Vì cầu an toàn chắc chắn, Mạnh Chí Kỳ trước khi xuất phát cố ý thỉnh cầu đưa thêm ba mươi cung thủ, để kịp thời ứng đối. Chiếu theo khuôn phép của Triệu Tự Doanh, Mạnh Chí Kỳ trên danh nghĩa tuy là liên trưởng, nhưng cấp bậc lại cao hơn liên trưởng liên đội trường mâu, chỉ có liên trưởng đội Thân Vệ và liên thứ nhất các đoàn cùng với liên trưởng liên thứ nhất đội nhân mã ngang cấp với y. Hai liên mang ra này đều là thuộc về y chỉ huy.
Trên con đường này chỉ có hai liên đội này, tuy nhiên ở trên đường phố liền kề có liên đội khác và đội nhân mã đi lại, nếu cầu cứu, cứu viện không cần tốn công sức một nén nhang ngay lập tức sẽ sang trợ giúp.
Triệu Tự Doanh sắp vào cuộc chiến đều là tâm tính sư tử vồ thỏ, cho dù là có ưu thế tuyệt đối, cho dù là trù bị vẹn toàn, cũng phải thật cẩn thận, không dám có chút thả lỏng sơ xuất, chiến trường hung hiểm, hơi có sơ sẩy đã có khả năng xuất hiện thương vong, Triệu Tự Doanh chính là muốn tránh khỏi cái sơ sẩy này.
Tuy nhiên suốt đường tiến theo hướng bắc lại không có gặp phải chống cự gì. Gia đinh Triệu Tự Doanh xếp đội hình chỉnh tề tiến lên, bọn cung thủ đi theo hai bên đội ngũ, cảnh giác nhìn ngõ hẻm, đầu đường, ngay cả đầu tường và nóc nhà cũng không bỏ qua, nếu như có người dám thò đầu ra đánh lén, bọn họ lập tức giương cung bắn tên.
Nhưng dân chúng trong thành Tế Ninh lúc này nào còn dám ra khỏi nhà, đều là ngoan ngoãn trốn ở trong phòng thắp hương niệm Phật, triệu tập nam đinh cầm khí giới, bôi nhọ đen trên mặt nữ quyến, lo sợ gặp phải binh tai. Về phần những loạn quân Văn Hương Giáo tản mác ở khắp nơi nhìn thấy đội ngũ trận hình nghiêm chỉnh như thế trường mâu trong tay lóe ra ánh sáng lạnh căm căm, trên người mặc thiết giáp, dáng vẻ sát khí lẫm liệt, nào còn có ý niệm liều mạng chiếu đấu trong đầu.
Chạy được đều đã trốn chạy, nhưng trên các con đường chủ chốt đều có liên đội của Triệu Tự Doanh, đường nhỏ ngõ nhỏ thì có tư binh cường hào trên đất Tế Ninh tụ tập lại và hương dũng bản xứ đầu hàng trước trận. Đi nơi nào trốn, có người tự cho rằng thông minh, trèo tường chui vào hộ dân, lúc loạn quân Văn Hương Giáo khống chế toàn thành tất nhiên là đúng, một mình đi vào cũng tùy ý làm bậy được, nhưng cục diện lúc này ai còn sợ bọn họ, cho dù là trong tay cầm binh khí, gặp phải nam đinh tráng niên đông hơn, lập tức bị đánh chết ở trong sân, hoặc là kêu gọi binh mã Từ Châu bên ngoài tiến vào giết giặc.
Điệu bộ đúng đắn nhất chính là quỳ xuống đất đầu hàng xin tha mạng, vứt vũ khí ra ngoài, ngoan ngoãn nghe theo chỉ bảo. Đằng sau mỗi liên đội Triệu Tự Doanh càn quét bên trong thành, đều có đoàn luyện hương dũng bản thành chuyên môn thu nạp tù binh, sau khi bắt được tự có an bài. Nếu như lần này là quan quân vào thành, chỉ sợ là không ngừng múa đao, đầu người lăn lộn, ngay cả dân chúng bản thành Tế Ninh đều muốn đại khai sát giới. Mấy ngày qua quả thật là chịu đủ rồi, nhẫn nhịn lòng tràn đầy oán giận. Song người trong thành cũng biết Triệu Tự Doanh muốn có được người sống, cho nên biết nên làm thế nào.
- Mạnh liên trưởng, ở trước cổng nha môn Tri châu Tế Ninh, có đại đội lưu tặc kết trận. Mấy vị liên trưởng bàn bạc, mọi người có nên tụ họp ở phía trước kết đội đánh tan rã bọn chúng hay không. Mọi người nói chuyện này không cần phải kinh động các vị lão gia. Sang đây nói chuyện là một vị liên trưởng đội nhân mã.
Trên đường phố lúc này cũng không có người nào, nhìn từ xa sang, quả thật nhìn thấy được có một đội quân địch ở nơi đó. Trông từ xa sang đội ngũ loạn quân Văn Hương Giáo có chút nghiêm chỉnh dường như cũng có hình dáng phương đội của Triệu Tự Doanh. Mạnh Chí Kỳ nhíu mày suy nghĩ chốc lát, lại mở miệng nói mấy câu với gia đinh cưỡi ngựa kia. Người nọ gật đầu thúc ngựa tự rời đi.
Đợi người nọ vừa đi, Mạnh Chí Kỳ lập tức bàn bạc với liên trưởng liên đội trường mâu.- Chúng ta chớ đợi người đằng sau nữa. Hai liên chúng ta đi ăn sạch một đội địch quân này.
Chiếu theo khuôn phép, Mạnh Chí Kỳ được phép hạ ngay mệnh lệnh, nhưng kế sách này của y có chút mạo hiểm, vẫn là phải có được cùng chung một ý mới thuận tiện đi làm. Nghe y vừa nói như thế, liên trưởng kia ngạc nhiên có chút khó xử nói.- Nhìn bên đó cũng có ngàn người, hơn hai trăm người chúng ta kéo sang có phải mạo hiểm quá lớn hay không.
Mạnh Chí Kỳ hạ giọng nói.- Ngàn người kia là cái đinh gì, chỉ biết cầm gậy đứng chết ở nơi đó không nhúc nhích. Chúng ta bên này chính là có một trăm cây súng hỏa mai. Lại nói nữa, nơi chốn bên đó rộng lớn như vậy, đối mặt tiếp chiến với chúng ta cũng chỉ có hai liên, sợ chúng làm thá gì?
Nhìn thấy đối phương không chút nào bị thuyết phục, Mạnh Chí Kỳ có chút lo lắng nói.- Nếu như mười liên tụ lại, vậy đánh tan bọn chúng còn có công lao gì, không phải là chuyện đương nhiên sao? Hai liên chúng ta ăn chúng, đây mới là lộ rõ bản lãnh. Ngươi tin hay không, lần này đánh xong trở về, Triệu Tự Doanh chúng ta lại phải mở rộng tăng quân rồi. Công lao khẩn yếu ru.
Liên trưởng đều là cốt cán trung thành của Triệu Tự Doanh, bọn họ biết phong phạm làm việc của Triệu Tự Doanh. Hơn nữa, Mạnh Chí Kỳ thường ở bên cạnh Triệu Tiến, tin tức có được thiết nghĩ cũng rất đáng tin. Liên trưởng kia hơi chút chần chừ khẽ cắn môi nói.
- Vậy thì đánh cuộc một lần.
Nghe nói như thế, Mạnh Chí Kỳ nhếch miệng cười, vỗ ngực nói.- Thắng rồi công lao chia đều, bại rồi chỉ là một mình ta chịu.
Liên trưởng liên đội trường mâu kia ngược lại rất là tỉnh táo.- Ít nhất cũng chỉ là đánh không thắng bị mất mặt, sao có khả năng bại được.
Mạnh Chí Kỳ cười gật gù quay đầu lại quát.- Kiểm tra đạn được nhét vào, kiểm tra ngòi lửa, xếp hàng tiến lên.
Bọn gia đinh súng hỏa mai lập tức bắt đầu kiểm tra đạn dược nhét vào trong súng hỏa mai, sau đó bắt đầu cầm mồi lửa châm đốt ngòi lửa, không ngừng thổi để cho ngòi lửa duy trì đốt cháy. Liên trưởng sau lưng cũng bắt đầu gầm thét ra lệnh, gia đinh trường mâu bắt đầu lần nữa xếp thành đội, vừa khéo đội hàng ngang xếp kín cả con đường này, bọn cung thủ ngược lại vẻ mặt không hề gì, tới lúc đó yểm hộ thì tốt rồi.
Sửa sang lại hoàn tất, một tiếng ra lệnh, đội ngũ bắt đầu hướng tới đằng trước chạy chậm tiến lên. Bước chân chạy cũng không mau, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng dừng lại chiến đấu. Bọn họ mới đầu vội tiến lên phía trước, đội ngũ loạn quân Văn Hương Giáo đằng xa kia đã bắt đầu xao động rồi.
Gần giống với phán đoán của Mạnh Chí Kỳ, trước khi kẻ địch chưa tới gần, phương trận y khuôn, y đúc của loạn quân Văn Hương Giáo này vốn dĩ không dám lộn xộn, sợ rối loạn trận hình. Đợi tới lúc tới gần mới nghe thấy đầu mục loạn quân ở nơi đó phát ra hiệu lệnh. Nhưng theo bước chân tới gần, nhìn thấy rõ ràng vẻ tuyệt vọng trên mặt những sĩ tốt loạn quân kia, thậm chí còn có người vứt bỏ binh khí chạy trốn. Song xung quanh phương trận loạn quân Văn Hương Giáo này đều là đầu mục đốc chiến cầm phác đao, chạy một người giết một người, vẫn giữ vững được.