Bên trong Văn Hương Giáo bọn người biết chiến đấu, đánh nhau được chẳng qua chỉ là một lũ hương dũng đoàn luyện, ai nấy có lẽ đều là hạng người võ nghệ cao cường, nhưng dàn trận đánh nhau cũng chỉ có điệu bộ tư binh của cường hào. Chân chính lấy ra xuất thủ cũng chẳng ngoài hai đội ngũ, một cái gọi là doanh thân vệ của Từ Hồng Cử dẫn dắt, những người này đều là lính đào ngũ và tặc đồ vong mạng chiêu mộ từ khắp nơi, xấp xỉ hơn ngàn người, cấp đủ quân lương nuôi dưỡng trung thành một lòng, ngày thường quân pháp trói buộc, gặp phải quan quân cũng không luống cuống, so với đội quân tầm thường còn có điều hơn xa. Cái thứ hai chính là thuộc hạ của Tạ Minh Huyền, có giáo đồ trung thành mang từ Liêu Trấn trở về cũng có binh tốt Liêu Trấn chiêu mộ tới từ phủ Đăng Châu và Bắc Trực Lệ một năm nay, những người này từng trải qua chiến trận, từng có huấn luyện, lại cùng quê cùng quân, sức chiến đấu mạnh mẽ tinh nhuệ, những người này có trên dưới tám trăm, nếu như kết trận chiến đấu cũng không xếp sau doanh thân vệ của Từ Hồng Cử.
Ngoại trừ hai đội này, dưới tay Hạ Trọng Tiến, Hầu Ngũ, Thẩm Trí đều có hai trăm tới ba trăm võ phu liều mạng cùng với mấy vị Hội chủ, Hương chủ bản giáo vốn chính là cường đạo lục lâm. Trong tay có mã tặc thổ phỉ võ lực cỡ này, những tên đó đều là kẻ biết đánh nhau, song cộng lại cũng không tinh nhuệ bằng được thuộc hạ trong tay Từ Hồng Cử và Tạ Minh Huyền.
Những nhân mã do người trung thành trong giáo thống lĩnh đó đều là hạng người từng đổ máu chém giết, ít nhất cũng thông hiểu được cách dùng binh khí thế nào. Về phần các mặt khác, kẻ hết dạ trung thành với Văn Hương Giáo, thân thế khỏe mạnh từng được sai khiến qua chính là bậc nhất, trung thành tráng kiện chưa từng được sai khiến qua chính là bậc thứ hai, thân thể không có tật bệnh gì chính là bậc thứ ba, thân thể to cao vạm vỡ chính là bậc thứ tư.
Số người của bốn bậc này có mấy ngàn thậm chí mười mấy vạn, nhưng đối phó với hương dũng đoàn luyện còn tốt chống lại quan quân lại không xong, dựa vào điên cuồng xông lên từng đợt thì được nhưng vốn dĩ đánh không lại. Muốn dùng được, muốn bày trận đánh nhau phải tham gia vào từng lần chiến đấu không ngừng rèn luyện sàng lọc, kẻ thừa lại cuối cùng mới là tinh nhuệ. Hôm nay người được chọn phân ra thành từng lớp công thành này cũng cùng đạo lý. Tuy nhiên tới lúc đại đội quan quân tới đây trong mấy vạn mấy chục vạn người này e rằng vẫn không sàng lọc ra được sức mạnh đúng chuẩn mực.
- Tôn thượng, lần này bổn giáo đánh mở ra cục diện như thế chỉ sợ quan quân sẽ dốc toàn bộ sức mạnh thậm chí sẽ tụ họp binh mã mấy tỉnh tới tiêu diệt. Tới lúc đó vốn liếng lâu nay của chúng ta e rằng chống không nổi. Tạ Minh Huyền lại khẩn thiết nói. Vẻ mặt khẩn thiết trong lòng lại có chút không thoải mái bởi vì y cảm giác được Từ Hồng Nho có mấy lời chưa nói ra có một số chuyện cũng đang giấu diếm.
Từ Hồng Nho không có trả lời câu hỏi này, chỉ thản nhiên cười nói.- Trước nay chúng ta ở trong tối, kham khổ có được chút quen biết. Hiện giờ cục diện lớn rồi cũng không cần quá khắt khe nữa lấy ra mấy kẻ hầu hạ cũng không có gì. Tạ Minh Huyền ngươi phải hiểu được nắn buông a.
Từ huyện Vận Thành khởi binh xuôi nam tới nơi này dọc đường liên tiếp phá mấy châu huyện mỗi một tên đầu mục đều vơ vét được không ít chỗ tốt, bên trong hòm xiểng đều đầy ắp vàng bạc trân quý, tiểu cô nương mỹ miều ngày thường nhìn không thấy chạm không được cũng lấy được mấy người, mười mấy người hầu hạ ở trong phòng của minh, vô cùng khoái lạc. Ngược lại Tạ Minh Huyền này ăn tiêu của bản thân giản dị mộc mạc, mỗi ngày đều chỉ vất vả chăm chỉ thao luyện không nói tới chuyện giành lấy nữ nhân hầu hạ gì, ngay cả vàng bạc đồ quý giá chia tới cũng đều chia cho bộ hạ của mình.
- Tôn thượng, hiện giờ... Tạ Minh Huyền vừa mở miệng giải thích lại chợt nhẩm qua một lượt những lời trước đó, vội vàng cười chắp tay bái tạ.- Mấy ngày nay thân mình mệt mỏi quả thật cần mấy người hầu hạ.
Dưới chân thành nơi xa, chính đang là tiếng la giết rung trời đã bắt đầu nhìn thấy được sườn dốc dưới tường thành dần dần từng chút một cứng chắc dâng cao lên.
Tin tức lưu dân Sơn Đông làm loạn đã được truyền tới khắp nơi Nam Trực Lệ, từng có sự tích lưu dân vây công thành Từ Châu năm đó, khắp nơi Nam Trực Lệ nhất là các chốn Giang Bắc Nam Trực Lệ đều vô cùng kinh hoảng sợ bị lây lan tới.
Vào lúc này, hạng người dù căm hận Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh thế nào cũng đều không thừa nhận không được, Triệu Tự Doanh là cái then cài cửa lớn trấn áp phương bắc Nam Trực Lệ, là tường đồng vách sắt, có họ chặn ở phía nam ít nhiều cũng yên lòng được chút.
So với vẻ lo lắng ở các nơi khác, chỗ Từ Châu đã có cảnh tượng khẩn trương kéo dài nhiều ngày. Mặc dù Từ Châu liền kế bên Sơn Đông, loạn cục ở Sơn Đông lan tràn Từ Châu là kẻ đứng mũi chịu sào, hơn nữa nơi này cũng từng trải qua đại kiếp nạn mấy chục vạn lưu dân công thành. Quang cảnh ngày đó rất nhiều người vẫn còn hồi tưởng nhớ lại, nhưng bởi vì Triệu Tiến thân ở Từ Châu, Triệu Tự Doanh đa phần trú đóng ở Từ Châu, thân sĩ bá tánh Từ Châu đều cảm thấy kê gối cao đầu không cần lo nghĩ. Triệu Tự Doanh ngay cả quan quân cũng đánh bại chỉ vỏn vẹn lưu tặc chẳng là cái thá gì. Thâm chí còn có người cười chê, những kẻ sâu mọt giặc cướp Sơn Đông kia nếu như không có mắt kéo tới nữa khẳng định chạm phải cảnh đầu rơi máu chảy.
Nhưng vào tháng tư, đội Thân Vệ trước hết đi về phía bắc, cao thấp Từ Châu còn cho rằng đây là điều động tuần tra bình thường, đợi tới khi đoàn thứ nhất cũng vượt sông tiến về phía bắc mọi người mới cảm thấy không êm xuôi. Đợi tới lúc Triệu Tiến dẫn đội nhân mã và nghĩa dũng Từ Châu cũng đi lên phía bắc, đại đội thứ hai do Lý Ngũ thống lĩnh ở Túc Châu tới Hà Gia Trang, cao thấp Từ Châu rốt cuộc hiểu ra được sắp xảy ra chuyện lớn.
Trải qua nhiều rồi Từ Châu đối với quy luật điều động của Triệu Tự Doanh cũng có phán đoán, ngay khi phòng ngự nơi cốt lõi như Hà Gia Trang giao cho đại đội đến trú đóng mười có tám chín là Triệu Tiến phải dẫn đại quân ra ngoài chinh chiến rồi. Lại nghĩ tiếp tới đoàn thứ hai và đội đại thứ ba thay chỗ phòng bị, càng ấn chứng được phán đoán của mọi người.
Chỉ là sâu mọt tặc phỉ cũng đáng được Tiến gia đại động can qua sao? Chẳng lẽ cục diện lần này so với mọi người đoán còn phải nghiêm trọng hơn? Dựa vào cử động của Triệu Tự Doanh mọi người dần dà thay đổi phán đoán của mình, bắt đầu trở nên lo lắng. Lần trước thời điểm làm như vậy chính là quan quân hai đường nam bắc ép tới, lần trước nữa làm như vậy là đại đầu mục của Cẩm Y Vệ thống lĩnh hai ngàn tinh kỵ tới bức bách.
Tin tức ở Từ Châu lan rộng ra, nhanh chóng tràn ngập khắp cả vùng Giang Bắc Nam Trực lệ. Lần này ngược lại khác với lúc quan quân ép tới, đại đa số hộ thương nhân chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang không có đóng cửa dừng làm ăn. Lần trước quan quân ép tới, thêm cả lần Cẩm Y Vệ dẫn thiết kỵ quan quân ép tới mọi người đều hoảng loạn đóng cửa ngừng làm ăn, nhưng sau khi xong việc nhận thấy là cùng một cảnh tượng sợ bóng sợ gió, khi không tổn thất một khoản lớn còn khiến cho những kẻ mới tới chiếm lấy cửa hiệu lấy được lợi. Lần này chẳng qua là lưu tặc gây loạn còn là ở nơi Sơn Đông xa tít mù mặc dù cảnh tượng khẩn trương nhưng trong một thời hai khắc còn chưa lan tới được.
Hơn nữa con người Tiến gia làm việc chu toàn mọi lẽ như vậy nếu như thật có nguy hiểm khẳng định sẽ nhắc trước báo cho mọi người biết, để cho mọi người sẵn sàng không cần lo lắng nhiều như vậy. Nghĩ thì cũng nghĩ vậy nhưng các nhà đều mướn người cưỡi ngựa tuần tra ven bờ sông Hoàng Hà, một khi có hiểm nguy tức khắc trở về báo tin, tựu chung lại còn có con sông Hoàng Hà ngăn trở.
Bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang có cử động khác biệt, bọn họ hoặc là phái người tới dâng lên tiền lương đồ đạc, để biểu thị ủng hộ với Triệu Tự Doanh, sau đó mang tới tin của người khác, thế cục lúc này không rõ ràng vẫn mong Triệu Tiến lấy an nguy làm đầu, thận trọng phòng giữ, chớ làm chuyện khinh suất.
Ngay khi biết người nào truyền lời tới, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng đều không biết nên khóc hay cười, lời đánh tiếng này không ngờ là của Tuần phủ Phượng Dương phái người tới đưa tin nhắn. Suy xét kỹ càng, Tuần phủ Phượng Dương, Thái giám Tổng đốc tào vận, quan viên các cấp phủ Dương Châu, phủ Hoài An đều gần như có cùng một ý.
Đường đường quan phủ Đại Minh không ngờ trông ngờ trông cậy vào bọn Triệu Tiến thủ chặt cánh cửa lớn phương bắc của Nam Trực Lệ, nói tới thật hoang đường đáng cười, những ngẫm nghĩ kỹ cũng là lý lẽ hiển nhiên.
Song thái độ của quan viên quan phủ thật cũng dễ dàng cho Triệu Tiến. Dân chúng thân sĩ Từ Châu cùng dâng thư, Tri châu Từ Châu Đồng Hoài Tổ thương yêu dân chúng, hiểu rõ dân tình chuyển lời trình lên Tuần phủ nói lưu tặc Sơn Đông hiện giờ nổi loạn rất có khả năng sẽ lan tới gần Từ Châu, khắp nơi phải làm đoàn luyện tự giữ lấy mình, hộ vệ thôn làng, xin quan trên chấp thuận.
Từ Châu muốn làm đoàn luyện, hơi chút cân nhắc đã biết là việc thế nào. Đây là muốn hợp cách danh nghĩa Triệu Tự Doanh mà thôi. Nếu như trước kia lỗ hổng này tuyệt đối không mở được, còn về bây giờ mọi người chính là lúc có việc cầu ở người chỉ đành vuốt mũi nhận lấy.