Không nghe xong thì không được ăn, mọi người dù đói bụng thế nào cũng chỉ đành cố nín nhịn nghe. Trên thổ đài kia có người nói bên dưới cùng có người phụ họa.
- Đúng vậy, ngày hôm qua ta đây đi theo hương đầu đi vét sạch trong kho. Nhìn thấy mấy con chuột đều gầy đói, nào còn có lương thực gì, trấu cám đều thiếu.
- Tổng cộng mới mười mấy cái bánh bột cỡ bàn tay, liệu có được lợi ích gì, hương đầu buồn lắm ru.
Trong đám đông mọi người ta một câu, ngươi một câu thuật lại, tất cả nghe câu được câu mất, mặc dù không mấy người đi xem qua kho lương kia nhưng cũng hiểu được tối qua quả thật không còn lương thực. Người đang lúc đói bụng ngay cả suy nghĩ cũng không muốn nghĩ nhiều.
- Ta thật sự là không còn cách nào nữa, chỉ đành thắp hương khẩn cầu, xin Từ Chân Nhân ở Vận Thành phù hộ, xin Di Lặc Phật Tổ và Vô Sinh Lão Mẫu trợ giúp. Cứ như vậy tụng kinh tới lúc nửa đêm, đột nhiên ngửi thấy hương thơm. Không lừa dối mọi người, ta lúc đó tụng kinh cũng ngừng không kìm nổi nước miếng a.
Lời cười đùa này rước lấy một trận tiếng cười vang bên dưới, người truyền kinh kia tiếp tục thét to nói.- Sang đấy vừa nhìn đã choáng váng, bên trong thùng gỗ vốn đã trống không đêm qua có một thùng toàn là cơm nắm như vầy, gạo trắng trộn lẫn cao lương, dính dầu còn có đồ ăn tẩm ướp. Ta đây nghĩ một thùng không đủ, mau chóng đập nát ra trộn lẫn với trấu cám nấu cháo cho mọi người ăn. Tốt xấu gì cũng là lương thực. Kết cuộc các người đoán như thế nào. Vốn dĩ lấy không hết được, lấy ra một cái nhiều thêm một cái, lấy mãi tới thùng gỗ, nồi chảo trong phòng toàn bộ đều đầy ắp cả.
Bên dưới có người phụ họa.- Quá thần kỳ, hương đầu gọi bọn ta sang giúp đỡ, chúng ta đều nhìn thấy cả.
- Thật sự là không chê ít được, từng cái từng cái đều đầy ắp, hừng đông mới ngừng, ta đây cũng ăn mấy cái.
Tín đồ dân chúng bên dưới tâm tình đã hoàn toàn bị khuấy động, vốn chỉ là thân thể suy nhược lại bị hương thơm này câu dẫn, ai nấy đầu váng mắt hoa, nào còn để ý tới phân biệt thật giả. Nhưng lời này đằng trước có lót đường, vào lúc này người ứng hòa và phụ họa lại nhiều giống như rất nhiều người đều nhìn thấy. Nhiều người nhìn thấy như vậy nào còn có giả được, theo đó cũng liền tin, lập tức chính là trở nên cuồng nhiệt. Đây là thần tiên hiển linh, nếu như có thứ đồ tốt như vậy mọi người không phải đều ăn no bụng sao?
Lúc này hương đầu trên đài kia đột nhiên quỳ xuống âm thanh khàn khàn nói.- Năm đó ta ở Vận Thành học tiên thuật với Từ Chân Nhân. Lúc ấy Từ Chân Nhân thần tiên sống bảo ta mang thùng gỗ này sang đây nói thứ đồ này sớm muộn có chỗ dùng tới. Lúc dùng tới chính là khi tiên quốc Tây Thiên hiện thế. Đây vừa hiển linh ta đã biết tiên quốc hiện thế rồi. Quả nhiên chứa đầy hết bên trong mấy chục thùng gỗ, đã nhận được truyền tin trăm dặm của sư phụ ta, nói cho ta biết tiên quốc Tây Thiên giáng lâm rồi. Ở nơi đó người người đều được ăn no mặc ấm có nhà ngói, phòng lớn, không riêng gì ăn no còn được ăn ngon, còn có cá có thịt.
Nếu như lúc thái bình, e rằng trước lúc gặp phải thiên tai nói lời này, người hơi chút tỉnh táo đều sẽ không tin tưởng. Nhưng vào lúc này, nhất là vào lúc đã thành tín, mê tín Văn Hương Giáo, ngửi thấy mùi hương cơm nắm khiến người mê loạn kia, bị tuyệt vọng và đói khát những tháng ngày đó thúc ép, từ trong tâm thức chính là rất mực tin tưởng. Huống chi bên cạnh còn có người không ngừng hò hét cổ vũ.- Lúc ấy đã bị dọa sợ nhảy dựng, trong lúc đột nhiên thanh âm của lão thần tiên vang lên ở trên trời.
Hương đầu ở trên thổ đài lệ rơi đầy mặt, hướng về phía huyện Vận Thành không ngừng dập đầu, cả người giống như điên cuồng, vừa dập đầu vừa múa may đôi tay nói.- Các vị huynh đệ, ta hôm nay sẽ phải đi về tiên quốc Tây Thiên kia, đi cực lạc gia hương hưởng thụ thái bình. Từ Chân Nhân không muốn mọi người trầm luân nơi bể khổ.
- Nhà cửa hỏng rồi, lương thực bị quan phủ lấy đi rồi, sống ở nơi này chỉ có một con đường chết. Hiện giờ muốn trồng hoa mầu cũng không kịp nưa. Xem ra mùa màng năm nay lại có hạn hán lớn. Đến lúc đó chỉ đành đói chết, chúng ta bằng lòng đi theo hương đầu, đi tới chỗ tiên giới cực lạc hưởng phúc.
- Chúng ta muốn đi cùng với hương đầu, ai không đi thì để cho kẻ đó chết ở nơi này đi.
- Hương đầu mau phát cơm nắm đi. Ai đi thì cho kẻ đó một cái, ai không đi thì không cho.
- Chúng tôi bằng lòng đi. Chúng tôi bằng lòng đi tiên quốc Tây Thiên đó, đi theo thần tiên trải qua cuộc sống tốt đẹp.
- Ai không đi chính là kẻ ngu xuẩn. Trên đường đi chậu châu báu này còn sẽ sinh ra lương thực vô cùng vô tận.
Trong đám đông tiếng hô quát huyên náo càng lúc càng lớn khiến cho bọn người đói khát, tuyệt vọng, yếu nhược đã mất đi sức phán đoán. Bọn họ không biết đi theo con đường nào tuy nhiên có một điểm lại rất rõ ràng, không có hương đầu cứu tế, đại đa số người tìm không được lương thực cũng không còn đường sống. Đi theo mặc kệ tiên quốc kia có phải thật hay không, tốt xấu cũng không bị chết ở nơi này.
Không biết ai đi đầu, có người bắt đầu tụng niệm kinh văn của Văn Hương Giáo, tất cả đều theo đó đồng thanh tụng niệm. Giáo lý của Văn Hương Giáo nguồn gốc ở đạo Phật, tất nhiên có kinh văn cứu khổ cứu nạn thoát khỏi bể khổ.
Vào lúc cuồng loạn hoang mang này, tiếng tụng niệm kinh văn khiến người ta trầm tĩnh, nhưng cũng khiến người ta càng lúc càng tin tưởng tin tức thần giới Tây Thiên kia. Rất nhiều người sau khi trầm tĩnh chốc lát đã càng lúc càng kích động. Tháng ngày đắng khổ này rốt cuộc đã chấm dứt rồi cuối cùng thoát khỏi được bể khổ rồi. Hai lần động đất, sưu cao thuế nặng và hành hạ không ngừng này, chết rồi lại còn thế nào nữa?
Làm người ngay cả chết còn không sợ cũng không còn đếm xỉa tới gì khác nữa. Hương đầu trên thổ đài nhận ra tâm tình của bọn hương chúng không giống như gã nghĩ trong lòng không kìm nổi thấp thỏm lo lắng. Lại không ngờ tới sau một hồi tụng kinh, tiếng hô hoán lại đột nhiên bùng phát ai nấy đều đang hô quát lớn tiếng.- Đi tiên quốc Tây Thiên. Đi tiên quốc Tây Thiên.
Vào lúc thái bình, khi còn chưa nảy sinh động đất nhiều người như vậy ở trong thành tụ tập rít gào lập tức sẽ có sai dịch sang xua đuổi. Nếu như còn không bỏ đi, quan binh sẽ tới, thậm chí hương dũng đoàn luyện thân sĩ cường hào trên đất này cũng sẽ tới. Nhưng hiện giờ vào lúc này, quan phủ ốc còn không mang nổi mình ốc, thân sĩ hào bá hoặc là tiêu tan, tàn tạ hoặc là chỉ ở trong lũy trại, tường rào tự giữ lấy mình ai còn dám xen vào chuyện của người khác.
Cơm nắm lớn chừng nắm tay mỗi người chỉ một cái, rất nhiều người sau khi lấy được to mồm nuốt ngấu nghiến, ăn vội ăn vàng lệ rơi đầy mặt, không biết là vì về sau ăn được càng nhiều hơn nữa, hay là theo theo đó cảm thấy về sau ăn không được nữa.
Cũng chính là vào cái ngày đó, hương chúng thắp hương khắp nơi huyện Cự Dã đều đồng loạt đi về hướng huyện Vận Thành, đều nói nơi đó đã có tiên giới giữa nhân gian rồi.