Rải rác có người bắt đầu chạy trốn vào lúc này, hầu hết mọi người không thành công, nhưng cũng có người chạy được ra, có người chết nửa đường, nhưng cũng có người quay về Sơn Đông. So với hộ nông dân không ngừng làm ruộng thì cơ hội để những đoàn luyện được trải qua huấn luyện đó chạy thoát ra ngoài hơn nữa còn quay lại Sơn Đông càng lớn hơn.
Khi quay về quê hương, tất cả ảo tưởng đều tan biến, chỉ còn lại nỗi hối hận và kinh hoàng, bởi vì Sơn Đông hiện giờ còn cực khổ hơn cả trước kia, càng làm cho người ta tuyệt vọng.
Trên đường trốn về là do được chống đỡ bằng ảo tưởng, tưởng rằng sau khi mình trở về sẽ có cuộc sống tốt hơn, nhưng lúc phát hiện cuộc sống sau khi trở về nhà kém xa bên Từ Châu, thậm chí còn không duy trì được cuộc sống tạm bợ, rất nhiều người đã suy sụp, có rất nhiều người muốn quay về Từ Châu, nhưng lại chết dọc đường, cũng có người tự tẫn trong đống đổ nát của quê hương, còn có người thì đi tìm Văn Hương Giáo.
Có một số người vốn dĩ chính là giáo đồ Văn Hương, thậm chí còn coi như là cốt cán của Văn Hương giáo, chính vì như vậy, bon họ khỏe mạnh hơn so với những lưu dân khác, khá nhạy bén, am hiểu liên thủ, trong điền trang chỉ cần giữ bổn phận, bọn họ rất dễ dàng được chọn làm đoàn luyện. Có được huấn luyện của Triệu Tự Doanh, sau đó cơ hội cho những đoàn luyện này trốn về nhiều hơn so với những người bên cạnh, cơ hội sống sót lại càng lớn hơn.
Lúc bắt đầu, phân hội hương đường các nơi Văn Hương Giáo Sơn Đông không hề để ý, thậm chí còn có phòng bị, cho rằng là gian tế Từ Châu phái về, nhưng dần dần tin tức truyền đến chỗ Từ Hồng Nho, hiện giờ thanh danh hương dũng đoàn luyện Từ Châu vô cùng dũng mãnh không gì so sánh được truyền đến khắp nơi, Từ Hồng Nho cũng muốn biết bí pháp luyện binh của bọn họ.
Lúc nhìn thấy cái gọi là bí pháp chỉ là bước chân, chỉ đòi hỏi đứng nghiêm chỉnh, đi ngay hàng thẳng lối, phân rõ trái phải, dùng tới chính là trường mâu, nhịp chân phải theo tiếng trống, nói ra tất cả đều là dựa vào quy củ, không coi trọng đến vũ dũng võ nghệ.
Lẽ nào mấy trăm nghìn người đứng cùng nhau thế này, theo khuôn phép tiến lùi tụ tán, gặp địch thì giơ trường mâu lên chĩa thẳng, cắn răng bất động, thế là bách chiến bách thắng, thế liền ngăn được tấn công của đội nhân mã sao? Nói ra không khỏi quá mức huyền ảo rồi, từ Từ Hồng Nho cho đến đám Từ Hồng Cử gánh vác học tập đều không tin điều này.
Vốn dĩ những võ phu trong Văn Hương Giáo đó càng mâu thuẫn đối với điều này, trên chiến trường quyết thắng phải xem võ nghệ vũ dũng của mỗi người, lúc nào cần nói tới khuôn phép chứ. Từ nhỏ rèn luyện thân thể, học võ nghệ, trải qua bao trận ác đấu tử đấu, lẽ nào còn không hữu dụng bằng mấy tên nghèo khổ chỉ từng cầm nông cụ mà chưa từng nắm qua thương đao mới luyện mấy tháng, điều này nói ra chẳng phải là chê cười sao?
Cho dù nghi ngờ rất to lớn nhưng Từ Hồng Nho đã biết những hạng vũ dũng trong Văn Hương Giáo này không đối phó được với quan quân, không đối phó nổi với gia đinh Từ Châu. Ông ta bức thiết muốn tìm một phép mới. Văn Hương Giáo muốn làm việc lớn, lúc bắt đầu sẽ xúi giục lưu dân bách tính càn quét khắp nơi, nhưng đến lúc gặp việc thật, đối diện với đại đội quan quân, vẫn là phải dựa vào sức mạnh vốn liếng của mình, nhưng những thứ lúc này, rõ ràng là không đáng tin cậy.
Hơn nữa người bên cạnh đang phản đối, nhưng cũng có mấy thân tín xuất thân binh nghiệp cảm thấy cách luyện này khả thi. Người từng thấy qua mấy lần ác chiến của Triệu Tự Doanh cũng không ít, đều nói Triệu Tự Doanh cũng chính là có dáng vẻ này, giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho lúc này mới quyết định phải luyện thử một lần.
Bắt đầu không hề luyện quá nhiều, chẳng qua luyện ra mấy nghìn người, trên dưới Văn Hương Giáo có chút cùng chung nhận định đối với bí pháp luyện binh của Từ Châu, đó chính là quá hao phí lương tiền, mỗi người đều phải ăn no, còn phải cố hết sức mặc phục hiệu giống nhau, những tráng niên chọn ra đó ăn uống nhiều như vậy một nghìn người chính là hao phí như nước chảy.
Sau khi đội này luyện xong, cách kiểm tra cũng dễ dàng, bọn mã tặc cướp đường lục lâmVăn Hương Giáo tìm tới, để bọn chúng cưỡi ngựa đi tấn công, lại để những kẻ không phục trong giáo của mình đi đánh nhau, mặc kệ sống chết để kiểm nghiệm chiến lực.
Kết quả khiến mỗi người đều rất kinh ngạc, cũng khiến cho Từ Hồng Nho rất hài lòng. Những tên cướp đường, mã tặc đến đi như gió trong chiến đất trên đất bằng vốn dĩ không để ý đến cái gì mà đoàn luyện hương dũng, chẳng qua chỉ là kết đội xong lên đã sụp đổ. Nhưng đội ngũ trước mắt này lại ngăn cản được, những giáo chúng thanh tráng không cầm đao thương, chưa từng trải qua sa trường, nhìn thấy ngựa xông tới đều sợ hãi lại dựa vào nhau, đồ sộ bất động. Còn những võ phu trong giáo tự cho là vũ dũng cường hãn đó trước mặt phương trận trường côn này hết đưòng xoay sở, đến gần liền bị đánh trở lui, nếu là dùng đao thật thương thật, sớm đã bị đâm cho thủng trăm lõ rồi. Lo lắng duy nhất chính là không ngăn được cung tiễn, mặc dù là tên mất đầu thì không giết được người, nhưng đội ngũ tráng niên vẫn sẽ né tránh, sẽ kinh hoảng tán loạn.
Văn Hương Giáo có trù bị thế nào cũng không có cách nào làm được quá nhiều khôi giáp, mấy bộ ít ỏi đều là trang bị cho đầu mục các cấp, những giáo đồ từ Từ Châu trở về kiến nghị dùng tấm trúc và ván gỗ chế tạo thành dụng cụ bảo hộ, ít nhiều cũng có chút hữu dụng phòng ngự. Nhưng cái này cũng không dễ làm, bởi vì quá dễ để lộ phong thanh, tuy nói Văn Hương Giáo hành sự đã dần dần đi ra ngoài sáng nhưng những loại thao luyện tư binh này cũng là phạm húy kiêng kị, chế tạo trúc gỗ là đồ hộ vệ tầm cỡ lớn nhất định không giữ bí mật được.
Ngoài điều này ra, những người từ Từ Châu trở về đó vẫn luôn nhấn mạnh khuôn phép, trên trên dưới dưới đều phải tuân thủ khuôn phép, theo cách nói của bọn họ, nếu thực chiến, mấy lần bị thua là lập ra được khuôn phép, không có thực chiến, thế nào cũng phải khổ luyện vài năm mới được. Song hiện giờ không được để bại lộ, thực chiến thì không cần nói đến, nhưng việc lớn sắp tới, cũng không có thời gian luyện lâu thế này.
Nhưng những thứ này không phải chuyện lớn gì, trong Văn Hương Giáo đối với việc thao túng lòng người là thành thục nhất, không có đồ bảo hộ, không có thực chiến và hình thành khuôn phép huấn luyện, nhưng Văn Hương Giáo có giáo đồ ngoan đạo thành kính, dựa vào thành kính của tín đồ, dựa vào ác ý đối với cuộc đời này, những tín chúng giáo đồ được tinh chọn ra cảm thấy sau khi chết đi sẽ lên tiên, liền có thể đi vào miền cực lạc, dựa vào những tín niệm thế này, đủ để bị tên bắn không lùi, đủ để nghiêm thủ khuôn phép và trói buộc.
Sau khi làm được việc này, Từ Hồng Nho ở vùng núi gần Đông Bình Châu còn có Lương Sơn ở lân cận Vận Thành, thiết lập mấy chỗ doanh trại bí mật, lương tiền dùng tào vận cung ứng cho bên này. Lương thực từ bên chỗ Triệu Tiến mua đến, rất nhiều không phải là để du dỗ lưu dân mà là để tiêu dùng cho người nhà mình và những binh mã này. Đây mới là căn cơ của Văn Hương Giáo, bắt buộc phải chuẩn bị tốt mới được, bên phía Lương Sơn tuy nói sớm đã không còn đầm nước Lương Sơn nhưng trong núi vẫn ẩn giấu một số người, về phía vùng núi gần Đông Bình Châu càng trải dài liên tiếp mấy phủ, là thiên hạ của cướp đường lục lâm, người bình thường ai cũng sẽ không đi vào.
Sức mạnh này cứ giữ gìn đến bây giờ, trên chiến trường có hữu dụng quyết định toàn cục. Quan quân kiêu ngạo ngang ngược chưa bao giờ nghĩ tới lưu tặc lại có đội ngũ nghiêm chỉnh như thế. Để khiến sức mạnh này đặt được hiệu nghiệm tốt nhất, Văn Hương Giáo thậm chí bất kể sống chết sắp xếp tráng niên cốt cán còn lại vây ở bên ngoài, chính là muốn đạt được bất thình lình này. Tiếc nuối duy nhất chính là không gom ra được nhiều hỏa khí như thế, cung thủ cũng không dễ tìm như vậy, nhưng đây đều là những việc nhỏ không đáng kể tới.
Mọi người đều có tính toán, cho dù chống lại Triệu Tiến, những cung tiễn và hỏa khí đó của Triệu Tự Doanh cũng không đánh sập được mấy đội này. Từ năm đó đến nay, nhiều lần chiến đấu của Triệu Tự Doanh Văn Hương Giáo đều vô cùng để mắt tới, mỗi lần đại thắng của những người Từ Châu đó đều dùng trường mâu đánh tới.
Ngày mồng bảy tháng năm năm thứ hai Thiên Khải, ngoài thành Tế Ninh, sáu nghìn quan quân đại chiến hơn mười vạn lưu tặc, tuy anh dũng giết địch, chém đầu vô số kể nhưng bọn giặc không ngừng kêu gọi nhau tập hợp, quan quân cuối cùng ít không đánh lại nhiều, chiến đến một binh một tốt cuối cùng, chỉ tổng binh Dương Quốc Đống dẫn đội nhân mã xông ra, còn lại tuẫn thân vì quốc.
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống điên cuồng chạy đi, đến thành Tế Ninh trước bại quân và lưu tặc. Lúc đó cổng thành còn chưa đóng, nhưng ở chỗ cao đầu thành đã nhìn ra quan quân đại bại. Dân chúng thu dọn ở bên ngoài đang vội vàng hấp tấp lao vào trong thành. Tuy nói đầu thành nhìn bên ngoài hai mươi dặm không rõ ràng lắm nhưng không có chuyện quan quân đại thắng bụi mù lại bay về phía bên này.
Thời khắc này, Dương Quốc Đống và bộ hạ vẫn đi vào được Tế Ninh, đại đội quan quân vào thành không được nhưng mấy trăm kỵ binh tinh nhuệ này của bọn họ lại rất được hoan nghênh, dù sao không tạo được họa lớn, đối với việc phòng ngự thành trì vẫn có giúp đỡ rất lớn.
Nhưng Tổng binh Dương Quốc Đống quay đầu nhìn bụi ngút trời càng ngày càng gần, vẫn là giọng điệu buồn bã nói.
- Đi, chúng ta đi phủ Đông Xương.