Tuy nhiên tính toán này liền bị một vài người trên đầu thành ngăn cản, cho dù là phủ Lỗ Vương hay là Tri phủ Duyện Châu, vì an nguy của chính mình cũng không muốn quan quân rời khỏi thành, tránh cho thành trì gặp nguy hiểm.
Quan quân dân tráng trên tường thành ngày càng trở lên hưng phấn, trơ mắt nhìn "viện quân" di chuyển, khi thấy "đại đội viện quân" ở trong đại doanh của lưu tặc chỉnh đốn hạ trại, lại phái ra một đội đi yểm trợ thành trì, đã có người cuồng loạn hô lên, căng thẳng lâu như vậy rốt cục cũng có người tới cứu trợ rồi.
Khi "Quan quân yểm trợ" tới dưới thành, đầu thành đều sôi sục lên, quả thật tiếng hoan hô vang lên như sấm. Dưới thành bất quá chỉ có hơn ba trăm quân cưỡi ngựa, và bảy trăm bộ tốt, nhưng lại phát ra một khí thế dũng mãnh lẫm liệt, có một vị Thiên tổng quan quân thủ thành tiến lên cao giọng hô to.- Dưới thành có phải đều là huynh đệ phải không?
Giọng nói thô to từ phía dưới quát lên.- Chúng ta là tiêu doanh của Dương đại soái Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ, đến để cùng trấn thủ thành Tư Dương.
Thành Tư Dương tuy "bị vây", nhưng tin tức vẫn rất thông suốt, đương nhiên biết triều đình đã hạ chỉ, mệnh lệnh Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ trước cáo lão về nhà tĩnh dưỡng, tụ tập các lộ quan quân bình loạn. Từ sau thất bại của đại quân Tổng binh Dương Quốc Đống ở dưới thành Tế Ninh, thành Tư Dương bên này vẫn luôn ngóng trông quân đội Tào Châu đến đây.
- Chủ soái nhà chúng tôi dẫn quân đánh gấp, khiến cho bọn lưu tặc không kịp trở tay đánh tan bọn chúng. Chủ soái ra lệnh cho bọn ta vào thành để hiệp trợ trấn thủ. Ngày mai chủ soái sẽ xuất lĩnh đại quân đi hướng Tế Ninh. Người dưới thành nói ra rõ ràng nguồn cơn.
Người trên đầu thành thì vui mừng khôn xiết, nhìn đội quân phía dưới không hề có chút hoài nghi. Khắp chốn Đại Minh xảy ra loạn lạc, sợ nhất là thân thích của vua có gì sơ xuất, mặc cho ngươi đánh trận giỏi thế nào, một khi có vị phiên vương bị nạn chết, Tổng đốc, Tuần phủ, Tổng binh và toàn bộ các quan viên văn võ cũng không tránh khỏi bị vạ lây, không chỉ khó mà giữ được chức quan, mà ngay cả đầu cũng khó mà giữ được. Chính vì nguyên nhân như vậy, mặc kệ nơi yếu hại của loạn quân Sơn Đông ở Trâu huyện và Tế Ninh nhưng mặc kệ Tế Nam hay là Tào Châu cũng nghĩ tới đầu tiên là phải cứu viện thành Tư Dương nơi đặt phủ Lỗ Vương. Ngay cả Khổng phủ Diễn Thánh Công ngày thường ngước mắt nhìn cào hơn cả trán nghe nói cũng phải chuyển tới đây, tránh khỏi loạn quân đánh không hạ được thành Tư Dương lại đánh phá Khúc Phụ, khiến cho Khổng phủ bước lên con đường cùng của Mạnh gia.
Nếu cứu viện xong thành Tư Dương, vậy kế tiếp thì phải tấn công thành Tế Ninh, khiến cho tào vận thông suốt, đây chính là sắp xếp ổn thoả theo thứ tự nặng nhẹ. Nghĩ lại thảm bại của binh mã Sơn Đông rồi lại nghĩ tới trận đại thắng vừa rồi của Tào Châu, có người không kìm được cảm thán.- Quân bên đó với bên này thật khác nhau, cũng thiệt thòi Dương Triệu Cơ đó còn có chút vốn liếng lâu năm.
- Ngoài thành vẫn còn có lưu tặc đi lại, nếu ban đêm mà ở ngoài thành còn có nguy hiểm, mau mở cổng để chúng ta vào thành hạ trại. Ngày mai đại soái nhà ta sẽ nhổ trại xuôi nam đi hướng Tế Ninh. Bọn ta sẽ trú đóng trong thành hiệp trợ phòng thủ. Cứ mãi đối đáp như thế khiến người dưới thành có chút nôn nóng. Thật vất vả phá địch cứu viện lại không được vào thành, cho dù là ai cũng đều tức giận.
Tuy nói ngày thường không dám thả cho quan quân vào thành, sợ những binh mã gây hại khắp nơi, nhưng lúc này, nếu những quan quân đó vào thành vậy thì làm cho sức mạnh thủ hộ thành Tư Dương tăng gấp bội, cho dù lưu dân có đến làm loạn lần nữa khả năng thủ vững cũng lớn hơn rất nhiều rất nhiều.
- Liệu có lừa gạt nào ở đây? Không biết người nào đó đứng trên đầu thành nói thầm ra câu này lập tức làm cho những người đang nhảy nhót vui mừng an tĩnh lại không ít. Lưu tặc giảo hoạt, thất thủ của thành Tế Ninh đã nói rõ điểm này, nếu chằng may đây cũng là quỷ kế. Nếu chẳng may thì sao?
Nhưng đúng lúc đó, Kiều bách hộ lại lên tiếng không kiên nhẫn nói.- Lừa dối cái đầu các ngươi, nếu bọn lưu tặc có đội ngũ tinh nhuệ như vậy thì chúng ta liệu còn trấn thủ được đến giờ này không. Con bà các ngươi, lưu tặc có nhiều ngựa như vậy sao?
Y vừa tức giận vừa nói, mọi người như chợt bừng tỉnh, tâm tình lo lắng bỗng chốc tan thành mây khói. Không cần nói nhưng cái khác, trong tay bọn lưu tặc cũng chỉ có tổng cộng mười mấy thớt ngựa, làm gì có khả năng lấy ra đâu được mấy trăm con ngựa như thế này. Lại nhìn tới viện quân đang đứng chờ dưới thành cả người bẩn đục, bám đầy bụi đất, nhưng áo giáp, yên ngựa, binh khí đều vô cùng chỉnh tề, bọn lưu dân nghèo đói rách nát làm sao mua được những thứ này. Càng huống chi lưu dân làm sao biết đóng giả thành đội ngũ chỉnh tề như vậy, bọn chúng cầm ra được nơi tay cũng chỉ có thần quân hộ giáo gì đó biết đi theo hình vuông mà thôi, lý nào so được với những binh mã bên dưới thành này. Vừa nhìn đã biết đều là những người đã trải qua cả trăm trận chiến, có lẽ từng rèn luyện qua ở cửu biên.
Mà chân chính khiến mọi người yên tâm vẫn là lời nói của Kiều bách hộ, nếu như y nói thì tất cả mọi người đều cảm thấy tin tưởng đây chính là sự thật, người khẩn yếu nhất trong phủ Lỗ Vương cũng không lo lắng, vậy thì càng không cần suy nghĩ nhiều rồi.
- Ra lệnh cho người bên trong thành chuẩn bị lương thảo khao quân, dọn nơi để bọn họ hạ trại nghỉ ngơi, sau đó mở cửa thành phía bắc. Nơi đó thứ đồ xếp chồng ít hơn Kiều bách hộ đưa ra một loạt mệnh lệnh. Y mặc dù chỉ là một Bách hộ, nhưng bởi vì phẩm hàm Nghi vệ, Xá nhân nói ra phải cao hơn chức Thiên tổng quan quân. Cộng thêm trải qua mấy ngày thủ thành làm cho uy vọng của y ngày càng lớn, cho nên lời vừa phát ra tất cả mọi người đều là tin phục và nghe theo, lại nói an bài của y thực sự là gọn gàng.
Mọi người đồng thanh đáp ứng, có người hướng phía dưới thành hô, có người thì lại hấp tấp đi xuống thành sửa soạn, cửa thành phía bắc bên kia chính là cổng để cho khoái mã ra khỏi thành đưa tin, cộng thêm lưu tặc vẫn chưa tới công thành, cho nên các bao cát túi đất chất đống cũng không nhiều, mở cổng khá là dễ dàng.
Tất cả mọi người cười lớn, nhưng sắc mặt của Kiều bách hộ vẫn không có thả lỏng chút nào, ngược lại càng thêm thận trọng, có người quen biết nhích tới gần trên ghẹo.
- Kiều đại nhân, hiện giờ thành trì này được cứu rồi, ngài còn bày ra bộ mặt trầm ngâm như vậy làm gì?
Kiều Sơn ngẩn người, lập tức lắc đầu nói.- Còn không biết dưới thành Tế Ninh đánh nhau thế nào. Nếu lại xảy ra sơ xuất gì, lưu tặc lại quay trở lại bên này vây thành. Ta không yên tâm, viện quân vào thành là việc đại sự, ta phải lập tức đi bẩm báo cho vương gia.
Nhìn Kiều Sơn đi xa, phía sau còn có người nghị luận tán thưởng. Nói là lão luyện tới dường này nhưng lại chỉ làm người hầu ở vương phủ, thật là đáng tiếc. Dưới gầm trời này ai mà không biết làm việc trong vương phủ chỗ tốt có không ít, nhưng tiền đồ thì không có.
Xa xa nhìn thấy được có một số người dáng vẻ như thương nhân nghênh đón, cái này cũng không có gì kỳ quái. Lần thủ thành này chú trọng mọi người cùng ra sức, các điếm, tiệm buôn bên trong thành đều không quên quyên góp một chút, lấy tiền lương phân phát, tráng niên trong điếm còn bị trưng mộ làm việc, hiện giờ lại có quan quân vào thành, khẳng định còn có phân chia trên mình bọn họ.
Vui mừng hưng phấn trên đầu thành dần lan tràn đến khắp thành Tư Dương, từ ngoại thành tới vương phủ, đều nổi lên những tiếng hoan hô, người nào người nấy nhảy nhót vui mừng. Tuy nói thành trì vững chãi, chắc chắn làm cho dân chúng rất yên tâm, nhưng bên ngoài mấy vạn lưu tặc, trong thành mỗi ngày tình cảnh rối ren, lại có tấm gương Tế Ninh rơi vào tay loạn tặc ở trước mắt, trong lòng ai không cảm thấy nặng trịch. Nên khi đội quân cứu viện đến, tâm của mọi người đều lập tức thả lỏng.
Nha môn tri phủ của phủ Duyện Châu và nha môn tri huyện của huyện Tư Dương đều an bài quan lại qua hỏi thăm. Bên trong thành các thân sĩ đều tự gom góp đồ đạc mang đến khao quân. Nhưng thật ra vốn ban đầu quan quân ở trong thành chiếu theo lệ thường không có quá thân cận. Giữa quân trên đất này và quân đất lại ở chung nhất địn phải thật trọng, hơi có chút không ổn, rất có khả năng sẽ quyết một trận sống mái với nhau. Có bao nhiêu tấm gường thê thảm trước đây, mỗi nhà ai nấy ở một chỗ, gặp chuyện chủ tướng đôi bên ra mặt thương thảo, còn lại bình thường đều là tận lực tránh xa, tránh cho dẫn tới gây hiểu lầm.
Kế đó thái độ vương phủ Lỗ Vương cũng không sốt sắng chút nào, vào lúc thủ thành, vương phủ vì đoàn luyện hương dũng rút ra rất nhiều tiền của, quan quân bổn thành cũng chia nhiều lợi, bởi vì đây là phải hộ vệ an nguy nhà mình, tất nhiên bỏ được, còn quân đất lạ mới tới là triều đình phái đi, binh mã Chu gia cứu trợ quý tộc thân thích Chu gia, đây là chuyện hiển nhiên còn tốn nhiều tiền làm gì.
Vốn dĩ mọi người còn tưởng rằng quân đất lạ này sẽ nổi sùng, đều sửa soạn khuyên bảo, tránh cho một khi trở mặt buông tay rời đi, thành Tư Dương lại mất đi mấy phần an toàn chắc chắn. Khiến bọn họ không ngờ chính là, ngàn kỵ binh này ngược lại rất yên lặng. Có lẽ đoạn đường chạy đi chiến đấu này quá gian khổ vất vả, sau khi tạ ơn mọi người gom góp khao quân đã vào trong doanh trại nghỉ ngơi, có mấy người ra ngoài giao thiệp cũng liên tục ngáp dài, vẻ mặt mệt mỏi.