Liêu Trấn mấy lần bại tan tát, rất nhiều Liêu binh vượt biển đi tới Sơn Đông, số lượng quan quân ở Sơn Đông có gần ba vạn, nhưng tuần phủ Sơn Đông lập tức điều động được mấy nghìn quan quân mà thôi.
Tuần phủ Triệu Ngạn ra lệnh, Tổng binh Dương Quốc Đống không dám chậm trễ, lập tức điều động binh mã, nhưng phòng ngự trọng yếu của Sơn Đông là ở phủ Đăng Châu, phần lớn binh mã đều đóng quân hai phủ này, trong lúc nhất thời đều không có cách nào chạy tới phủ Duyện Châu, Tế Ninh châu bên kia, chỉ đành thắp hương cầu Phật, hy vọng quan quân phủ Duyện Châu bên kia chống đỡ lâu một chút.
Sơn Đông lớn như thế, con số quan binh trong sổ của Binh bộ không hơn chin ngàn, tính cả thói xấu thường lệ khoản mục trống không, thì chỉ có khoảng sáu ngàn binh mã ra trận. Năm trước lúc đánh nhau với Triệu Tiến, hao tổn mất mấy trăm, vẫn chưa bù đắp trọn vẹn, cộng thêm phần lớn đều ở một vùng ven biển phía bắc phủ Đăng Châu, ở Duyện Châu chỉ khoảng hơn một ngàn năm trăm người, kỵ binh mới hơn hai trăm, do một tham tướng quản hạt. Nhưng số lượng lưu dân bên kia, cho dù không kiểm lại, nhưng con số hơn mười vạn nói như thế nào cũng là có đấy, thậm chí còn là con số ước lượng thấp nhất.
Một ngàn năm trăm đấu với hơn mười vạn thậm chí là nhiều hơn, không ai cảm thấy rằng so sánh như thế là chênh lệch quá xa, phần lớn đều cho rằng một ngàn quan binh chưa chắc xóa sạch được lưu dân, nhưng trấn giữ thì vẫn được.
Lưu dân hơn mười vạn có ý nghĩa gì, bất quá chỉ là gà đất chó nung, thậm chí không được coi là gà và chó chẳng qua chỉ là con kiến, đánh phá được mấy thành trì chỉ là thừa dịp hư hại mà vào thôi, nội ứng ngoại hợp, mấy thành trì kia đều có điểm giống nhau, đó là không có quan quân trấn giữ.
Vả lại loạn dân, loạn tặc điên cuồng không biết sống chết, chờ đại quân tập hợp tới, sẽ thẳng thừng quét sạch bọn chúng.
Cát Điền Phong năm nay mười sáu tuổi, là một con cháu nhà nông huyện Vấn Thượng, năm y mười tuổi thì Sơn Đông có đại nạn, dịch bệnh hoành hành, mẹ ruột của Cát Điền Phong cũng chống đỡ không nổi, mà chết đi.
Một năm kia Cát gia coi như may mắn, chưa phải đi lưu lạc, nghe nói có rất nhiều người chết ở Nam Trực Lệ, còn lại thì bị bắt đi làm lao công, đời này không nghĩ đến việc trở về.
Sau khi hạn hán, mùa màng của Sơn Đông coi như khá lắm rồi, nhưng Cát Điền Phong không cảm thấy như thế là tốt đẹp, năm năm tiếp tới, số lần ăn no dùng hai cánh tay cũng đếm qua được, nhớ kỹ trong đầu, đói khát mới là bình thường. Ngược lại thật đáng tiếc cho cái tên này, cái tên Cát Điền Phong chính là xin một vị học sĩ trong thôn đặt cho đấy, nói là có nghĩa là ruộng đất cho mùa bội thu đấy, cũng mặc kề là ruộng đất bị tai ương vẫn là cho mùa bội thu. Cát Điên Phong thì không nhớ mình đã từng ăn no thế nào.
Ăn không đủ no, thân thể dĩ nhiên cũng sẽ không khỏe mạnh, bệnh chút ít cũng sẽ trở thành bệnh nặng, sau đó là sống không nổi, ca ca cùng hai người muội muội của Cát Điền Phong không còn chính là do chỗ này đấy, chỉ còn lại y và cha y hai người nương tựa lẫn nhau mà sống.
Người thân mất đi, Cát Điền Phong chết lặng, hiển nhiên vẫn còn cảm thấy có ít đi vài người cùng mình cướp miếng ăn, bản thân còn ăn được nhiều hơn một chút, nhưng quân lương xuất hiện khiến cho nguyện ước nho nhỏ của Cát Điền Phong cũng không có cách nào thành sự thật được. Vất vả một năm mới làm ra được lương thực, sau khi bị sai dịch thu qua cũng không thừa nổi cái gì, trong đất cây lúa rõ ràng đã mọc cao rồi, nhưng trấu cám cũng được coi là đồ tốt, còn không được ăn thường xuyên.
Sau quân lương năm thứ nhất, Cát gia đã chống đỡ không nỗi nữa, bán ruộng đất với giá cực thấp cho một nhà tú tài ở huyện Vấn Thượng.
Nhà tú tài này chỉ được coi là một phú hộ, sinh sôi nảy nở ra được là dựa vào những tính toán không tử tế, bóc lột tá điền, lần này bất quá lại không phán đoán tốt đại thế. Nhà này trong huyện không coi là cường hào, Lại mục, sai dịch cũng cho thêm vài phần thể diện, thừa dịp quân lương mà vơ vét được không ít ruộng đất, lại thành mang gánh nặng lên đầu. Quân lương năm thứ hai, của cải lập tức trống không, lại bị một gã cử nhân trong huyện thu lấy, Cát Điền Phong và phụ thân lại thành tôi tớ nhà khác.
Làm ruộng ở Vấn Thượng phiền toái nhất là nước tưới, tuy nói đập Đái Gia bên này cũng gần đường sông, đập nước, thế nhưng nước sông là chảy thêm vào Vận Hà, không cho phép đào mương lấy nước tưới. Quan phủ để mắt tới, hoi xúc phạm vương pháp sẽ bị xử phạt nặng, xung quanh cũng không được móc mương đào giếng, sợ làm giảm lượng nước đập Đái Gia này.
Để mắt cực kỳ chặt chẽ tới cái này không phải là vì trung thành với triều đình, mà là vì muốn nhân đấy vơ vét của cải. Ở huyện Vấn Thượng dùng nước là có giá cả đấy, muốn tưới nước thì phải bàn giá tiền với quản sự, như vậy mới được dùng.
Cử nhân kia gia đại nghiệp đại, nhưng cũng biết tiết kiệm bòn mót từng chút, không tới thời điểm hạn lớn thì tuyệt đối sẽ không đi mua nước, mà là lén lút đào mấy cái giếng, để cho đầy tớ tá điền nhà mình đi gánh nước tưới.
Cái ăn gắng gượng sẽ không bị đói chết, làm thân trâu ngựa vất vả, người cũng khó mà chống đỡ, Cát Điền Phong cùng cha y cuối cùng cũng không chịu nổi, mệt mỏi sinh ra bệnh tật.
Nhà giàu mắc bệnh thì mời thầy lang bốc thuốc, còn nhà nghèo thì chỉ cố gắng chống đỡ, hoặc là cầu thần bái Phật. Nhưng những đạo quán chùa miếu kia cũng là vì nhà giàu, không có hương khói ngay cả cánh cửa cũng không bước qua được. Chỗ bái lạy, tin vào được chỉ là Văn Hương Giáo mà thôi, người nghèo bên này tin cũng nhiều, cũng giúp đỡ được lẫn nhau.
Sau khi Cát Điền Phong cùng cha mình tin thờ giáo, tốt xấu gì cũng được ăn mấy bát cháo, lương thực được ăn no, thân thể ít nhiều cũng tốt lên, cũng coi như là Phật tổ ban phúc rồi.
Trong mỗi ngày làm việc vất vả, hết bận việc đồng áng lại còn phải thay chủ nhà đốn củi cắt cỏ, còn phải thay bọn họ chăm sóc gia súc, thậm chí khi đánh nhau còn muốn thay bọn họ cầm gậy gộc đứng ở phía trước, quả nhiên là khổ không thể tả được. Càng sống vất vả, lại càng nghe lời dẫn dụ của Văn Hương Giáo, thật muốn có thần quốc Tây Thiên, có cực lạc gia hương, cũng không cần chịu nhiều khổ ải như vậy, Cát Điền Phong cùng cha y đã thành giáo chúng thành tính nhất của giáo.
Lúc trên mặt đất chấn động, Cát Điền Phong cùng phụ thân không bị thương, ở bên trong lều cỏ, dù cho sụp thì bất quá cũng là côn gỗ và cây cỏ sụng xuống vốn dĩ không có việc gì. Nhưng sau khi động đất, chủ nhà nói năm nay thu hoạch sẽ giảm bớt, một bên bảo mọi người làm việc tăng thêm, lại giảm phần lương thực, làm lại càng thêm cực khổ, nhưng cuộc sống lại ngày càng khó khăn hơn.
Sau khi người truyền kinh bắt đầu nói cái gì thời kỳ mạt pháp, nói cái gì mà buông đại kiếp xuống, khiến cho Cát Điền Phong nghe mà kinh hồn bạt vía. Mỗi ngày ăn quá ít, làm lại quá nhiều, phần lương thực vốn dĩ là không đủ ăn no, nhưng chủ nhà vẫn không bận tâm. Vào mùa này, muốn chiêu mộ người làm việc rất đơn giản, một cái mạng giá không quá một đấu gạo, chết thì chết rồi, ai cần để ý tới.
Phụ thân Cát Điền Phong nhường phần lương thực của mình lại, còn giúp con mình làm nhiều việc, vất vả cỡ này, ăn ít làm nhiều làm sao chống đỡ được. Một ngày trước khi lần động đất thứ hai nảy sinh, khi hai cha con nằm ngủ, vẫn cùng một đám làm công phiếm vài câu, nói không có lối thoát như vậy, nếu như đi hướng nam, làm đầy tớ cho phú hộ lớn hơn, có lẽ còn được cho ăn, cũng không nói quá nhiều, mệt muốn chết, không ngủ ngày hôm sau sẽ không chịu được.
Sáng sớm ngày hôm sau, Cát Điền Phong phát hiện cha mình không dậy, đi qua hô hai tiếng, dùng tay đẩy một cái, mới nhận ra thân thể cha mình đã cứng rồi, nửa đêm chết lúc nào không biết.
Như vậy chỉ là một đứa đầy tớ chết đi, ngoại trừ Cát Điền Phong khóc đến trời đất mịt mù ra, thì không có ai chú ý đến, chủ nhà lại càng cảm thấy chuyện ày quá phiền toái, thậm chí ngay cả một manh chiếu lác cũng không muốn cấp cho, chỉ nói đào đất chôn kĩ, còn muốn chôn nơi khác để khỏi ô uế hoa màu.
Đợi đến khi lần động đất thứ hai này nảy sinh, Cát Điền Phong không sợ sệt gì nữa, chỉ ngồi bên trong túp lều mà ngẩn ngơ, thầm nghĩ cuộc sống như vậy, chết còn tốt hơn.
Sau khi lần địa chấn thứ hai này phát sinh, khắp nơi đều rối loạn, Cát Điền Phong cũng không đi làm việc, chỉ qua bên kia thắp hương nghe giảng, trời long đất lở liên tục như thế, khiến Cát Điền Phong quả thực muốn mạt pháp rồi, đúng là có đại kiếp đến nhân gian, sống vài ngày cũng không sống được, còn để ý sẽ sống làm cái gì. Hơn nữa, thắp hương nghe giảng, ít nhiều còn được phát một chén cháo.
Lúc ở bên kia nghe giảng, Cát Điền Phong cảm thấy tỉnh tỉnh mê mê, thấy người giảng kinh kia dường như rất mơ hồ, hoàn toàn không biết nên làm cái gì, nhưng vào ngày thứ tư sau khi động đất xảy ra, hết thảy mọi thứ đều khác, người giảng kinh đã có tinh thần trở lại, trong đánh người thắp hương cũng nhiều thêm mấy người vóc dáng khỏe mạnh, khí sắc cũng không tệ.- Trong nhà của Quản cử nhân kia toàn là lương thực, phải từ đó mang ra đem cho mọi người ăn, Di Lặc, Phật Tổ đã giáng hạ pháp chỉ, để bổn giáo diệt trừ bọn yêu ma này.
Người thì xướng, người thì đáp, người đứng ở giữa, trong mê muội đáp trả, vừa nghĩ tới mình đói váng đầu đau bụng, nghĩ đến người nhà mình vì đói khát lần lượt bệnh chết đói chết, còn trong nhà của Quản cử nhân kia lại toàn là lương thực, nghe nói lại luôn được ăn thịt, nghĩ đến đó, Cát Điền Phong liền cảm thấy căm hận như điên.