Còn Từ Hậu Sinh này đi theo Lộ Dịch từng học qua mấy câu ngôn ngữ Tây Dương, vừa khéo lại còn dính dáng tới rèn đúc hỏa khí, nên rất khó để qua mặt y. Ai ngờ được bên phía Từ Châu lại có người Tây Dương, hơn nữa đất liền Đại Minh tổng cộng cũng chả có nổi mấy người, huống hồ Từ Hậu Sinh đối với chuyện làm ăn buôn bán vũ khí lại am hiểu như vậy, thiết nghĩ đối phương càng khó tính đến chuyện lừa gạt.
Lý Lão Hải bình phẩm một câu.- Hậu Sinh cậu đúng thật là kẻ có lòng dạ sâu sắc. Cũng không nói thêm gì nữa. Đường trở về gã kẻ bảo lãnh này cũng phải đi theo.
Tiễn thông dịch lên đò, thuyền của Từ Hậu Sinh giương buồm xuất phát. Tuy rời bến trong đêm tối rất khó xác định phương hướng, nhưng nhờ được Lý Lão Hải chỉ đường, họ chỉ phải lưu lại vỏn vẹn một đêm tại một chỗ bến cảng gần Áo Môn, ngày hôm sau lại tiếp tục khởi hành. Chuyện đã vậy, cũng đành đâm lao phải theo lao.
Đợi đến lúc xuất phát hôm sau, bọn Nhiếp Hắc mới được nghỉ ngơi chút ít, nhân lúc người trên thuyền nhìn thấy đất liền nữa Từ Hậu Sinh viết giấy nợ cho Lý Lão Hải, còn điểm dấu vân tay lên.
Hai tráng niên người Đông Dương kia là huynh đệ, họ Bố Nhĩ Qua Tư. Người anh tên Bản Thác, người em tên Bội Đức La. Bản Thác đã thành gia nhưng vợ con đều bị bắt cả. Bội Đức La thì vẫn chưa yên bề gia thất. Vốn dĩ hai anh em đang làm công tại Quả A (Gozila) sau đó mới đến nơi này, không ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.
Người lớn ai nấy đều bị đeo xiềng chân, bọn nhỏ cũng có người canh giữ, còn phải phân tách với người lớn đây khiến cho hai người thợ thủ công khiếp sợ không thôi. Không tự chủ được nhớ đến chuyện xưa buôn bán nô lệ, nghĩ thầm không lẽ mình lại trở thành nô lệ, bị buôn đến nơi nào đó để làm khổ sai sao?
Chẳng ngờ được chuyện thợ rèn lại thành như vậy, nghĩ tới công lao và khen thưởng lúc trở về ai nấy đều hứng chí bừng bừng. Còn Từ Hậu Sinh lại cộng thêm chút tò mò đi hỏi Lý Lão Hải cách bắt giữ những người này tới. Theo Từ Hậu Sinh nghĩ nhất định là kinh tâm động phách, trèo tường vào bắt giết người, hoặc là mai phục trên đường phố, nói không chừng còn phải chống cự với súng hỏa mai.
Lý Lão Hải đó không hề biết giấu giếm bất cứ chuyện gì, giải thích chân tướng đi một lượt. Lý Lão Hải giao thiệp với không ít người Phật Lang Cơ ở Áo Môn này, từ trên xuống dưới đều nói chuyện được, tìm tới chỗ Tổng đốc, dùng bạc của Từ Hậu Sinh tặng lên, bên đó liền cho thuận tiện. Lập tức chọn ra hai người không có gốc gác trong xưởng rèn đúc pháo lại hợp với đòi hỏi của Từ Hậu Sinh. An bài người ở xưởng pháo dẫn hai người thợ rèn cùng với gia đình đến một nơi bí mật, bịt miệng trói lại nhét vào bao tải, vận chuyển bằng con đường thuận tiện nhất để lên thuyền.
Nghe xong, một đám người Từ Hậu Sinh kinh ngạc không nói nên lời. Nghĩ thầm bản thân cứ cho rằng ngàn vạn khó khăn, chưa từng nghĩ đến lại đơn giản như vậy, chỉ là có đủ bạc không thôi. Tất nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu ngươi không hiểu chuyện thì có bạc đi chăng nữa cũng không xong đâu.
- Có tiền là sai khiến được ma quỷ, là có trong tay trăm ngàn phép thần thông. Những lời này trước giờ cứ ngỡ nói chơi, đến hôm nay mới lĩnh ngộ được quả thật là như vậy. Từ hậu sinh không khỏi cảm thán.
Lý Lão Hải quả thực có chút hiếu kì.- Trên đời này chỉ có làm quan, buôn muối, đi biển mới giàu nhanh nhất, các ngươi ở Từ Châu không lẽ là đào ra vàng rồi, sao có nhiều tiền của như vậy, lão ca phải đi coi xem sao.
Tuy nhiên lộ trình trên biển từ huyện Hương Sơn Quảng Đông đi Tùng gia phủ của Nam Trực Lệ không phải chỉ một hay ngày là đến.
Đợi sau khi Trần Hoảng về Hà Gia Trang, Triệu Tiến lập tức triệu tập binh mã sửa soạn xuất phát.
Hào bá trong thiên hạ kêu gọi nhau tập hợp mấy trăm ngàn người là chuyện thường, nhưng mang theo mấy trăm trên ngàn người vượt khỏi châu phủ lại là một điều cấm kị lớn, quan phủ nhất định để mắt tới.
Tuy nhiên những khuôn phép này không ngăn cản được Triệu Tiến, coi như là không có thỏa thuận với triều đình. Triệu Tự Doanh ở Từ Châu và nửa phía bắc phủ Hoài An thì ai dám quản được đây. Lần này đem theo sáu liên và một trăm kỵ binh, trên đường đều có sức mạnh rất đáng tin cậy Triệu Tự Doanh, những hộ vệ này đủ đảm bảo an toàn cho Triệu Tiến.
Đội hộ vệ lần này không chiếu theo biên chế, mà là do Triệu Tiến chọn lựa. Trong đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất, liên đội súng hỏa mai và gia đinh đều có người được chọn, người được chọn đều là những người xuất chúng, ai nấy đều cảm thấy cả mặt vẻ vang, có điều cũng có một số người không cho là như vậy.
Lần này khi đi qua thành Từ Châu, Triệu Tiến không qua đêm bên trong thành, nhưng vẫn vào thành gặp qua một lần cùng phụ mẫu, gặp trưởng bối của Trần Hoảng và Vương Triệu Tĩnh.
- Hoặc là đến Hà Gia Trang, hoặc là đến thôn trại ở bờ đông của hồ Lạc Mã, Nếu không đi, phận làm con trẻ bất hiếu, dù có thế nào cũng phải trói các vị thúc bá đưa sang.
Bên kia Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa thì dễ bàn. Đối với phụ mẫu của Trần Thăng và phụ thân của Vương Triệu Tĩnh, lần này Triệu Tiến lại không chú trọng lễ nghĩa gì, liều lĩnh nói những lời cứng rắn. Cũng vì thái độ này của hắn, hai nhà này cũng không dám khinh dễ, trong lòng biết Triệu Tiến làm như vậy ắt phải có đạo lý của hắn, vẫn là nghe theo sẽ hơn. Người nào người nấy đều chuyển nhà ngay trong ngày, dù sao huy động sức người cũng dễ dàng.
Ngoại trừ những người này, Triệu Tiến còn gặp mấy người bọn Triệu Thập Nhất, có người một mình gặp mặt nói chuyện, có người thì khích lệ. Làm mọi người khó mà ngờ được chính là Trần Nhị Cẩu cũng cũng bị gọi đến. Đây khiến khắp nơi trong thành đều hiểu ra rằng, vị giang hồ Từ Châu thất thế trước kia này rốt cuộc đã xem như trở mình.
Sau khi Triệu Tiến rời khỏi Từ Châu, trước nay đều là do Triệu Thập Nhất trấn thủ ở bên này cũng rời đi vài ngày. Kẻ lòng dạ mẫn tiệp đoán già đoán non ắt đã xảy ra chuyện, nhưng nhìn không ra thế cục rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đã có người bắt đầu nghĩ tới trận động đất Sơn Đông, đều nói là trời long đất lở, báo hiệu đã đến lúc thay đổi triều đại, Tiến gia muốn làm đại sự. Tin tức này thật thật giả giả, không ít người tin, cho đến khi người của Triệu tự Doanh và người trong nha môn đều ra mặt cảnh cáo, mới tạm lắng xuống chút ít.
Khi ở Bi châu, Triệu Tiến điều chỉnh nơi trú đóng của đại đội thứ ba. Vốn dĩ đại đội thứ ba dưới trướng Lý Hòa là để bảo vệ lân cận thành trì Bi Châu, nhưng lần này lại điều đại đội thứ ba đến vùng lân cận Trấn Song Câu, đã coi như địa bên trong địa phận Từ Châu. Ở chỗ đó, Thành gia ở Bi Châu và Khương gia của Phòng Thôn Tập bất cứ lúc nào cũng chi viện được, cộng thêm đoàn luyện, cũng đã có sức mạnh của hai ngàn người. Tuy nhiên cái này cũng chẳng qua cũng thuộc loại chuyện tầm thường, không có gì đáng lưu tâm.
Trấn Ngung Đầu ven hồ Lạc Mã bây giờ đã bắt đầu nháo nhác bận rộn, trong đó bận rộn nhất chính là tiệm buôn Tôn gia và bến thuyền Vân Sơn Hành, khối lượng lớn lương thực bên đó đang chất lên thuyền, y như chuyện buôn bán mà lần trước Cảnh Mãn Thương bẩm báo.
Triệu Tiến gặp Tôn Giáp, lại nói hết một lượt lời căn dặn của những bậc trưởng bối khác, còn dặn dò riêng chỉ cần có chuyện thì không cần quản gia sản gì, dẫn theo người nhà chạy về hướng thôn trại ở bờ đông hồ Lạc Mã, sau đó sẽ do hắn tới thu dọn là ổn thỏa.
Con đường Từ Châu đến bờ đông hồ Lạc Mã chính là ngồi thuyền qua sông, tuy nhiên Cát Hương đi theo lại nhất quyết đòi phải đi đường bộ, dọc theo bờ hồ vòng qua, dù rằng vẫn phải vượt qua Vận Hà.
Cát Hương có điều lo nghĩ của y.- Mặt hồ rộng lớn, người chúng ta lại đông, thật bên trên đó mà có sơ xuất, cứu viện cũng không kịp. Đại ca, hiện giờ là người rất khẩn yếu vẫn là nên ổn thỏa một chút tốt hơn.
Lời nói của Cát Hương rất có lý, Triệu Tiến cũng là kẻ biết nghe lời phải trái, hơn nữa đi vòng qua từ phía nam hồ Lạc Mã có một chỗ tốt là được nghỉ chân một ngày tại huyện Túc Thiên, giao thiệp với người dân ở đó.
Từ trấn Ngung Đầu đến cửa sông thanh Giang, dọc theo tuyến kênh đào có ba huyện, Túc Thiên, Tứ Dương và Thanh Hà. Huyện Thanh Hà chẳng khác nào nằm sát bên cửa sông Thanh Giang, sớm đã trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, mà hai nơi Túc Thiên và Tứ Dương mặc dù biết rõ lợi hại của Triệu Tự Doanh lại không có giao thiệp nào, lần này quả là một cơ hội tốt.
Triệu Tiến không tiến vào thành huyện, chỉ bày tiệc rượu phía bên trong khách điếm Vân Sơn bên cạnh Vận Hà, mời thân sĩ cường hào tới nhập tiệc, những người được mời đều cảm thấy vinh dự may mắn, kẻ không được gọi tới thì sợ hãi vô cùng.
Có điều, bữa tiệc vốn dĩ không có gì là ly kỳ, Triệu Tự Doanh trước mắt vẫn chưa muốn dùng sức lực quá lớn ở nơi này, chỉ an bài sáu trăm đoàn luyện ở nơi này bảo hộ khách điếm, sau đó việc buôn bán muối lậu bản huyện cũng giao cho nơi đó thay mặt trông coi, còn hứa hẹn rằng hộ thương nhân Túc Thiên đi Từ Châu và cửa sông Thanh Giang cũng được chiếu cố, ai nấy đều lễ độ khách sáo trên tiệc rượu vô cùng vui vẻ.
Một đằng đi, một đằng trò chuyện, cho dù thời điểm xuất phát đã trở nên gấp gáp, nhưng trên đường đi lại rất nhàn nhã, không có vội vã lên đường, đi đường không vội lại không hề đơn giản như vậy.