Ngàn mưu vạn tính, lại không ngờ rằng đối phương lại không có ứng đối so đo gì cứ như vậy tới đây khai chiến. Mặc dù không có mưu kế tính toán khéo léo nhưng chính là lấy mạnh phá khéo, thẳng thừng ép tới như vậy, lại một mực như vậy không chống đỡ được. Mắt thấy đại đội nhà mình đã phải sụp đổ rồi, nhưng bản đội binh mã Từ Châu kia vẫn không nhúc nhích, rung chuyển phá đập đại quân phe mình chỉ là mấy khẩu hỏa pháo.
Một trận này đã bại rồi, nhưng bại khiến người ta rất không tâm phục, cảm thấy đối phương là khéo chiếm lấy lợi thế, là binh mã Từ Châu không có chiếu theo khuôn phép tới đánh, nhưng trên chiến trường thắng bại mới là cuối cùng, cái gì khác cũng không coi vào đâu.
Từ Hồng Cử ở trên ngựa nghiến răng nói.- Lại xông vào một lượt nữa, chỉ cần xông tới trước mặt vậy thì còn có cơ hội.
Sắc mặt Hạ Trọng tiến tái mét, nhìn hai bên một chút lại đè thấp giọng nói xuống.- Nhị gia, xông thế nào đây. Cục diện trước mắt này ai còn dám tiến lên.
Từ Hồng Cử hung ác nói.
- Như thế nào không xông được. Năm đó chúng ta dùng binh thế nào, từng tầng một chạy thẳng về phía trước là tốt rồi. Ai không đi thì chém bay đầu kẻ đó. Chẳng lẽ hiện giờ học phép đứng thành đội di chuyển gì đó thì không được đánh giống như trước giờ hay sao. Từng tầng ép tới, mạng người chẳng lẽ đáng giá sao?
Hạ Trọng Tiến rầu rĩ gật đầu không tiếp tục đôi co, chỉ có điều xoay người bắt đầu thét to bố trí. Từng tầng truyền đạt xuống, người tráng niên nhanh nhẹn đi theo bên cạnh bọn họ quát lên, chia đội rải ra bắt đầu chạy tới trước xua đuổi đội ngũ, kẻ nào có nửa phần chần chừ lập tức là một đao hạ xuống.
- Vẫn là lão huynh đệ của chính chúng ta đáng tin. Những kẻ chạy trốn tới Từ Châu kia sao đáng tin được. Lôi ra phép đứng thành hàng khốn khiếp đã cảm thấy vô địch thiên hạ rồi. Buông tay đi giết không cần nương tay. Thanh âm nói chuyện của Từ Hồng Cử càng ngày càng cao, cuối cùng rống lớn.
Lúc hỏa pháo đợt thứ tư bắn sang, hướng pháo bắn tới đã hoàn toàn tán loạn rồi, cả đại trận lưu dân đều đã bị quấy loạn rồi, người chính giữa muốn chạy ra ngoài, thương vong bên ngoài không lớn như thế, lại khiến cho con đường không đủ thoát ra, tất nhiên phải xô đẩy chen lấn, tầng tầng ách tắc như thế vốn dĩ không giữ vững được đội hình gì nữa.
Mạnh Chí Kỳ hạ lệnh.- Điều chỉnh phương hướng nòng pháo. Mỗi khẩu hướng một phía, ngắm thẳng chỗ đám đông người dày đặc nhất khai hỏa.
Trong gia đinh hỏa pháo của Triệu Tự Doanh cũng có hai gã pháo binh quan quân bị bắt làm tù binh. Bọn họ trong lúc đánh bất ngờ cướp pháo còn sống, sau khi đầu hàng lại một lòng liên thủ. Ngay sau khi vợ con cha mẹ bọn họ được Triệu Tự Doanh đưa tới Từ Châu cũng liền vị Triệu Tự Doanh trung thành một mực làm việc.
Hai người bọn họ vốn cho rằng dựa vào bản lãnh hỏa pháo của mình, ở trong quân phản tặc nơi này, như thế nào cũng đánh cuộc được xuất thân giàu có, lại không ngờ rằng vốn dĩ không phải cùng một đường, đối với khai hỏa lúc sắp vào cuộc chiến này bọn họ càng có lĩnh hội của chính mình.
- Nếu như là quan quân vào lúc này, hỏa pháo này chỉ nhằm về một hướng nổ vang, muốn chuyển hướng không biết mất bao nhiêu rắc rối. Phải đào hố lần nữa, lần nữa chuyển dời hỏa pháo. Trên chiến trường nào có công sức ấy. Nhưng ngươi nhìn xem đội quân của chúng ta muốn di chuyển hỏa pháo lập tức thúc chuyển là được rồi, vẫn rất vững chắc.
- Mấu chốt là pháo tốt. Ngươi xem kìa, giá pháo xe pháo này hơn nữa rèn đúc hỏa pháo không một kẽ hở, bắn ra bốn lần vẫn thêm thuốc được. Nếu như là khẩu pháo nát của chúng ta năm đó, hiện giờ có lẽ đã nổ tung rồi.
- Hỏa pháo này dùng hầm đúc, bắn cũng yên tâm. Kẻ từng bắn thử qua bao nhiêu lần, nói là những sư phụ đúc pháo đều bị nổ chết mấy vị, cho nên người sau này đều rất cẩn thận. Không giống nghề kiếm sống bên chỗ quan quân chúng ta, không biết qua tay cắt xén nhiều ít, tạo ra được thứ đồ gì tốt đây.
Bọn gia đinh hỏa pháo cũng đều rất thả lỏng, sau khi mắt thấy mấy lượt phái bắn ra, theo sấm vang chớp giật loạn quân Văn Hương Giáo ở trước mặt đã tán loạn không còn gì, thành tựu và vui sướng thắng lợi sắp tới như vậy tách rời khẩn trương trước mắt, ai nấy trở nên vô cùng thoải mái.
Chỉ có điều bên này mới bàn bạc mấy câu, chợt nghe thấy tiếng động đối diện la lên huyên náo càng ngày càng lớn dần. Giương mắt nhìn sang, đội ngũ Văn Hương Giáo vừa mới rồi trầm thấp tán loạn trở bên bắt đầu cuồng loạn, vừa rồi ai nấy đều đang muốn lui về sau đều đang muốn tản ra bốn phía, nhưng hiện giờ lại không biết xảy ra chuyện gì, từ đằng sau tiến lên.
Tình cảnh không hiểu ra sao bắt đầu trở nên gấp gáp, theo hóa pháo nã rền vang, Triệu Tự Doanh vừa mới thả lỏng một chút lại lần nữa trở nên căng thẳng.
- Gỡ chêm gỗ ra, dùng vải ướt lau thân pháo, tiếp tục nhét thuốc nã pháo. Không được ngừng. Cổ họng Mạnh Chí Kỳ có chút khàn khàn, lỗ tai y vang lên tiếng ù ù, ngược lại lúc bọn gia đinh hỏa pháo nã pháo đều nhớ rỡ che kín lỗ tai, tình hình tốt hơn rất nhiều.
Hiện giờ đại trận lưu dân đã không còn lui về sau nữa ngược lại bắt đầu dần dần không bằng lòng tuôn tràn tiến lên, có người khóc hô, có người tru lên, thậm chí còn có đánh giết lẫn nhau tầm cỡ nhỏ. Song trước sau xua đuổi vẫn là chậm rãi tiến lên, chỗ khuyết thiếu của thần quân hộ giáo mới rồi kia được đám người kêu loạn nháo nhào bù vào rồi.
Theo tình hình như thế, hỏa pháo khai hỏa không cần nâng góc tăng thêm tầm bắn gì chỉ là bắn ra ngoài đã có thương vong, tuy nhiên sau lượt bắn thứ sáu, thân pháo đã có chút nóng lên phải dùng vải ướt chà lau thân pháo, trong nước vải ướt nhún qua còn chứa lẫn dấm chua lâu năm, như vậy hạ nhiệt nhanh hơn.
Mỗi một pháo bắn ra, thế xông tới trước của lưu dân đã muốn dừng một chút, nhưng vẫn khó khăn chậm rãi tiến về phía trước, Triệu Tiến giẫm ở trên lưng ngựa nhìn xem, sau khi xuống nói.
- Lưu tặc lại đang bức thúc đại đội tiến lên, truyền mệnh lệnh của ta, sửa soạn tiếp chiến. Hỏa pháo nã bốn lượt nữa gia đinh hỏa pháo lui hết về sau.
Có người cưỡi ngựa truyền mệnh lệnh của Triệu Tiến ra, trong tiếng truyền lệnh này, hỏa pháo lại khai hỏa rền vang, phương hướng bị hỏa pháo bắn nổ có kẻ chết bị thương. Loạn quân Văn Hương Giáo đã không kiên trì nổi nữa, chạy tản bốn phía, nhưng chỗ khác đang chậm rãi tiến lên.
Vải ướt lau chùi trên thân hỏa pháo, nổ lép bép, hơi nước màu trắng bốc lên, thân pháo đã nóng bỏng. Mạnh Chí Kỳ không có cam lòng, nhưng cũng chỉ đành để cho từng lượt hỏa pháo bắn ra chậm rãi.
Có người oán giận một câu.- Thật không biết lão gia lo lắng cái gì, đằng trước họng pháo kia còn có kẻ địch nào.
Phương hướng tám khẩu hỏa pháo chĩa tới, giống như có một trường sức mạnh vô hình, trong vòng mấy trăm bước không một bóng người. Đại trận loạn quân Văn Hương Giáo cố ý né tránh ra khỏi vùng đất này, không ai bằng lòng tới gần mảnh đất chết này, dẫn đến mỗi một lượt bắt đầu bán ra, Mạnh Chí Kỳ đều phải dặn dò gia đinh điều chỉnh phương hướng họng pháo. Họng phảo mỗi một lần cử động đều sẽ khiến loạn quân lưu dân bị chĩa tới phía xa một trận hoảng loạn.
- Xông qua tràn tới trước mặt bọn chúng thì không còn cách nào nữa.
- Không xông tới chính là chết, xông tới thì còn đường sống.
- Các ngươi sẽ không muốn ở trong thành Tế Ninh này sung sướng sao? Hay muốn đi đói bụng chịu khổ. Xông lên, giết chết đám binh mã Từ Châu này.
- Tiến lên, ngân lượng giàu sang, mặc mọi người chọn muốn cái gì có cái đó.
Hoặc là uy hiếp, hoặc là dùng lợi dụ dỗ, nhưng thủ đoạn thẳng thừng nhất chính là đao thương sáng chói. Trong lúc lưu lạc ở Sơn Đông đã tạo thành một thói quen, đội sau ép đội trước, đội trước lại đi ép đồng bọn càng ở đằng trước hơn nữa. Dù sao chết bị thương không phải là mình, dù sao xua đuổi người đằng trước tiến lên vừa che chắn được bản thân lại tìm cho mình đường sống. Cứ như thế xua đuổi ép bức lẫn nhau, đại đội bắt đầu di chuyển tiến gần tới trước. Chỉ là so sánh với loại vong mạng bất chấp tất cả kia, lần này ai nấy đều kinh hồn táng đảm mặc dù từng lần tiếng vang trầm đục kia càng lúc càng thấp, mỗi lần vang lên đều khiến người ta khiếp hồn khiếp vía.
Ép bức đằng sau, phía trước là sát khí lạnh lẽo, người càng tới gần trước mặt càng khẩn trương hoảng sợ, nghe tiếng kêu thảm, nhìn những xác chết và máu thịt kia áp lực càng lúc càng lớn, mãi tới lúc không kéo căng được nữa.
Không biết là ai không chịu đựng nổi nữa, có người giống như nổi điên hô to, bắt đầu có người lẻ tẻ xông về hướng trận địa của Triệu Tự Doanh, sau đó người xông lên càng ngày càng nhiều, cả đại đội dường như tan vỡ, nhằm hướng Triệu Tự Doanh mãnh liệt nhào tới, ai nấy hô loạn chạy như điên coi như điên cuồng.
Nhưng những người này lúc bắt đầu chạy như điên, khoảng cách còn có hơn hai trăm bước, gần giống như nửa dặm, lúc bị đè nén tới cực điểm, người tuyệt vọng xung phong chạy như điên, giống như sức lực vô cùng vô tận, sau khi bắt đầu chạy đã không dám dừng lại, sợ rằng chặn đường đồng bọn sau lưng hơi chút chậm chạp cũng sẽ bị giết chết.
Trong đại trận loạn quân Văn Hương Giáo đại đa số người đều đã trải qua núi thây biển máu lúc công thành lưu lạc, ít nhiều biết chút từng trải tình hình bậc này, đều là kiệt lực chạy như điên.
Nhưng khoảng cách hơn hai trăm bước quá dài rồi, vốn dĩ kinh hoàng, đồ trữ trong bụng cũng không đủ, cộng thêm kinh hoảng mới vừa rồi, sức lực tiêu hao cực kỳ to lớn, dù bị ý chí thúc giục thế nào, sức lực rốt cuộc không cách nào chống đỡ quá lâu, cứ như vậy càng chạy càng chậm, có người thậm chí chạy tới cứ như thế chết ở trên đường.