Hành xử của loạn quân Văn Hương Giáo trong thành đã đánh mất quá nhiều lòng người, đắc tội quá nhiều người, thân sĩ giàu có không cần nói tới, dân chúng bên dưới cũng là khổ không tả xiết, thậm chí giáo chúng tin giáo trên tào vận trong thành Tế Ninh cũng đều như vậy. Ngày thường sợ hãi Văn Hương Giáo sát phạt tàn khốc, chỉ đành nghe theo, nhưng binh mã Từ Châu ở ngoài thành đại thắng như thế, lại phong kín thành trì này, đây liền trấn áp không được nữa. Trần Vinh Khải phái người đi đưa tin, mọi người đều là vỗ cùng một nhịp, lập tức cấu kết với nhau.
Thân sĩ cường hào trong thành, bọn người giàu có cùng với đội ngũ nam đinh đoàn luyện giữ thành, bị thuyết phục mua chuộc chiếm hơn phân nửa, nhưng Văn Hương Giáo không có mảy may phát giác. Cái này giống với đánh giá của Triệu Tiến, thời thái bình bọn chúng cảm giác được gió thổi cỏ lay, thủ đoạn mưu mẹo muôn trùng, khiến người khó lòng phòng bị. Đó là bởi vì bọn chúng dựa vào cấu kết của quan phủ triều đình và bọn thân sĩ giữ gìn, còn một khi trở nên hỗn loạn, hết thảy trước kia đều có khác biệt, bọn chúng cũng không cách nào giữ gìn nề nếp ban đầu, chỉ bắt lấy được thì bắt lấy, rình mò, đồn thổi, chèn vào tai mắt là không làm được.
Cấu kết nhiều người như vậy, nhưng vẫn không có người nào dám làm loạn như trước, bởi vì loạn quân Văn Hương Giáo này không ngờ ở trong thành chỉnh đốn ra một đội binh mã, nhìn cũng có khí thế, đi đứng ngay hàng thẳng lối, có chút khuôn phép. Mặc dù Lôi Tài nói đây là thuần túy làm ra vẻ, nhưng có cái thành kiên cố bao bọc, ai cũng không dám làm bậy, nếu chẳng may không thành, đó chính là đại họa chết sạch cả nhà.
Tất cả mọi người đều đang trông chừng chờ đợi, trong lòng Lôi Tài thấp thỏm, lại không có thúc giục, bởi vì y biết Triệu Tự Doanh làm việc tất có kế sách, sau khi đại thắng không có công thành tất nhiên có lý lẽ của họ. Địa vị của Lôi Tài cũng là nước lên thì thuyền lên nếu không phải y cứng cỏi đòi hỏi chỉ sợ người lấy lòng nịnh hót phải đạp phá bệ cửa.
Ngay khi đại pháo trên đài đất mới đắp dựng ngoài thành bắt đầu nổ vang, góc tường thành đông nam Tế Ninh bị đánh sụp, hết thảy mọi việc đều là nước chảy thành sông. Lần này không cần Lôi Tài thúc giục, Bả tổng tào vận Trần Vinh Khải kia đã sửa soạn đánh mở cổng nam, nghênh đó binh mã Từ Châu vào thành. Chiếu theo lời của ông ta, Tiến gia ngoài thành đã đưa thư hối thúc, nếu không mở thành vậy chính là không biết tốt xấu.
Lôi Tài đương nhiên hiểu rõ, sở dĩ gấp gáp động thủ như vậy, là bởi vì thành trì kiên cố này đã không làm thành tấm khiên được, loạn quân Văn Hương Giáo một chút cuối cùng nương dựa vào cũng không có, thân sĩ cường hào trong thành tất nhiên phải buông tay đi làm.
Mở rồi
Tiếng hỏa pháo thưa thớt, lại cả đêm không ngừng, phòng thành góc đông nam hoàn toàn bị đánh sụp, từng phát đạn pháo nã vào chính là khiến lỗ hổng này không có cách nào bịt kín, mặc dù biết tất bại, nhưng loạn quân Văn Hương Giáo vẫn tập trung đại đội nhân mã ở nơi đó, sẵn sàng quyết chiến với binh mã Triệu Tự Doanh xông vào.
Vô tâm cắm liễu, liễu thành rừng, an bài này lại khiến mấy nơi cổng thành khác khá là trống rỗng, cung cấp cơ hội tốt cho trên dưới Tế Ninh động thủ, ngay thời khắc ánh mặt trời vừa ló dạng, mặc kệ trong thành ngoài thành đều mỏi mệt buồn ngủ, là thời khắc lơi lỏng nhất. Các lộ trong thành Tế Ninh tụ tập ngàn nhân mã bắt đầu xông về phía cổng nam. Loạn quân Văn Hương Giáo ở trong thành đã làm thiên oán dân nộ, ven đường thanh thế lớn chẳng những không có kinh động người nào, ngược lại không ngừng có người đi theo gia nhập, đợi tới chỗ cổng nam đã xấp xỉ gần ba ngàn người.
Tráng niên các nhà, đồ vong mạng tốn nhiều tiền mời tới còn có quan binh trốn chạy thu dụng, còn có bọn người giang hồ, quát tháo hò hét xông tới. Căn cơ cốt lõi của loạn quân Văn Hương Giáo còn có số thần quân hộ giáo kia đều ở ngoài thành bị phá nát hoàn toàn rồi, trong thành duy trì chẳng qua là làm bộ làm dáng, giết người đe dọa áp bức còn làm được một khi nhận ra mình không trấn ép được, lòng tin cũng liền sụp đổ không còn cách nào giữ vững nữa.
Vốn các phương trong thành nổi loạn cũng chột dạ, sợ đại đội nhân mã Văn Hương Giáo tụ tập lại đây, nhưng đôi bên vừa giao thủ, lưu dân thủ thành vốn dĩ không có chút chiến ý, cứ như vậy bại lui liên tiếp, mấy kẻ đốc chiến quát to ngược lại bị người phe mình chém giết ngã lăn, không khỏi sĩ khí đại chấn rất nhanh xua tan quân thủ thành Văn Hương Giáo chỗ cổng nam. Vả lại trong suốt chuyện này, từ dân tráng thành Tế Ninh triệu tập đi theo gây náo loạn không cần nói tới, không ngờ ngay cả loạn quân Văn Hương Giáo xuất thân lưu dân cũng có người đi theo phản lại, tình thế y hệt tuyết lở.
Có người giết lên đầu thành, ở lầu cổng thành bên đó giơ cao cờ hàng ước định trong thư, lớn tiếng múa may thét to, còn những người khác thì ra sức vận chuyển các loại bao đất túi cát và chướng ngại nơi cổng thành, vốn lo lắng lúc này trở nên loạn, binh mã Từ Châu ngoài thành nhất thời không có động tĩnh, vẫn là Lôi Tài nói cho bọn họ biết, nếu trên thư nói rõ, vậy nhất định sẽ làm được.
Quả thật như thế, bên này cờ trắng lay động, các đoàn các đội Triệu Tự Doanh dưới thành lập tức bắt đầu di chuyển. Biến loạn cổng nam đã kinh động các phương Văn Hương Giáo trong thành, vào lúc này cũng phái người từ khắp nơi trong thành, đầu thành tới, muốn một lần nữa chặn cứng cổng thành này. Nhưng tình thế này sắp tới lúc nguy cấp, hỏa pháo góc đông nam nổ rền vang trước đó đã ngưng, lại nghe thấy tiếng trống và tiếng kèn vang lên, gia đinh Triệu Tự Doanh ở một chỗ đợi lệnh bắt đầu tiến lên áp sát.
Cổng thành bên này nhất thời còn chưa chắc bị mở ra, mà bên đó tùy thời có khả năng công vào trong thành, sức mạnh Văn Hương Giáo tức khắc bị phân tán ra, chỗ hổng góc đông nam có đại đội binh mã Từ Châu tới gần. Còn trước cổng thành nam, binh mã Từ Châu cũng đã sẵn sàng, sông bao quanh thành chỗ cổng thành sớm đã bị san bằng, gia đinh súng hỏa mai và cung thủ tiến lên trước, nhắm thẳng đầu thành, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nổ súng yểm trợ, mà đoàn thứ hai, đội Thân Vệ và đại đội thứ nhất, đại đội thứ tư đều đã tới gần phía trước. Đội nhân mã chia làm ba phần, một phần phong kín giám thị cổng thành nơi khác, một phần đi theo đại đội, còn có một phần ở nguyên chỗ phòng bị.
Ở ngoài thành nghe thấy được tiếng hô cuồng loạn trong thành, rốt cuộc nhìn thấy cổng thành kia từng chút một mở vào phía trong, mặc dù là nghiêm chỉnh như Triệu Tự Doanh cũng bạo phát ra tiếng hoan hô thật lớn, thành Tế Ninh được mở rồi.
Ngay thời khắc cổng nam thành Tế Ninh mở ra, chống cự khắp chốn Văn Hương Giáo thành Tế Ninh hoàn toàn đổ vỡ, không có tường thành này che đậy, bọn chúng ở trước mặt binh mã Từ Châu càng không đáng nhắc tới. Sau khi các đoàn các đội Triệu Tự Doanh vào thành nhanh chóng phân chia thành từng liên đội, lấy liên đội làm đơn vị dọc theo đường phố đi lại rất nhanh.
Mệnh lệnh của Triệu Tiến rất đơn giản cũng rất dễ thi hành.- Đầu hàng không giết, kẻ chống cự giết không cần nương tay, kẻ đánh cướp giết đốt đánh đồng loạn tặc tà giáo giết không cần hỏi. Kẻ ngăn cản Triệu Tự Doanh mặc kệ là quan dân thân sĩ đánh đồng cùng loạn tặc tà giáo, giết không cần hỏi.