Thấy họ nghĩ được như vậy, Triệu Tiến cũng không nói nhiều thêm nữa mà chỉ căn dặn mấy câu.- Trang Lưu, ngươi hãy suy xét nhiều thâm nữa. Rốt cuộc phải làm thế nào mới khiến cho Hưng Long Xã tập hợp thêm nhiều người. Việc này đối với Triệu Tự Doanh càng có lợi lớn hơn nữa. Cần giúp đỡ gì, cứ việc tìm ta là được.
Từ đầu cuộc trò chuyện đến bây giờ, tâm tình thay đổi liên tục từ sợ hãi rồi đến vui mừng. So với những người khác thì Trang Lưu giữ được bình tĩnh nhất. Y bỗng nhiên nhận ra được một chuyện Tiến gia rất xem trọng Hưng Long Xã, chuyện này làm Trang Lưu rất xúc động.
- Không được kể bừa bãi với bất cứ ai. Khuôn phép giữ bí mật này mọi người đều biết rõ. Hưng Long Xã này cũng không cần để người bên trong biết ta cũng ở đó. Những gì cần nói cũng đã nói hết, cơm cũng đã ăn xong, các ngươi mau nghỉ ngơi cho khỏe đi. Triệu Tiến dặn dò đôi ba câu rồi đứng dậy bước ra khỏi vòng. Tất cả đều đứng lên đưa tiễn.
Lúc Triệu Tiến rời đi, ở đó vẫn yên tĩnh, nhưng vừa mới đi được mấy bước thì chợt nghe thấy phía sau xì xào bàn tán sôi nổi. Những việc chúng ta làm đều đã được Triệu Tiến thừa nhận rồi.
Triệu Tiến trở lại chỗ Thạch Mãn Cường và Cát hương, Cát Hương hỏi dò.- Còn các chỗ khác nữa, đại ca có ghé qua không? Bọn họ vẫn nghĩ là Triệu Tiến đi thăm hỏi gia đinh.
Triệu Tiến gật đầu cười.- Đi chứ, chúng ta cùng đi.
Nói xong, Triệu Tiến quét mắt nhìn xung quanh từng đội gia đinh đang vây quanh đống lửa rồi không kìm được cảm thán.- Đừng cho rằng chúng ta là những người thông minh nhất, người thông minh đâu đâu cũng có.
Thạch Mãn Cường và Cát Hương đối với những lời Triệu Tiến đều có chút mù mờ. Đang định hỏi, thì đột nhiên không hề có dấu hiệu gì có tiếng trâu ngựa hí ầm ĩ. Các thôn trại không xa còn nghe thấy tiếng chó sủa, lũ chim trong bụi cây ở giữa ruộng cũng tan tát bay lên giữa không trung, còn có cả tiếng gào rú của thú vật, nhưng không biết là loài gì.
Điền trang bằng phẳng ở bãi cỏ hoang này vốn dĩ rất yên bình, đột nhiên lại huyên náo lạ thường, vô cùng kì lạ. Rất nhiều gia đinh cũng cầm vũ khí đứng dậy. Liên trưởng, đội trưởng ra lệnh tập hợp đội ngũ, sức lực chiến đấu của Triệu Tự Doanh phải sau khi kết trận mới thể hiện ra.
Cát Hương có chút sợ hãi, Thạch Mãn Đầu vẫn bình tĩnh. Khi thấy Triệu Tiến điềm tĩnh tự tại ở phía sau, Cát Hương cũng bình tĩnh trở lại. Có điều, sự việc kì dị này chỉ diễn ra trong chốc lát, nhanh chóng hết thảy như thường.
Thạch Mãn Cường nói.- Kì lạ, lần trước xảy ra động đất ở Sơn Đông cũng náo loạn như vậy. Chả trách ban nãy y không chút nào kinh hoảng.
- Lẽ nào bên này có động đất sao? Lần này Cát Hương có chút luống cuống.
Triệu Tiến lắc đầu, trước lúc động đất cũng có những dấu hiệu bao trước này không giả, nhưng vốn dĩ không cách nào tổng kết được quy luật của nó, cũng chẳng đút kết được chuyện gì. Thậm trí trận kinh động ban nãy, Triệu Tiến còn đặt ra trong đầu rất nhiều giả thiết khác nhau, có khi là gió to trên biển gào thét, cũng có lẽ là mỏ than ở nơi nào đó bị sập đều sẽ dẫn tới xao động này. Mọi người đều không nắm bắt được tình hình, thật sự ra là bởi vì không biết ở xa kia đã xảy ra chuyện gì, cũng không có dính líu gì với nhau.
- Đừng suy nghĩ lung tung nữa, hạ trại ngủ ngoài trời không lẽ lều trại lại đè chết được đệ sao? Triệu Tiến trêu một câu, Cát Hương cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Tại chỗ hạ trại qua đêm, cả đêm không xảy ra gì khác thường. Ngày hôm sau đến vùng chính giữa trấn Triệu Gia của thôn trại lưu dân cũng không thấy có điều gì bất thường.
Trên đường qua thôn trại, chỗ nào Triệu Tiến cũng muốn vào xem và tra xét tình hình đoàn luyện. Kết cuộc phát hiện trong thôn trại ở nơi mua bán vải, có một quản sự dám cả gan uống rượu vào ban ngày đến mức say mềm. Lúc gặp Triệu Tiến, khắp người gã vẫn còn đầy mùi rượu.
- Lương thực có thừa mứa, nhiều lắm cũng là dùng để ủ rượu gạo, rượu trắng này ở đâu ra? Y phục hắn mặc, đẹp hơn so với những người bình thường khác, đây là tới từ đâu? Phải chăng gã thao túng việc mua bán vải trong thôn trại, rồi vơ vét từ bên trong lợi lộc cho mình? Triệu Tiến đặt ra mấy cậu hỏi, người phòng thu chi của thôn liền quỳ xuống đất, đội trưởng đoàn luyện cũng nơm nớp lo sợ. Thạch Mãn Cường mặt mày cũng đỏ gay, không ngờ lại xảy ra sự việc như vậy.
Quản sự này sẽ bị khai trừ, giữa ban ngày say mèm vậy khẳng định là việc nào cũng làm không được quản không được. Đại đội sẽ đưa gã tới trấn Triệu Gia. Phía bên Vân Sơn sẽ phái người qua dò hỏi, tra sổ sách, nếu như chỉ là thích rượu thì bỏ qua, chỉ tước đi chức vị quản sự của gã lần nữa trở lại làm nông dân, nếu gã có phạm tội khác chờ đội chính là nghiêm trị không tha.
Từ lúc huynh đệ gặp mặt tới giờ, Thạch Mãn Cường vẫn luôn được Triệu Tiến khen ngợi làm Thạch Mãn Cường lúc nào cũng nóng nảy bộp chộp, lúc này lại có dáng vẻ đánh đòn cảnh cáo.
Triệu Tiến dặn dò Thạch Mãn Cường.- Thạch Đầu, đệ ở nơi này phải để mắt đến mọi chuyện, gia đinh và đoàn luyện phải nắm chắc tình hình bọn họ. Chuyện dân chúng ở thôn trại cũng không được lơ là. Những quản sự phòng thu chi, đệ phải theo dõi nghiêm, bọn chúng sẽ không dám lơ là. Đệ lơ là, họ cũng sẽ học theo lười biếng.
Thạch Mãn Cường thanh âm buồn bực đáp.
- Từ nay sẽ cho gia đinh và người của Vân Sơn Hành định kỳ tuần tra thôn trại các nơi. Lần sau đại ca tới, chắc chắn sẽ không còn sự việc như vậy tiếp diễn nữa.
Chuyện lần này Triệu Tiến cũng không muốn truy cứu đến cùng nên cho qua như vậy. Thôn trại có khung sườn rất đơn giản, quản lý cũng không khó, chỉ cần đôn đốc tuần tra định kỳ, để người bên dưới không lợi dụng được sơ hở là đủ rồi.
Trên đường đi cảnh tượng nhìn thấy đều là thôn trại và ruộng đồng ngay ngắn. Rất nhiều nơi đã bắt đầu vụ xuân. Giữa ruộng là màu xanh nhạt của lúa, còn cây cối trồng xuống cũng đều đâm chồi, nhìn cảnh đẹp đến vui mắt.còn chỗ trấn Triệu Gia thì khác biệt, nơi đó rõ ràng rất là huyên náo và bẩn thỉu.
Trấn Triệu Gia có dáng vẻ thấp thoáng chính là một phần nhỏ của Hà Gia Trang. Lấy nơi doanh trại của đoàn thứ hai làm tâm mở rộng chợ trấn ra ngoài, đường bộ buôn muối lậu kéo dài từ Hải Châu sang đây, và dân mua muối từ các nơi, cùng với một số gia đinh làm việc ở đây, còn nhìn thấy được những hộ thương nhân trấn Ngung Đầu đến buôn bán, khiến nơi này trở nên náo nhiệt ồn ào
Mà bẩn thỉu nhơ nhuốc nơi này là do than đá. Cây cỏ ở bãi cỏ hoang không đủ để cho rất đông lưu dân như vậy dùng được. Nấu cơm, sưởi ấm đều phải đi xa để kiếm, cách giải quyết chính là phải dùng đến than đá. Khối lượng than đá làm ra ở Cảnh sơn cực lớn, than đá của Từ gia được đưa lên thuyền bên Hoàng Hà, sau đó xuôi theo dòng nước đến bờ hồ Lạc Mã, dỡ hàng ở bên bờ đông, sau đó cung ứng đến các thôn trại ở gần bờ đông. Thù lao chính là lương thực nơi này dùng để cung ứng cho các thợ thầy than và sắt của Từ gia. Còn về than đưa tới đồng muối sẽ phải đi Vận Hà ra biển hoặc là đến ntới gần chỗ cửa biển đi theo đường chuyển muốn tới Hà Bắc.
Than nhiều nên dĩ nhiên là không sạch sẽ được vì bụi than rơi vãi khắp nơi. Bây giờ tuyết rơi cũng không lâu, lượng tích trữ cho mùa đông mới dùng hết, nên vẫn còn để lại nhiều tàn tích.
Thạch Mãn Cường rất lo lắng về việc này, nhưng ngược lại, Triệu Tiến không hề bận tâm đến, cái này thật là việc nhỏ nhặt không đáng để tâm. Khi vào tới trấn Triệu Gia, Triệu Tiến chỉ nói một câu.- Nơi này bây giờ còn có cả sòng bạc, có ổ chứa, nghe nói có kẻ bạt mạng tại đây, đây là một chốn tiểu giang hồ, đệ làm sao quản?
Thạch Mãn Cường trả lời rõ ràng, rành mạch.- Không cho phép làm hỏng khuôn phép của chúng, kẻ làm sai, giết không cần hỏi. Câu trả lời này khiến cho Triệu Tiến rất hài lòng.
Trái ngược với chợ trấn bẩn thỉu vì muội than, bên trong doanh trại lại rất chỉnh tề, sạch sẽ. Lần này Triệu Tiến đến cũng có ý kiểm tra, xét duyệt lại. Thạch Mãn Cường sớm đã biết nên đã sửa soạn kĩ càng. Mười liên của đoàn thứ hai, mỗi liên đều có một trăm người, nhưng thật sự ra sức mạnh của đoàn thứ hai đã vượt con số ngàn người từ lâu. Phải giữ gìn đưa tin tới lui với từng lưu dân ở thôn trại, làm việc ứng đối nhanh nhất, cần phải có đội nhân mã đến chi viện. Nơi này cũng là nơi có nhiều nghĩa dũng Từ Châu nhất, đến chừng ba trăm người.
Ba trăm người này tuy là con cháu của những nhà cường hào giàu có của Từ gia, đến đây chỉ là "phụ giúp". Nhưng thật sự ra ở mảnh đất ngăn cách với bên ngoài như thế, nhất định phải chỉ huy hữu hiệu nhất mới lợi dụng hết được, cho nên thàng ngày lâu dần, ba trăm người này thực chất là làm gia đinh đoàn luyện, chẳng khác nào là đội gia đinh cưỡi ngựa ba trăm người.
Mặt khác, các thôn trại không được chỉ có đoàn luyện giữ gìn. Nói rộng thêm ra trên chín phần toàn bộ nông dân ở bờ đông của hồ Lạc Mã đều là từ Sơn Đông tới, dựa vào chính bọn họ tự mình giữ gìn như vậy nhất định sẽ có nguy hiểm. Cũng vì chuyện này, Thạch Mãn Cường đã phân tán gia đinh của bốn liên đến các nơi khác, trộn lẫn với đoàn luyện trên đất đó, như vậy mới khống chế hữu hiệu.
Nhưng vẫn phải cần lực lượng có ưu thế đề phòng sẵn, rồi điều động rút ra số lượng đoàn luyện ngang bằng ở trong doanh trại thường xuyên thao luyện, những đoàn luyện này hoàn toàn ngang hàng với gia đinh.