đầu sửa soạn vượt sông. Thành Tế Ninh ở bờ đông Vận Hà, chiến trường cũng ở bờ đông Vận Hà, nếu trước khi lâm trận qua sông rất dễ dàng bị người ở bờ đối diện đánh bất ngờ, đó cũng chính là họa lớn rồi.
Sau khi làm sẵn cảnh giới tương ứng, từng chiếc tào thuyền xếp hàng song song trên Vận Hà, bên trên phủ sẵn bè tre ván gỗ, đội nhân mã và bộ tốt bắt đầu qua sông. Cũng may dòng nước Vận Hà phẳng lặng, mặt sông cũng không rộng chút nào, lúc này mới thuận lợi lắp cầu phao tạm thời.