- Lúc trước đại ca thu nhận những người bỏ trốn quay lại đó, chúng ta nói để làm gì. Giờ nghĩ lại đúng là đầu óc hỏng rồi, chúng ta như thế này, sao nghĩ được tới mưu kế sâu sa của đại ca chứ cái đó.
Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến vừa cười vừa nói, Từ Hồng Cử vừa nói vừa chắc lưỡi, y cũng không hề để tâm, chỉ đập mạnh xuống tay vịn của vọng lâu, hưng phấn kêu lên.- Triệu Tiến ở Từ châu có gì giỏi chứ, lần trước chúng ta chịu thiệt lớn, chẳng qua là vì không biết bí pháp luyện binh của hắn, giờ chúng ta đã biết rồi thì sẽ luyện được binh lính giỏi như thế. Thêm một đoạn tháng ngày nữa, chúng ta luyện ra được mười ngàn, không, một trăm ngàn, đi Từ Châu dẹp tan bọn chúng.
Hạ Trọng Tiến cũng hào khí vạn trượng.- Nhị gia nói đúng, gia đinh đoàn luyện của Triệu gia đó đánh lũ quan quân giống như chó vậy, chúng ta luyện ra được một trăm ngàn thì chẳng phải sẽ tung hoành thiên hạ sao.
Trong Văn Hương Giáo đều biết Hạ Trọng Tiến là người tánh tình lão luyện, gặp chuyện gì cũng bình tĩnh, trầm ổn ứng phó, cực hiếm khi có lúc thất thố, nhưng Hạ Trọng Tiến đã tận mắt chứng kiến cục diện thắng thua trên chiến trường này, khi nhìn thấy năm phương đội ép tới, trận hình quan quân đã suy sụp thế nào, sau đó trên chiến trường này giờ lại là đại thắng ngọt ngào như thế nào.
- Lão Hạ ngươi cũng có công lớn, sắp xếp của ngươi lần này khiến lũ cẩu tặc quan quân không kịp trở tay. Nếu không phải hết lần này đến lần khác làm chúng sững sờ thì chúng ta vẫn chưa chắc đại thắng như vậy. Lần này, lão Hạ lập công đầu rồi. Từ Hồng Cử vừa cười vừa giơ ngón tay cái lên ra hiệu với Hạ Trọng Tiến.
Hạ Trọng Tiến vui mừng hớn hở chắp tay tạ ơn rồi mới lên tiếng.- Vậy đa tạ lời nói tốt đẹp của Nhị gia.
Nói tới đây, Hạ Trọng Tiến theo đó hạ giọng xuống.- Nhị gia, với chiến thắng lần này của chúng ta thì giáo tôn sắp đăng cơ xưng đế rồi, tới khi đó cái ghế binh mã Đại nguyên soái này chính là của nhị gia rồi.
- Đại ca nói là danh bất chính, ngôn bất thuận. Sau này địa bàn lớn hơn, người đông hơn, cũng phải có danh nghĩa thì họ mới tâm phục. Lão Hạ, đại ca ta sắp xếp thế nào thì chúng ta nghe thế ấy đi, đừng bàn tán sau lưng. Lời nói rất nghiêm túc, gương mặt Từ Hồng Cử cười tươi như hoa, nói một hồi không nhịn được nữa liền vỗ mạnh vai của Hạ Trọng Tiến nói.
- Lão Hạ, đợi ta đây trở thành Đại nguyên soái thì ngươi chính là đại tướng quân, đại ca sẽ làm hoàng đế. Cuộc sống tươi đẹp của huynh đệ chúng ta sắp tới rồi.
Phía dưới có người hét lớn.- Nhị gia, Hạ gia, bên ngoài náo nhiệt như thế, cũng cho chúng tiểu đệ ra ngoài thơm lây chứ.
Từ Hổng Cử và Hạ Trọng Tiến nhìn xuống phía dưới, phát hiện ra là hộ vệ thân tín của bọn họ, lần này họ tới đây đều mang theo hơn hai trăm quân tinh nhuệ, đều là võ phu bỏ mạng đi theo đã lâu, tiền lương ấm no.
Cũng chính vì đi theo lâu nên lời nói cũng rất tùy tiện, trước mắt trên chiến trường ngoài kia đã chỉ còn lại cuộc truy sát rất đơn giản, ra ngoài chính là lập công lao, nhưng khi quan quân áp sát tới, không ai biết binh mã mới luyện ra chống cự được không, nếu không đánh lại nổi, những hộ vệ tinh nhuệ dẫn theo này phải hộ vệ Từ Hồng Cử và cả Hạ Trọng Tiến chạy trốn.
Thời điểm giao chiến hung hiểm nhất, đầu mục của hộ vệ tinh nhuệ đều đang xem cuộc chiến ở chỗ cao của thôn trang, ở đó khoe khoang khoác lác, nói gì mà những kẻ khốn khổ khốn sở đó nào biết sát phạt, ở ngoài đó chính là dê đợi làm thịt, nếu muốn chân chính đấu với quan quân vẫn là cần chúng ta ra ngoài liều mạng.
Nói tới nói lui nhưng không ai thực sự muốn đi ra, chỉ nói nếu không phải bảo hộ hai vị gia thì hôm nay nhất định giết quan quân đại bại.
Khi đội nhân mã quan quân bắt đầu xung phong, cung thủ quan quân bắt đầu bắn tên, những hộ vệ tinh nhuệ trong điền trang này đều lặng ngắt như tờ, không dám cả khoe khoang, sợ nói nhiều sẽ bị điểm tên phái ra ngoài, thấy quan quân khí thế hùng hổ như thế, ai dám thò đầu ra.
Đợi đến khi năm phương đội xuất hiện, từng bước tiến lên phía trước cứ như thế chống lại cơn mưa tên của quan quân, họ liên tục hô vang khẩu hiệu, đám quân tinh nhuệ này cũng đều ngấm ngầm chế giễu không ngừng. Nói gì mà nếu lần này tự tìm đường chết cũng coi như biết đánh, trên đời này chẳng lẽ ai ai cũng đều ra trận giết địvh sau, ngay cả bọn nữ nhân cũng tính cả vào.
Có thân tín từng trải còn đi tới chỗ Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến đề xuất, nói cục diện hiện giờ hiểm ác, đợi sụp đổ rồi thì không thu dọn nổi, hai vị gia vẫn nên đi bây giờ thôi.
Chẳng ai ngờ sẽ có đại thắng như vậy, những kẻ cả ngày chỉ biết xếp hàng dàn trận, nghe tiếng trống tiến trước lùi sau, không được chạy không được nhảy, ngốc nghếch đứng im trong đội ngũ không động đậy, ngay cả đứng trung bình tấn phát lực cũng không hiểu, chỉ biết cầm gậy dài đâm về phía trước mà lại giết lui được quan quân sao?
Đám hộ vệ tinh nhuệ bên cạnh Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến mặc dù ngông cuồng, nhưng cũng biết sức mình, từ xa nhìn thấy cảnh tượng trên chiến trường, mặc dù không thấy rõ kỹ càng, nhưng họ cũng biết bản thân mình ra chiến trường không thu được lợi ích gì. Có lẽ mới ban đầu nhìn tốt đẹp một chút nhưng tới cuối cùng chỉ chọn được hai con đường là chết và bỏ trốn, khả năng lớn hơn nữa là khi đội nhân mã xông tới sẽ bị giẫm đạp thành thịt nát.
Tuy nhiên sau đại thắng, dàn trận thế như núi lao ra ngoài không chỉ chém giết quan quân lập công, mà còn lục soát chiến trường phát tài, chuyện tốt như thế không muốn bỏ qua.
Nghe thấy lời khẩn cầu của thuộc hạ, Từ Hồng Cẩn cười mắng.- Đồ ranh con, có phải không chịu nổi, đều đi ra đi, ra cả đi cho sảng khoái.
Được cho phép, bên dưới ầm ầm đáp lại, lên ngựa xếp thành hàng, mở cổng chính của thôn trang lũ lượt đi ra.
Đợi sau khi đám hộ vệ tinh nhuệ đó đi ra, Hạ Trọng Tiến không kìm nổi liền khẽ khuyên nhủ.- Nhị gia, đám bộ chúng này của chúng ta nuôi dưỡng quá xảo quyệt rồi, cứ vậy thả cho đi, chắc chắn sẽ cướp đồ của người khác, tới khi đó người trong nhà xung đột nhau, ầm ĩ tới tai giáo tôn thì không hay đâu.
Từ Hồng Cử chán chường khoát tay, nói với vẻ sốt ruột.- Ăn uống nhiều thì đó cũng là người của mình ăn, chúng tiểu nhân khi nào cũng nhớ hiếu kính. Đám người từ Từ Châu trở về đó cả ngày sa sầm nét mặt, quên mất quy củ trên dưới, trước mặt chúng ta cũng không biết cung kính cười làm lành. Những người này kể cả có dùng cũng phải đề phòng, trời biết được gã Triệu Tiến đó đã múc cháo gạo gì cho họ, ai nấy đều đầu óc mê muội. Những đội quân này đã được luyện ra, bí pháp luyện binh chúng ta cũng biết rồi, vậy thì phải dùng người của chúng ta thì mới yên tâm.
Nghe Từ Hổng Cử nói xong, Hạ Trọng Tiến há hốc mồm, cuối cùng vẫn không lên tiếng, chỉ mở miệng nói.- Nhị gia, đại thắng này nên báo tin vui cho phía giáo tôn chứ.
- Báo cái gì mà báo, phía đại ca ta thần thông quảng đại, đại thắng ở bên này thì phía đại ca liệu không biết sao? Từ Hồng Cử cười ha hả nói, ánh mắt của y hoàn toàn bị hấp dẫn bởi chiến trường, truy đuổi dễ như trở bàn tay này khiến y cảm thấy cực kỳ sảng khoái.
- Quy củ cần có thì vẫn phải có. Hạ Trọng Tiến bật cười một tiếng, tự đi sắp xếp người bẩm báo.
Những năm cuối Vạn Lịch, Sơn Đông, Hà Nam, phía bắc của Nam Trực Lệ gặp đại hạn, khắp nơi đều có lưu dân. Khi đó Văn Hương giáo vì muốn cướp lấy Từ Châu đã phá rối thiên hạ, bố trí sắp đặt cho mười vạn lưu dân xuôi xuống phía nam, cuối cùng bốn đến năm vạn lưu dân bao vây tấn công Từ Châu, bị Triệu Tiến giết đến đại bại, tù binh vô số. Cuộc chiến này đã gầy dựng lên cơ nghiệp cho Triệu Tự Doanh. Lưu dân được sắp xếp tới các điền trang trồng trọt, được điều động ra làm đoàn luyện, trở thành nòng cốt cho Triệu Tự Doanh. Trong mấy năm kế tiếp, Triệu Tự Doanh vẫn luôn thu nạp lưu dân các nơi, làm sâu dày cơ nghiệp của mình.
Nói ra thật thê thảm, những năm gần đây, khi quân lương vẫn chưa bắt đầu chinh phạt, các nơi xung quanh Từ Châu cũng chỉ có Sơn Đông khổ không tả xiết, liên tục có lưu dân chạy trốn, đợi khi quân lương bắt đầu, dân chúng các nơi lầm than, Sơn Đông càng tệ hại hơn, người chạy trốn tới Từ Châu càng đông hơn.
Ở Triệu Tự Doanh, lưu dân các nơi đông nhất chính là Sơn Đông, lúc trước họ vì mạng sống mà chạy tới đây, một lòng một dạ nghe theo sắp xếp, hết sức mình thoát khỏi nỗi khổ. Nhưng sau khi được no ấm, tình cảm nhớ quê hương càng bùng lên mãnh liệt, dân chúng thời đại này nhất là khó rời xa quê hương, coi trọng chết cũng phải chết ở quê cha đất tổ.
Huống chi Triệu Tự Doanh mang đến cho họ hoàn cảnh hoàn toàn đóng kín, tất nhiên an toàn tự giữ lấy mình, nhưng mặt khác hoàn cảnh đóng kín như thế này cũng khiến lưu dân hoàn toàn không biết gì về thế gian bên ngoài, có người cảm thấy bên ngoài vẫn cực khổ, cũng có người cảm thấy tình hình bên ngoài đã trở nên tốt hơn rồi.
Dân nghèo hộ nhỏ tất nhiên sẽ ngấm ngầm tính kế, luôn nghĩ người khác đã chiếm được lợi của mình, năm đầu tiên và năm thứ hai được Triệu Tự Doanh thu nạp, họ đã cảm động tới rơi nước mắt đội ơn, nhưng dần dần họ lại nghĩ mình vất vả làm việc như thế, Triệu Tự Doanh không thả họ đi, nhất định là chiếm lợi rất lớn, cứ không thả cho họ đi, chắc chắn là phía quê hướng đã khôi phục, nếu không sẽ không phong tỏa những tin tức này.