Vốn đề xuất thỉnh cầu đó trong lúc này không hợp lẽ, nhưng Triệu Tiến có việc phải đi mau, có mấy lời cũng giáp mặt nói, Triệu Tự Doanh cũng không có nhiều tôn ti cần coi trọng như vậy.
Nghe được thỉnh cầu của Lê Đại Tân, trên mặt Triệu Tiến lộ ra tươi cười, gật đầu nói.- Ta biết Lê Văn không muốn đi học đinh, lại không đủ tuổi chiêu mộ thành gia đinh. Bây giờ vẫn còn làm đoàn luyện đúng không?
Đối với việc Triệu Tiến hiểu rõ gia đình mình như vậy, Lê Đại Tân cũng không có gì bất ngờ, vội vàng thừa nhận. Triệu Tiến khen ngợi nói.
- Đứa con này của ngươi không tệ, chịu được cực khổ, giữ được bình tĩnh, còn biết đi học này nọ trong đoàn luyện nữa. Bản tính như vậy, khẳng định sẽ rất có tiền đồ.
Mọi người đương nhiên hiểu rõ, sở dĩ làm được những điều này là nhờ phụ thân của y Lê Đại Tân chỉ điểm. Nhưng một người tuổi còn trẻ lại kiên trì đến hiện giờ cũng đã là rất xuất sắc.
Muốn mở rộng từ một nghìn người lên ba nghìn người vẫn là hoàn toàn khác với tuần đinh trước kia. Đây là một việc cực kỳ phức tạp, phải từ từ sửa soạn, nhưng Triệu Tiến vội vã trở về nên trước hết phải giải thích.
Thật sự ra, sau khi đi tới nơi này, Triệu Tiến cũng không nghỉ ngơi. Sau khi xem cấp báo rồi gặp thân tín huynh đệ, hắn đi thẳng đến quân doanh thứ ba của Đổng Băng Phong.
Tuy nói Triệu Tự Doanh vẫn luôn làm việc đơn giản, nhưng theo số lượng người tăng lên cái hẳn nên có là không tránh được. Chẳng hạn như Triệu Tiến muốn đi quân doanh kiểm duyệt thì trước hết không thiếu được phải quét dọn, sau đó phải thao luyện, dù sao bọn họ cũng muốn lưu lại một ấn tượng tốt trong mắt Tiến gia.
Nhưng lần này vì Triệu Tiến đột nhiên thay đổi trù tính, đến đây trước. Lúc tới cửa sông Thanh Giang, kẻ biết đầu tiên là gia đinh cưỡi ngựa trấn thủ ở bên ngoài cửa sông Thanh Giang, họ chỉ được cùng di chuyển với đội hộ vệ của Triệu Tiến, tất nhiên không cách nào mật báo. Gia đinh đoàn luyện này cùng với cả Vân Sơn Hành cũng không có thì giờ kịp sửa soạn.
Lúc các liên đội đoàn thứ ba nhân ra Triệu Tiến tới, tất thảy mọi người đều kinh hãi, một trận gà bay chó sủa, ai cũng bận rộn dị thường.
Phong thái làm việc của Đổng Băng Phong và Thạch Mãn Cường rất giống nhau, đó chính là những việc Triệu Tiến giao phó đều xử lý xong xuôi rất cẩn thận, tỉ mỉ.
Từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ nhắt của đoàn thứ ba cũng không tệ. Vì gần cửa sông Thanh Giang giàu có, dân cư đông đúc, khí sắc bọn gia đinh so với đoàn thứ hai còn tốt hơn, nhưng khí chất so với đoàn thứ hai lại có chênh lệch rất lớn.
Triệu Tự Doanh là do Triệu Tiến lập ra, phần lớn gia đinh cũng do một tay hắn đích thân huấn luyện. Hắn rất dễ cảm nhận ra tinh khí thần của người đối diện. Triệu Tiến cảm giác được, hầu hết các gia đinh của đoàn thứ ba đều có chút bồng bột, thiếu đi vẻ trầm tĩnh như các đoàn đội khác. Đó cũng không phải là u mê khó giải gì, Triệu Tiến rất nhanh đã có giải pháp.
Triệu Tiến xem qua từng liên đội một, tiếp đó hắn lại kiểm duyệt các đội đoàn luyện. Hắn vẫn phải khen ngợi Đổng Băng Phong và Lê Đại Tân, người của bọn họ thực sự không tồi.
- Càng ở nơi chốn giàu có đông đúc thì càng không được lơi lỏng. Nhìn bề ngoài thì chúng ta độc chiếm cửa sông Thanh Giang, nhưng cũng phải đề phòng hung hiểm. Phía tây là quan quân Phượng Dương, phía nam là tuần tiêu của Tuần phủ, còn tây nam lại có Phó tổng binh Lang Sơn đóng quân. Các ngươi chỉ có ngoài ba nghìn binh mã, kẻ càn đối kháng lại gần ba vạn quân. Vì vậy tuyệt đối không được lơi lỏng, thời thời khắc khắc đều phải sẵn sàng cho chiến tranh.
Trong ba vạn quan quân đó, không cần nhắc tới binh lính biết chiến đấu chân chính có bao nhiêu, mọi người cũng đều hiểu được. Sau khi xét duyệt toàn đội ngũ, Triệu Tiến lại nói với Đổng Băng Phong.- Hiện giờ, quân doanh đoàn thứ ba quá gần vùng đất cửa sông Thanh Giang phồn hoa, các ngươi bất tiện, bọn họ cũng bất tiện. Dời quân doanh đi, dời tới chỗ ít người, trấn giữ những nơi trọng yếu cho tốt. Nơi đó bất kể là xe thuyền chúng ta đều thuận tiện cả, không cần phải lo âu linh hoạt.
Nghe sắp xếp của Triệu Tiến, Đổng Băng Phong theo đó vâng dạ lĩnh mệnh, lập tức hiện ra vẻ mặt như trút được gánh nặng, cười khổ nói.- Đại ca sắp xếp thật tốt quá. Ở chốn phồn hoa này, từ liên trưởng đến gia đinh đều khiến lòng dạ đệ không được an ổn. Đại ca cũng biết, cách hành quân chỗ đệ khác biệt quá nhiều đoàn đội các nơi khác. Chính là bởi vì trong lòng không yên ổn, nhiều người lén đi ra ngoài.
Triệu Tiến gật gật đầu, cũng không nói gì thêm. Bọn gia đinh khí sắc bồng bột chính là bởi vì điều vậy. Ở nơi phồn hoa giàu có đông đúc, rất khó hạ thấp lòng dạ đi thao luyện làm việc, thấp thỏm không yên là khó tránh khỏi. Chỉ cần lập ra tuần đinh, cửa sông Thanh Giang càng nắm chắc trong tay, đoàn đội gia đinh bỏ ra xa một chút, khống chế đại thế là tốt rồi.
So với đoàn luyện gia đinh, sản nghiệp Vân Sơn Hành và chợ lớn Thanh Giang thì ngược lại dễ dàng tra xét hơn. Khoản mục rõ ràng, sổ sách ăn khớp. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, việc buôn bán sớm đã có khuôn phép thành lệ, mặc dù Triệu Tiến có sửa đổi, tăng thêm, nâng lên nhưng nhìn sơ qua cũng không có thay đổi, tầng tầng đan xen rất khó có gì sai sót.
Bốn người Vương Triệu Tĩnh, Tào Như Huệ, Chu Học Trí và Trần Hồng cân bằng lẫn nhau. Ngoài tiệm buôn Tôn gia, hiện giờ lại có thêm Dư Trí Viễn tham dự vào. Càng mở rộng hơn nữa, Từ gia của Từ Trân Trân cũng ở đó, các sản nghiệp đều do một đám chưởng quỹ kinh qua nhiều chuyện lo liệu, vận chuyển vô cùng hoàn thiện. Mà đoàn đội gia đình thì lại hoàn toàn bất đồng với quân chế của Đại Minh, mọi chuện cứ thế mà đến.
Liên tục nhận được cấp báo từ Sơn Đông, Triệu Tiến đã thúc đẩy tốc độ hành trình lần nay nhanh hơn, muốn mau tới mau đi nhưng sự việc cấp bách cần giải quyết ở cửa sông Thanh Giang bên này đều dính líu đến Triệu Tự Doanh, không được buông tay mặc kệ, còn phải giữ mối hòa hảo với các thế lực khắp cửa sông Thanh Giang, vì vậy phải nhẫn nãi gặp từng người.
Cũng may là đã nhắc nhở trước, người nào muốn gặp đều không cần phải làm lễ nghi phiền phức gì, cũng không có đưa lễ vật long trọng gì, có việc gì cứ nói thẳng.
Thương nhân buôn lương thực đều muốn xin bố trí điều động đội tàu thuyền vận chuyển, thậm chí còn muốn vận chuyển bằng thuyền biển. Những điều động này đều phải có được Triệu Tiến vỗ tay làm chủ. Còn có thương nhân muốn thông qua Triệu Tiến mua đặc sản ở trên thảo nguyên, cũng có thương nhân hy vọng được Triệu Tự Doanh che chở, muốn làm ăn ở Hà Nam, còn muốn mở rộng chợ búa và chợ muối ở Từ Châu, nhiều vô số kể.
Đây cũng không phải là điều bí mật gì, Triệu Tiến, Chu Học Trí cùng mấy vị quản sự phòng thu chi thân tín đều ngồi trong phòng, hạch toán giải quyết toàn trường sẽ không kéo dài.
- Trách không được Triệu Tiến tuổi còn nhỏ mà đã phát tài, phần chăm chỉ này đã không ai sánh bằng. Có thương gia sau khi gặp mặt liền cảm thán, thật sự là thì giờ một nén nhang cũng không lãng phí.
Ngoại lệ duy nhất chính là ông chủ Thừa Bắc Hiệu buôn bán hàng đất Liêu Lý Tử Du. Y vừa vào nhà liền xin Triệu Tiến cho hai bên lui, nói có chuyện quan trọng cần phải thảo luận bí mật.
Lúc trước có mấy thương gia giàu có đến Từ Châu mở cửa tiệm, trong đó có thương gia chuyên buôn bán hàng đất Liêu. Lúc ấy Lý Tử Du cực kỳ bồn chồn, sợ đối phương đoạt lấy chuyện làm ăn của nhà mình. Kết cuộc sau khi gây ra vụ ám sát lúc nửa đêm, vị thương gia giàu có dính líu cực sâu đến chuyện này cũng chỉ đành rời khỏi, ngay cả ở cửa sông Thanh Giang cũng không cách nào mở tiệm. Điều này làm Lý Tử Du cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không khỏi thân cận với Triệu Tự Doanh hơn.
Quản sự phòng thu chỉ và mọi người đều rời khỏi. Chu Học Trí lại vẫn ở đấy, Lê Đại Tân đi vào sau cũng ngồi ở chỗ kia, chuyện Lý Tử Du bẩm báo, bọn họ không cần phải rời khỏi.
- Tiến gia, tại hạ muốn cầu Tiến gia một việc. Tiến gia cũng biết, tại hạ buôn bán hàng đất Liêu, quen biết với Liêu Đông không ít. Gần đây chỗ Liêu Trấn tan tác, rất nhiều người nơi đó không ở nổi nữa, nhưng ở trong quan ải hoặc là Đăng Châu cũng có phiền toái, phải tới chỗ tại hạ tìm đất dung thân. Nhưng tại hạ lại là người làm ăn, dính dáng với các hạng người trong quân cũng nhiều lắm, mạo hiểm quá lớn cũng sợ những người này phá hỏng quy củ của Tiến gia.
Nghe gã nói lan man dài dòng, Triệu Tiến vốn có chút không kiên nhẫn. Đợi nghe thấy các hạng người Liêu Đông liền không kìm nổi để ý tới. Chu Học Trí và Lê Đại Tân ở bên cạnh sắc mặt lại không quá dễ coi. Lời lẽ của Lý Tử Du rất uyển chuyển nhưng mọi người cũng đều nghe ra được điều đang chỉ tới. Chẳng khác nào là sợ hãi vương pháp mà vương pháp này lại không quản được Triệu Tự Doanh. Chuyện thật ra chỉ như thế nói rõ ra là rất không dễ nghe.
Triệu Tiến hỏi.- Trong quan ải đang thu nạp Liêu binh, Đăng Châu cũng đã làm chuyện như vậy, vì sao không qua bên kia, đều là người quen, còn có ý muốn đuổi trở về sao.
Nói đến đây, Lý Tử Du cười khổ, trên mặt lộ vẻ xấu hổ. Y cúi thấp đầu, tiếp tục nói.- Nếu đã ở lại được thì ai còn sẽ bỏ chạy. Người bọn họ đi theo không phải tử trận cũng là hàng Thát tử. Sau nữa những kẻ chạy trở về đó nảy sinh ra chuyện thị phi. Vốn ban đầu có người chống đỡ đằng sau dù sao dũng còn dễ nói. Hiện giờ cục diện này chính là chỉ có một con đường chết. Bị gán danh gian tế thông đồng với địch thì có mấy cái mạng cũng không thoát chết. Cũng may trong tay tại hạ có một chút bạc, lại có người quen biết của tại hạ giúp đỡ. Từ Liêu Trấn vừa thoát ra ngoài, tại hạ lập tức chạy đến bên này.