Triệu Tiến cười nói.- Đây là việc đại sự, cũng là hảo sự. Thạch Đầu, đệ đã lập công lớn.- Thái độ của Triệu Tiến làm xung quanh tiếp tục giật mình hoảnh hốt.
- Bông trồng muộn có làm lỡ vụ mùa không?
- Phải đi hỏi người thạo nghề.
Triệu Tiến đưa ra kế sách.- Nếu chậm một chút thì không sao. Huynh nhờ người ở bên Tùng Giang đến lo liệu, trù tính ruộng bông, xây dựng xưởng xe chỉ dệt vải. Chuyện phải làm còn có rất nhiều, nếu vẫn không kịp, vậy thì trồng trước những loại này, chớ nên làm trễ nãi.
Thạch Mãn Cường nghe xong có chút sững sờ, liền vội vàng đáp ứng ngay. Đoạn lại nói.- Đại ca, đây là việc nhỏ.
- Huynh đã nói rồi, đây tuyệt nhiên không phải chuyện nhỏ, mà là đại sự, là đại sự dính tới căn cơ.
Cử chỉ kế tiếp của Triệu Tiến khiến mọi người càng trở nên khó hiểu. Hắn mau chóng phái khoái mã đưa tin đến Từ Châu, cửa sông Thanh Giang, phủ Tùng Giang. Phía Từ Châu mời Như Huệ và vài chưởng quỹ bên dưới đến. Bên cửa sông Thanh Giang là Chu Học Trí. Còn phủ Tùng Giang lại là Dư Trí Viễn. Hắn còn bảo Dư Trí Viễn phải dẫn theo người am hiểu về bông vải tới. Chu Học Trí cũng phải dẫn theo quản sự am hiểu về cửa sông Thanh Giang tới.
Việc sắp đặt lần này xem ra có dính đến chuyện làm ra vải này. Thanh thế truyền tơi truyền lui mỗi lúc một lớn. Cũng chỉ vì ít vải bông, như vậy có đáng không? Mọi người đều không khỏi thắc mắc, nhưng không ai dám nói ra.
Sau khi chuyện này hoàn tất, Triệu Tiến vừa cẩn thận hỏi Thạch Mãn Cường, vừa gọi hộ nông dân trồng bông đến dò hỏi. Từng tiểu tiết đều muốn hỏi, mọi người cũng chỉ nhẫn nhịn mà trả lời, hầu hết đến đêm mới coi như hoàn tất.
Thôn trại đều là nhà tranh, túp lều tất nhiên sẽ không dựng trước phòng xá cho đại đội mấy trăm người. Nếu là quan quân hiển nhiên sẽ bắt dân chúng dọn ra khỏi nhà của họ, Triệu Tự Doanh không có khuôn phép này, vẫn giống như trên đường.hạ trại ăn ngủ, luôn trong trạng thái đề phòng nghiêm ngặt như sắp lâm chiến.
Tuy nhiên, bên này đã là địa bàn của mình lại nhiều ngày không gặp Thạch Mãn Cường tựu chung là thoải mái đôi chút. Thạch Mãn Cường cũng sửa soạn heo dê do gia đinh biết làm thịt giết mổ cho sạch sẽ, ở bên ngoài trời nhóm lửa quay lên. Còn có cả cá muối phía đông đưa tới, dưa muối trên đất này, quả là một bữa cơm rất thịnh soạn. Đã hành quân bên ngoài thì tuyệt nhiên không uống rượu.
Hoặc có lẽ vì Triệu Tiến tâm tính tốt, nên bọn gia đinh, học đinh vào buổi tối cũng không có ăn như lúc hành quân những ngày trước, xếp hàng lĩnh cơm, mà là ngồi vây quanh trước tô lớn hoặc cái giá nướng, hệt như một bữa cơm ngoài hoang dã. Ai nấy đều cảm thấy thoải mái, cười nói vui vẻ như đang đón tết.
Nhưng mọi người không phải chiếu theo biên chế ngồi vây quanh đều là do Triệu Tiến đích thân sắp xếp. Chẳng hạn như gần một vòng gần Triệu Tiến nhất toàn bộ đều xuất thân từ liên trưởng và đội trưởng, vả lại những người này đều cực kỳ tuân thủ phép tắc. Cho dù là trong cảnh tưởng thoải mái nhẹ nhàng thế này, cũng luôn trầm mặc dị thường, cho nên cũng chẳng lạ gì khi họ làm đầu mục.
Thịt dê nướng chín thêm chút gia vị, dùng cuộn với lương thực bánh nướng. Mọi người cũng nhai ngấu nghiến, ăn nhưng gió cuốn mây tan. Triệu Tiến chậm rãi nhìn một vòng quanh Trang Lưu cách đó không xa cũng không vội vã đi sang. Đoạn hắn nói với Thạch Mãn Cường đang đứng.
- Thạch Đầu, trên đoạn đường đến, gia đinh và đoàn luyện nơi này huynh đều nhìn thấy cả. Bên này so với Từ Châu bên kia không kém cạnh gì. Đệ và Băng Phong trú đóng ở bên ngoài, chuyện mà huynh sợ nhất chính là huấn luyện lơi lỏng. Nhưng đệ không hề lơi lỏng, tốt lắm.
Khi nói những lời này, không hề phấn khích như lúc bàn về vải vóc, mà lại nghiêm túc dị thường. Lời khích lệ của Triệu Tiến làm Thạch Mãn Cường càng thêm hưng phấn. Thạch Mãn Cường là người chân thật, nói năng vụng về. Y ấp úng nói với Triệu Tiến.- Đây là việc tiểu đệ nên làm.
Triệu Tiến liếc mắt nhicn Cát Hương. Trên mặt y hiện có đôi chút không phục, nhưng mà y là như vậy, không có gì đáng ngạc nhiên. Triệu Tiến sở dĩ không cho Cát Hương tự mình nắm giữ một đoàn, không thả ra ngoài đảm đương một phía, chính là vì tâm tính đệ ấy hiếu thắng, khó tránh khỏi trong lúc thao luyện và đóng quân không để tâm, mưu tính đi đường tắt. Thạch Mãn Cường thành thật hơn Cát Hương, tuy không tinh ranh bằng Cát Hương, nhưng làm việc tận tâm, công việc sai bảo đệ ấy, bản thân mình dặn dò đệ ấy sẽ cẩn thận chấp hành. Cho đệ ấy đến trấn thủ ở bãi cỏ hoang bên này là lựa chọn đúng đắn.
Triệu Tiến đột nhiên hỏi một câu.- Đoàn luyện đáng tin không?
Thạch Mãn Cường sửng sốt, lập tức khẳng định.- Đáng tin chứ. Hiện tại, kẻ làm đoàn luyện đều là những người có cuộc sống tốt nhất ở đây, cũng được xem là người đứng trên người ở nơi này rồi. Họ cũng biết ngày tháng trải qua thật tốt thì phải gìn giữ cục diện này. Cho nên họ trung thành đáng tin, trước giờ không hề nhắc tới mối thân tình đồng hương, đồng tộc.
Triệu Tiến nói rất thấu lòng dạ.- Bọn họ không nói, chúng ta lại không được không để ý.
Thạch Mãn Cường gật đầu đáp.- Đại ca, những điều huynh nói, tiểu đệ luôn khắc cốt ghi tâm. Đoàn luyện sẽ không bảo hộ đồng hương, đồng tộc, cũng không bảo hộ thôn trại nơi họ xuất thân, cũng không để họ ở lại một nơi quá lâu.
Triệu Tiến cười hài lòng, xong hắn nói.- Mấy huynh đệ chúng ta có được như ngày hôm nay, chính là vì luôn theo quy củ mà làm. Định ra quy củ tuyệt nhiên không vô nghĩa. Thạch Đầu, đệ đã làm rất tốt.
Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong làm việc đều rất nghiêm túc. Chỉ cần là quy củ đã định ra thì không mảy may bỏ dở thi hành xuống, Cát Hương thì phải đốc thúc thường xuyên. Vân Sơn Hành cũng như vậy, cho dù là mấy người bọn Vương Triệu Tĩnh theo dõi chặt chẽ, bên dưới cũng không làm đến nơi đến chốn.
Nói xong, Triệu Tiến đi về hướng bọn Trang Lưu gom lại thành một vòng tròn kia, bọn người Cát Hương và Ngưu Kim Bảo muốn đi theo nhưng Triệu Tiến xua tay ngăn cản bọn họ.
Mặc dù ngồi trên mặt chiếu nhưng rất sảng khoái. Lửa trại làm ấm áp xung quanh giá nướng, lại tận hưởng được cái mùi thịt nướng vô cùng thơm, thật sự là rất thoải mái.
Tuy nhiên bọn Trang Lưu đều như ngồi trên đống lửa. Từ lúc bắt đầu hành quân, sau khi nhìn thấy tất cả đồng bọn của Hưng Long Xã, ai trong số họ cũng đều cảm thấy có chút không ổn. Cho đến hiện tại, lại càng cảm thấy thấp thỏm vô cùng..
Việc trao đổi bằng ánh mắt là khó tránh khỏi, mọi người đều ngồi gần nhau như vậy, có người muốn nhỏ tiếng nói chuyện trao đổi thì thầm, nhưng lập tức bị Trang Lưu dùng vẻ nghiêm khắc ngăn lại. Có trời mới biết Tiến gia ngồi cách đó không xa có nghe thấy được gì không. Trang Lưu thậm chí còn nghĩ tới, trong Hưng Long Xã phải chăng đã có tai mắt ngầm của Tiến gia an bài. Nói nhiều thêm một câu rất có khả năng đã gây ra lỗi lầm lớn.
Người khác đều không hay, bản thân Trang Lưu ngồi một chỗ trằn trọc suy nghĩ. Bản thân mình lập ra Long Hưng Xã này là vì lòng trung thành đối với Triệu Tiến. Huynh đệ trong Long Hưng xã ai cũng xuất sắc, nổi trội. Đối với Tiến gia mà nói đây đều không phải việc xấu. Sai lầm duy nhất có lẽ là không giữ phép tắc, lét lút lập hội.
Đang nhập tâm suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy đồng bọn bên cạnh xôn xao một hồi. Quay đầu lại xem, mới phát hiện thì ra là Triệu Tiến đến. Trang Lưu và bọn người bên cạnh đều vội vàng đứng dậy, sửa soạn hành lễ. Triệu Tiến xua tay rất tùy tiện nói.- Mọi người đều mệt cả rồi, không cần hành lễ nhiều như vậy, ngồi xuống chúng ta cùng nói chuyện.
Thấy Triệu Tiến điềm đạm thế này, mọi người mới thoải mái chút ít, tạ lễ xong rồi ngồi xuống.
- Hưng Long Xã có hai mươi bảy các người sao? Sau khi ngồi xuống, Triệu Tiến giọng trầm xuống nói câu này, lại khiến mọi người sợ tới thiếu chút nữa là nhảy dựng lên.
Nước đến chân nhưng Trang Lưu lại rất bình thản. Tức thì y cố gắng trấn tĩnh đứng dậy đáp.- Tiến gia, vẫn còn hai người nữa, một người ở chỗ Lỗ đại đội trưởng, một người ở chỗ Lục gia cửa sông Thanh Giang.
- Ngồi xuống, ngồi xuống, không cần nhiều lễ số như thế. Triệu Tiến vẫn rất giữ điềm đạm, thái độ của y khiến mọi người xung quanh bình tâm vững vàng hơn rất nhiều.
Triệu Tiến cười, đoạn hỏi.- Ta nhớ tới tăng binh ở Vân Sơn Tự kéo tới đánh đại viện Hà gia. Trang Lưu, ta và ngươi đều đứng trên đài quan sát. Mỗi tên đầu tiên là do ngươi bắn ra, đúng không nào?
Triệu Tiến chiêu mộ gia đinh bên trong thành, sau đó dẫn đến Hà Gia Trang. Khi đó, Trang Lưu cũng vào Triệu Tự Doanh. Đây cũng là trận chiến đầu tiên y tham gia nên đương nhiên nhớ rất rõ. Trang Lưu gật đầu lia lịa..
Triệu Tiến cười, rủ rỉ nói.- Bành Tiểu Thất, khi lưu dân vây thành Từ Châu, chúng ta phải đi cứu viện, mau chóng tiến vào dưới thành. Người ở trong đội nó, chúng ta mấy trăm người sao đánh được đối phương mấy vạn, thế này chẳng phải tự chịu chết sao, còn bị Đại Thăng mắng cho. Nhưng lúc quyết chiến dưới thành, ngươi một bước không lùi. Khi bọn giáo tặc cầm thang dài phản công, đội quân chúng ta bị đánh cho tan tác, ngươi hò hét, kêu gọi các huynh đệ tập chung xếp thành hàng chống đỡ. Ta vẫn còn nhớ rất rõ.
Một hán tử cường tráng đứng lên, giọng điệu có chút lắp bắp.- Đều... đều là bổn phận của tiểu nhân. Triệu Tiến giơ tay ra hiệu y ngồi xuống nói. Bành Tiểu Nhất gật đầu ngồi xuống, giơ tay gạt nước mắt.