Lúc Cát Điền Phong tỉnh lại không hề thấy cha mẹ và họ hàng đã qua đời. Gã bị hương thơm của canh mì đánh thức. Gã không ngờ bản thân vẫn còn sống, càng không ngờ quan quân này lại còn cho mình đồ ăn, thậm chí còn băng bó vết thương cho mình.
Trước mặt là đồ ăn, trong canh còn có cá khô nữa. Đây đối với Cát Điền Phong mà nói thật đúng là cao lương mĩ vị. Lúc ngấu nghiến ăn, gã thực sự cho là mình chết rồi, tiên quốc trên mặt đất gì đó cũng chẳng bằng mĩ vị này
Sau khi ăn xong, có vài tướng lĩnh quan quân tiến vào, bắt đầu hỏi gã chuyện ở doanh trại lưu dân, thái độ thẩm vấn rất hòa nhã, còn hứa hẹn nếu những gì gã nói đều đúng sự thật thì coi như đã lập công, mai sau sẽ khiến gã cơm áo không lo.
Cát Điền Phong trước nay chưa từng thấy quan quân như thế. Trước kia ở quê nhà, mấy người trong nha môn đều hoành hành ngang ngược, đối với dân chúng không đánh thì mắng, vốn dĩ không có chút sắc mặt tốt. Thế nhưng người ở đây vừa cứu mình lại vừa cho mình đồ ăn ngon, lại từ tốn thẩm vấn. Hướng về phía bát mì, Cát Điền Phong quyết định khai hết toàn bộ.
Tướng lĩnh quan quân đều dò hỏi rất kĩ càng, quy chế của đại doanh, bày biện bố trí đồ vật bên trong, còn có số người trong đại doanh vân vân, Cát Điền phong đem tất cả những gì mình nhớ được đều khai ra hết. Cũng may thường ngày vì để trộm chút đồ ăn, và cũng vì con đường sống sau này, gã vẫn luôn để ý kỹ càng các nơi, bởi thế gã cũng biết không ít chuyện.
Gã cũng không biết tại sao quan quân lại hỏi như vậy. Tên đại doanh Tảo Bắc Quân của Văn Hương Giáo nghe thì uy phong nhưng bên trong thì tạp nham, lộn xộn. Chẳng qua chỉ là đại doanh chiếm cứ một vùng đất tốt, đây là trạch viện của một quản sự trang chúa trước đây. Còn các đội khác chẳng có gì khác biệt, mỗi ngày tìm lương về liền tranh cướp chen chúc lẫn nhau, không có chỗ ở cố định.
Tướng lĩnh quan quân lại hỏi cái khác, có các loại cung tiễn hỏa khí hay không. Cát Điền Phong cũng đã từng thấy qua, cũng chỉ có mấy hán tử hung ác mạnh mẽ trong đại bản doanh mang theo cung tiễn, còn đem mấy lưu dân già yếu ra làm bia bắn để mua vui.
Còn hỏi rất nhiều chuyện, sau khi xong việc Cát Điền Phong đầu óc choáng váng không còn nhớ rõ nữa.nhưng gã thấy có vài chỗ kì lạ. Tướng lĩnh quan quân này cũng quá trẻ rồi, chẳng mấy người hơn tuổi gã, mà quan quân trông cũng chẳng giống quan quân. Cho dù số quan quân gã gặp qua không nhiều nhưng khuôn phép, nghiêm túc mà gã đã thấy và loại khí chất tinh nhuệ uy nghiêm đều không giống như những thứ mà quan quân nên có.
Đó đều là những thứ mà sau này gã nghĩ lại chứ lúc đó gã chỉ nhớ những binh tốt không hơn hắn bao tuổi đó chỉ nhìn thôi đã khiến người khác run sợ.
Sau khi thẩm vấn xong, Cát Điền Phong được dẫn xuống, Cát Điền Phong cũng nghĩ đến việc sẽ bị cho một đao cho rảnh nợ, hướng về bát mì kia, gã cảm thấy cũng đủ rồi. Nhưng không nghĩ là sẽ được cử sang giúp đỡ chỗ xe ngựa. Bên đó có rất nhiều người quần áo cũ dính bụi bặm đang sắp xếp lại rương hòm. Điều này khiến Cát Điền Phong thấy rất kì lạ.
Sáng hôm sau, Cát Điền Phong ăn hai cái bánh lớn cùng với cá khô và dưa muối, cảm thấy đời người vui sướng có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi, sau đó lại bị gọi đi chỉ điểm dẫn đường.
Dựa vào chỗ đồ ăn ngon này cùng với thái độ hòa nhã kia, Cát Điền Phong sẵn lòng bán cái mạng này, vì thế luôn mồm luôn miệng vâng dạ. Sau khi lên đường, Cát Điền Phong không kìm nổi tặc lưỡi thán phục, không hổ là quan quân. Trang bị tiêu dùng đúng là hào hoa xa xỉ. Kỵ binh không phải là mỗi người một ngựa sao? Thế nào mà vẫn còn hai con ngựa? Để không liền dùng để chở hành lí.
Đi được nửa đường, lúc trông thấy được đại doanh "Tảo Bắc Quân" của Văn Hương Giáo từ xa, đội kỵ binh liền dừng lại, mọi người đều xuống ngựa cởi bỏ quân phục, sau đó dỡ hành lý trên ngựa, giúp nhau mặc áo giáp lên, rồi một lần nữa khoác lại quân phục ra ngoài. Việc này khiến Cát Điền Phong vô cùng khó hiểu, áo giáp không phải nên mặc bên ngoài quân phục sao?
Cách doanh trại lưu dân ngày càng gần, Cát Điền Phong càng lo lắng không yên. Trong đại doanh có khoảng hai vạn người thế nhưng kỵ binh đếm đi đếm lại cũng chỉ có khoảng bốn trăm người. Lúc trước, Đại tướng quân Sơn Đông gì đó dẫn gần nghìn kị binh cũng bị đại quân lưu dân đánh cho đại bại. Giờ bốn trăm kỵ binh này làm được gì chứ. Thấy họ tiến đến ngay càng gần, không lẽ cứ như thế mà xông vào hả?
Trông thấy khoảng cách với đại doanh Tảo Bắc Quân Văn Hương Giáo ngày càng thu hẹp, lại nhìn thành trì nguy nga phía xa, Triệu Tiến siết thật chặt mũ trụ trên đầu, mặc áo giáp do Triệu Tự Doanh chế tạo đã lâu, phục sức quan quân vẫn chưa quen được.
- Xông lên. Không cần quần chiến, một lần đánh xuyên qua bọn chúng. Triệu Tiến thét lớn.mấy đội trưởng đội nhân mã mã nhất tề hô ứng, rồi truyền lại cho thủ hạ phía dưới, thỉnh thoáng có vào tiếng Mông Cổ vang lên, gia đinh cưỡi ngựa mang theo lần này không ít kẻ xuất thân là người Mông Cổ, nhưng người này quả thật là đáng tin nhất.
- Nhớ phải hô lớn, quan quân giết giặc, thiên binh diệt tặc. Triệu Tiến lại một lần nữa dặn dò. Câu này vừa nói ra, mặc dù là lúc sắp khai chiến nhưng trong đội ngũ cũng vang lên mấy tiếng cười vang. Lưu dân nhỏ gầy bị cột trên lưng ngựa đi phía sau cùng vẻ mặt đầy khó hiểu, không rõ mọi người đang cười cái gì.
Triệu Tiến thuận miệng nói.- Tiểu tử này đúng thật là cũng có vài phần dũng khí.
Mã Xung Hạo bên cạnh không nhanh không chậm tiếp lời.- Tiến gia, lưu tặc liều mạng đánh nhiều nơi như vậy, nếu không có cam đảm thì đã sớm chết từ lâu rồi.
- Nói cũng đúng. Triệu Tiến cười vang một tiếng, cầm chặt trường đao trong tay.
Trường đao này dài sáu thước, lưỡi đao khoảng một thước không khác đoản mâu là bao. Sở dĩ dùng vũ khí này là vì kỵ binh quan quân không cách nào dùng kỵ mâu của Triệu Tự Doanh được. Bản lãnh chiến đấu trên lưng ngựa cần quân kỷ và huấn luyện nghiêm khắc, lại không lộ rõ ra vũ dũng của từng người nên kỵ binh quan quân không mấy ưa thích.
Cách đại doanh lưu dân đã không xa, cách gần mới thấy những gì Cát Điền Phong và những lưu dân khác nói không giả. Đây thật sự ra không phải là doanh trại, nhiều nhất là ở cùng một chỗ mà thôi. Đông một cụm, tây một cụm, khắp nơi đều là rắc rưởi và uế vật vàng trắng, những thứ cướp về để rải rác khắp nơi, trông chẳng khác gì một hố rác.
Lúc này lưu dân cũng đã trông thấy "đội binh mã quan quân" Triệu Tiến đến, ai nấy thất kinh, không ai tụ tập chống cự mà chỉ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Chuyện này với phán đoán lúc trước không sai biệt lắm, oán khí vì đói khát tuyệt vọng tích lũy lâu ngày trước kia lại thêm bị xúi giục mà sinh ra đã theo những tháng ngày qua tiêu tan hầu như không còn.
Người chết đã nhiều lại đánh hạ thành trì khắp nơi, mỗi người đều ăn được chút ít để duy trì sống còn, thậm chí còn có người chiếm được chỗ tốt. Sau đó niên hiệu Đại Thành Hưng Thịnh kia vừa dựng lên, từ hoàng đế tới Nhất tự Tịnh Kiên Vương, lại lập ra các loại danh hiệu quan chức tướng quân nguyên soái khiến càng nhiều người trút giận.
Càng không cần nói đến quân tinh nhuệ đều ở Tế Ninh, còn có mấy chỗ Trâu huyện, Đằng huyện. Bên ngoài thành Tư Dương chỉ giả vờ nghi binh, vốn dĩ không có hữu dụng gì. Phái vài tên lưu dân đến bên này, nói là đến công thành không bằng nói đến để tìm lương, không có khả năng để mười mấy vạn, mấy chục vạn lưu dân ở cùng một chỗ quá lâu, nói vậy, chỉ cần một đoạn tháng ngày sẽ hoàn toàn tiêu tốn sạch đồ đạc trên đất đó, không những không trở thành sức mạnh có ích để sử dụng mà ngược lại còn là mối họa lớn.
Sức mạnh như thế không nói được là sức mạnh mà thuần túy chỉ là một đám ô hợp. Mặc dù học được mấy cách hành quân diễu binh nhưng ở trước mặt đội nhân mã tinh nhuệ của Triệu Tự Doanh thì không đáng nhắc đến.
Bên ngoài thật sự có đào chiến hào, nhưng vì để ra vào thuận tiện hoặc là để vận chuyển chiến lợi phẩm, chiến hào ngược lại bị lấp bằng rất nhiều đoạn, trong ngoài thông suốt không trở ngại gì.
- Thiên binh diệt tặc, quan quân giết giặc. Triệu Tiến cùng thủ hạ đều gân cổ thét lớn, như thể sợ người khác không nhận ra mình là quan quân, cứ thế xông thẳng vào trong.
Lần trước ở dưới thành Tế Ninh, lúc Triệu Tiến suất lĩnh đội nhân mã xung phong, coi như đại quân lưu dân có chút dáng vẻ đều phải liều mạng trốn chạy, xông lên vài trăm bước, trên binh khí còn chưa thấy máu. Trong chỗ gọi là đại doanh này, cử chỉ của lưu dân càng là không chịu nổi, có người liều mạng chạy trốn, có người lại quỳ xuống đất xin tha.
Triệu Tự Doanh nhất định sẽ xem trọng tính mạng của mấy lưu dân này, bởi vì bọn họ là sức người quí giá, nhưng quan quân sẽ không, trong trận chiến này, quan quân cũng sẽ không nương tay từ bi với bọn phản tặc này.
Bọn lưu dân mới bắt đầu đã quỳ xuống xin tha kia không chừng còn nghĩ quan quân đến là một loại giải thoát.theo đại đội lưu dân lưu lạc như thế bất cứ lúc nào đều có khả năng bị giết thật sự là dày vò quá tàn khốc, rất nhiều người đều không kiên tri nổi nữa. Quan quân đến, đầu hàng một lần nữa trở lại làm lương dân, cho dù có trở thành tội đồ cũng còn tốt hơn bây giờ.
Tuy nhiên "binh mã quân đội" không hề mảy may né tránh chậm lại, cứ như thế thẳng thừng giẫm đạp sang, máu thịt văng tung tóe khắp nơi, có lẽ đây cũng là giải thoát.