- Bắn tên, bắn tên. Đã có người không kìm nổi gào to thúc giục, nhưng đám cung thủ vẫn coi như kìm nén được, biết có bắn ở ngoài phương viên tầm bắn thì cũng vô dụng.
Đi về phía trước mấy chục bước, phương đội lưu tặc mặc dù có phần tán loạn, nhưng đại thể trận thế vẫn được duy trì, chỉ riêng điều này cũng đã khiến quan quân toát mồ hôi, bọn họ đã hiểu được rốt cuộc là có ý gì.
Mắt thấy sắp bước vào trong tầm bắn, trong phương đội lưu dân có người phát hiệu lệnh, phương đội đó hơi chút dừng lại, nhìn thấy lưu dân hàng phía trước đều tháo ra mộc thuẫn, trúc khiên trên lưng xuống, cứ thế cầm trên tay, sau đó lại tiến lên phía trước.
Khi còn cách mấy chục bước, đúng trong tầm bắn của cung tiễn, không đợi phát lệnh, cung thủ liền bắt đầu bắn tên. Mũi tên bay ra vun vút, gần hai trăm cây cung, một loạt bắn ra uy lực quả thật không hề nhỏ. Tuy nhiên khi mưa tên bay ra, lưu dân của sáu phương đội đó lần lượt giơ trúc khiên mộc thuẫn trong tay lên.
Tiếng keng keng dày đặc vang vọng, lập tức có tiếng kêu thảm thiết. Trong tầm bắn, kình lực của cung tiễn không phải chỉ một lớp bè trúc và tấm gỗ mỏng manh là chắn được. Huống chi, bè trúc và tấm gỗ này có bề mặt không lớn còn không che kín nổi toàn thân, có người bị xuyên thủng, có người bị đâm vào qua khe hở.
Nhưng bè trúc và tấm gỗ ít nhiều cũng giảm bớt lực đạo của cung tiễn, hoặc là chặn lại, một loạt mưa tên cũng chỉ phát huy một nửa hữu dụng của cung tiễn.
Lưu dân ngã xuống thì người phía sau nhào lên, mọi người liền nhảy qua người phía trước, những người bị thương không cầm trường mâu được nhưng lại vẫn cử động được thì từ trong đội ngũ chạy lùi về phía sau, còn ai cử động vẫn không hề gì thì vẫn cắn răng kiên trì chịu đựng.
Phương đội lưu dân trước sau không dừng lại, cơn mưa tên thứ hai lại tới, lại xuất hiện thương vong, phương đội đã bắt đầu xôn xao, vẫn như cũ phía trước đổ ngã, phía sau nhào lên, vẫn tiến lên trước theo các bước giống nhau, nhìn thấy cung thủ đối diện liền giương cung lắp tên, có người bắt đầu luống cuống.
Có người cao giọng hô.- Mưa gió thuận hòa không có lương thực ăn, vất cả cả năm bán con gái, trời giáng thiên tai, người nhà khóc, hổ lang cười, sống không bằng chết, sống không bằng không sống.
Khổ nạn chồng chất, sống không bằng chết, cảnh ngộ của dân chúng Sơn Đông còn khổ cực gấp trăm lần so với những lời này. Tiếng hô vừa cất lên, mọi người trong phương đội đồng thanh ứng họa, họ không lặp lại câu dài, chỉ đồng thanh hô: "Nhân gian khổ nạn, cam lòng được chết thành tiên", "tiên quốc ở nhân thế, cam lòng được chết thành tiên".
Từng tiếng khẩu hiệu đều nhịp che lấp tiếng trống chỉ huy, mọi người chỉ hô khẩu hiệu này từng bước tiến lên, mặt ai nấy đều cuồng loạn, đều có vẻ mặt tuẫn vì đạo, có người thậm chí vứt cả tấm chắn gỗ trúc, mặc cho mưa tên tạt vào người, ngã xuống thì ngã xuống, phía sau người hô hào nhào tới.
Khoảng cách không xa, tiếng hét đó phải nói là kinh thiên động địa, quan quân đâu ngờ được điều này, cử động của cung thủ đều có chút biến đổi, lòng quân vừa mới bởi vì bắn tên ổn định nay lại xao động, binh tốt quan quân đều xôn xao. Ông mày vào quân ngũ là để được ăn no, là để có cơ hội vui sướng thoải mái, chứ không muốn liều mạng cùng đám người điên rồ trước mặt này.
- Ổn định lại, con mẹ nó mau giương cung. Võ tướng các cấp ra sức gào thét giữ vững, nhưng họ cũng có phần luống cuống, người nhanh nhạy thậm chí đánh ngựa xoay người, bắt đầu lùi ra phía sau đội ngũ.
- Cam lòng được chết thành tiên, tiên quốc giáng trần.
Khẩu hiệu liên tục lặp lại này ngoài việc cổ vũ sĩ khí ra, biến đổi của những khẩu hiệu này thật ra cũng là một mệnh lệnh.
Trường mâu của phương đội lưu dân bắt đầu được đặt ngang tầng tầng lớp lớp, cử động này lại khiến các đội quan quân lùi lại. Lúc này không quá hai mươi bước, đám cung thủ mặc dù vẫn còn giương cung bắn tên được, nhưng họ cũng mặc kệ cứ chạy về phía sau.
Ở khoảng cách này, các loại hỏa khí của quan quân cũng bắt đầu khai hỏa, cái gì mà khoái thương, súng tam nhãn đều là phóng ra, trong lúc nhất thời tiếng nổ rền vang không ngừng, khói thuốc mù mịt.
Nhưng mọi người ngay từ đầu đã không hy vọng hỏa khí này hữu dụng, sau khi đánh một lượt, thậm chí không có đợi khói thuốc tản đi quan sát chiến quả sát thương, mọi người lần lượt vứt bỏ hỏa khí, cầm đao thương. Thật sự trong chiến trận vẫn là đao thương làm cho người ta yên tâm nhất, hỏa khí này cũng chỉ là nghe tiếng vang dọa người mà thôi.
Những hỏa khí này sát thương cũng có hạn, bè tre lá chắn gỗ không chắn nổi cung tiễn, hạt sắt mà những hỏa khí này phóng ra thực ra hầu hết đều là dùng mảnh sứ vỡ và cát đá linh tinh, đa phần đều bị chặn lại, ngay cả cung tiễn dày đặc cũng đều chặn lại thì những hỏa khí giống như gãi ngứa kia có là cái gì chứ.
- Xông lên đi.
- Đây đều là làm ra vẻ, xông lên liều mạng với bọn chúng.
Hỏa khí cung tiễn đều không đánh đổ được bước tiến lên của đối phương, vậy thì chỉ còn nước dùng đao sắc tiếp chiến. Ban đầu cảm thấy những lưu tặc này một khi tiếp chiến bằng đao thương thì sẽ sụp đổ, hai bên một khi chiến đấu khoảng cách gần thì lưu tặc sẽ bị đánh bại, nhưng bây giờ trong lòng mọi người đều thấp thỏm bất an, không ai còn đủ tự tin.
Có người thét to giận giữ, có người thúc giục bộ hạ, nhưng không ai dẫn đoàn người tiến lên phía trước, năm phương đội của lưu tặc này trông giống như năm mặt bức tường, hơn nữa trên tường còn có vô số trường thương sắc bén, ai ngốc nghếch lao về đó chứ, một mạng đổi một mạng dù sao vẫn không lỗ, còn tự tìm đến cái chết này tính là gì.
- Chủ tướng có lệnh, giết thẳng hướng trận địa của địch, chém đầu một người một lượng bạc, lâm trận bỏ chạy lập tức chém không tha. Đúng lúc này, mười mấy kỵ binh từ đội phía sau phi như bay tới, trên ngựa lớn tiếng truyền đạt quân lệnh.
Tổng binh Dương Quốc Đống hiểu rất rõ, đến giờ đã không lui được nữa, chỉ còn cách liều mạng đánh một trận.
Một cái đầu một lượng bạc, còn là đầu của lưu tặc, số tiền thưởng này phải nói là cực cao. Mọi người tòng quân bán mạng đi lính chính là vì cái này, còn mệnh lệnh lâm trận bỏ chạy lập tức chém không tha chính là quyền lực giết người đốc chiến được trao cho võ quan doanh tướng. Với hai mệnh lệnh này, tất cả mọi người đều không dám hàm hồ, đều biết rằng dù có lui bước thì e rằng Tổng binh cũng sẽ dẫn thân binh của mình xông lên đốc chiến giết người.
- Người chết chim hướng lên trời, dàn trận có hữu dụng thá gì chứ, đao thật thương thật mới là chân chính. Có người gào to.
Lại có người đe dọa.- Ai dám không lên, chém luôn con mẹ nó đi.
Cách đó mười mấy bước chân, quan quân xôn xao và trở nên kích động chiến ý sục sôi, quan binh ở mấy hàng đầu vốn là kẻ bỏ mạng dũng cảm to gan nhất, trong khoảng cách mười mấy bước bọn họ ở hàng đầu có muốn chạy trốn cũng không kịp, chỉ còn cách liều mạng.
Tiếng gào thét điên cuồng rung trời, phương đội của lưu dân trận thế vẫn chỉnh tề như cũ, cứ thế áp sát tới, còn tiền đội của quan quân cũng bắt đầu gào rú xông lên.
Mội con đao bao nhiêu sắt, một cây trường mâu lại là bao nhiêu sắt, trường mâu rẻ nên đương nhiên được trang bị nhiều nhất, mọi người đều dùng quy cách tương tự nhau, độ dài đương nhiên cũng sấp xỉ, không có chuyện ai kém ai. Nhưng một cây trường mâu phải đối mặt với mấy cây của đối phương, không chỉ là hàng đầu tiên mà còn có cả hàng phía sau, binh mã quan quân đành phải tự mình chiến đấu, vốn ban đầu đã không ai giúp được ai.
Tiếng gào thét, tiếng kêu thảm thiết, tiếng rên rỉ, tiếng gọi ầm ĩ và tiếng trống đều không nghe thấy được, chỉ nghe thấy tiếng động binh khí va chạm, lưỡi dao sắc bén đâm vào thân thể, thân thể bổ nhào xuống mặt đất.
Trận tuyến của quan quân và lưu dân tạm thời giằng co, người chết rất nhiều, người không chịu được nữa, người muốn lui lại phía sau, binh tốt dũng mãnh bỏ mạng nhất ngã xuống dưới cú đâm của trường mâu trên tay lưu dân, người phía sau càng khiếp sợ, ai còn dám tiếp tục tiến lên.
Cuộc giằng co ngắn ngủi này không quá lâu, quan quân bắt đầu không chịu nổi, khẩu hiệu của phương đội lưu dân một lần nữa vang lên, hô một câu tiến lên một bước, họ tiến lên một bước thì quan quân liền lùi lại phía sau một bước, phương đội lưu dân hướng lên trước một bước, đội ngũ quan quân sẽ tán loạn thêm một ít.
Năm phương đội lưu dân liên tục áp sát tới, đội ngũ quan quân không ngừng lui về phía sau tán loạn, bước chân ngày càng nhanh, nhanh chóng sụp đổ hoàn toàn, xông lên chính là chịu chết, vậy thì còn đánh làm gì, bỏ chạy mới là chuyện khẩn yếu nhất. Phần thưởng một lượng bạc một cái đầu rất cao, nhưng cũng phải lấy được mới tốt. Người lùi lại sau chạy trốn quá chậm vẫn là xoay người lại chạy nhanh nhất. Phía sau có người đốc chiến thì sao chứ, các ngươi không lên phía trước liều mạng mà lại động thủ với người của mình làm gì chứ, vậy thì phải xem bản lãnh của ai mạnh hơn.
Dưới áp sát của phương đội lưu dân, đội đốc chiến của các doanh quan quân đều không còn dũng khí nữa, huống hồ đám binh tốt tháo chạy đó đang mù quáng, ai dám chặn đường thoát thân của họ chứ, bọn họ sẽ liều mạng với kẻ đó, sức mạnh này ban nãy không hề nhìn thấy khi giao chiến với lưu tặc.
Thấy đám võ quan doanh tướng thúc ngựa chạy trốn, đội đốc chiến cũng không chống đỡ nổi, khi đội đốc chiến cũng xoay người chạy tán loạn thì toàn bộ cục diện đã hoàn toàn sụp đổ, mấy ngàn quan binh lập tức chia năm xẻ bảy, hoàn toàn sụp đổ, ai nấy thi nhau chạy, để chạy nhanh hơn một chút, họ còn vứt lại cả binh khí trong tay.