Triệu Tiến lắc đầu cười nói.
- Thật sự là nghĩ ngợi lung tung. Lần này tới là cho ông ta một món đại công lao, ông ta nghĩ tới cái gì sao?
Mã Xung Hạo cũng không kiêng nể gì, cười khì khì tiếp lời.
- Khả năng cảm thấy Tiến gia sắp làm đại sự, lần này sắp hoàn toàn trở mặt với triều đình quan phủ.
Triệu Tiến không có nói tiếp, Mã Xung Hạo nhìn một lượt người trong quân trướng, lúc này chỉ có Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lôi ở đấy gã hạ giọng nói.
- Tiến gia, chuyện lần này phải làm, xin mang theo thuộc hạ.
Nghe thấy lời này, lông mày Triệu Tiến chau chặt, mở miệng nói.
- Muốn làm chuyện gì?
Mã Xung Hạo thái độ khiêm tốn cung kính, trong lời lẽ lại là một chuyện khác.
- Thuộc hạ không biết. Tuy nhiên thuộc hạ cảm thấy có phải đi theo làm chuyện này, về sau Tiến gia và mọi người sẽ xem thuộc hạ thành người của mình để đối đãi rồi.
Triệu Tiến nheo mắt lại nhìn một hồi khẽ cười nói.
- Chuyện lần này không chấp nhận được nửa điểm sơ sót, ngươi nếu như có nửa điểm không ổn, sẽ phải chết trên đường. Ngươi nghĩ chắc hiểu rõ.
- Thuộc hạ nghĩ rất rõ ràng. Nhưng lần này nếu như đi theo, lần sau lại có đại sự bắc chinh bậc này cũng sẽ không bảo thuộc hạ trông coi đồ quân nhu, hẳn là đi theo mọi người chinh chiến, hoặc là trấn thủ nơi khẩn yếu.
- Tốt, vậy ngươi hãy đi theo.
Triệu Tiến lần này trả lời gãy gọn dứt khoát ngược lại khiến Mã Xung Hạo có chút sững sờ, tuy nhiên ở trong bộ hạ của Triệu Tự Doanh gã vẫn luôn là người biểu hiện ung dung thả lỏng, ngay lập tức cười hỏi.
- Tiến gia phải làm đại sự bậc này, sẽ không sợ người có lòng dạ khác gây thành đại họa sao?
Triệu Tiến cười nói.
- Ngươi rất có bản lãnh không được buông tay dùng tới cũng quá đáng tiếc. Lần này chính là thời cơ đã định, thật là đáng giá.
Đối với lời này Mã Xung Hạo không có cử chỉ quá phấn khích gì, trên mặt ngược lại có chút nghẹn ngào, cuối cùng chỉ là trình trọng chắp tay.
Vừa sớm tinh mơ ngày hôm sau, đã nhìn ra được thành Tế Ninh chi chít toàn là đầu người, xem ra tàn dư của loan quân Văn Hương Giáo bên trong thành còn sót lại không ít, rõ ràng còn huy động nhiều người như vậy thủ thành.
Chiếu theo lẽ thường suy đoán, binh mã Từ Châu ngày hôm qua đại chiến thắng lợi, lại bắt nhiều lưu dân làm tù binh như vậy, cao thấp Văn Hương Giáo đều cho là sẽ dùng tù binh để công thành, nhưng Triệu Tự Doanh laị ngồi im bất động, chỉ dùng gia đinh cưỡi ngựa đi tới đi lui tuần tra ở xung quanh thành trì, còn có tào thuyền trên Vận Hà không ngừng cập bờ, tháo dỡ lương thực đồ đạc bên trên xuống giao cho đại đội Triệu Tự doanh trên bờ sử dụng.
Từ xa nhìn đến được trong đại đội lưu dân có hơn trăm người bị mang ra ngoài, trên đầu thành mọi người đã phán đoán ra được, đây có phải muốn chặt đầu hay không, trận chiến lớn như vậy, cũng phải giết vài người để lập uy.
Nếu lại gần liền nhìn ra được hơn trăm lưu dân này còn khỏe mạnh hơn so với đại đa số lưu dân, so với đội ngũ vốn liếng lâu năm của Từ Hồng Cử không hề thua kém, trong lúc cử chỉ, hành xử cũng có cỗ khí thế nghiêm nghị. Mặc dù hơn trăm người, nhưng thời điểm di chuyển không loạn nháo mà vô cùng chỉnh tề xếp thành hàng, rõ ràng so với đoàn luyện Triệu Tử Doanh không sai biệt lắm.
Những người này được đưa tới trước doanh trướng của Triệu Tiến, đều là cúi đầu đứng thẳng mà đi, cho tới khi Triệu Tiến từ trong doanh trướng bước ra những người này đều kìm lòng không đặng mà quỳ ở trên mặt đất.
Triệu Tiến quét mắt nhìn một lượt, cất giọng hỏi.
- Tất cả các ngươi đều ở đây sao?
Nghe ra khẩu khí của hắn không quá nghiêm khắc, phía dưới cao thấp không đều đáp.
- Chúng tiểu nhân đều có mặt.
- Nếu là có kẻ còn ôm ý đồ bất chính ẩn mình trong đây, bỏ qua cơ họi ngày hôm nay, để ngày sau bị bắt ra cung khai ra, vậy đến lúc đó phải xem thành gian tế phải chém đầu rồi.
Triệu Tiến thản nhiên nói, phía dưới không ai tiếp lời.
Triệu Tiến đi về phía trước vài bước, Lưu Dũng có chút khẩn trương đuổi kịp, gia đinh hộ vệ cũng đều là theo sát, Triệu Tiến nhìn những người đó quỳ xuống đất nói:
- Không cần sợ hãi, nếu muốn giết các ngươi, ngày hôm qua đã mang các ngươi ra chém đầu.
Lời này nói ra, lòng dạ hơn trăm người thả lỏng không ít, Triệu Tiến không có đi vào trong đám người, cách vài bước đánh giá, lắc đầu nói.
- Các ngươi khí sắc so ra với lưu dân cùng người chết đói tốt hơn không ít, nhưng so với lúc ở Từ Châu kém hơn. Các ngươi vì Văn Hương Giáo huấn luyện tinh binh. Như thế nào? Ngay cả miệng thịt cũng không kịp ăn sao?
Trên mặt đất mọi người quỳ vốn lặng ngắt như tờ, nghe nói như thế lại có chút xôn xao, có người lại không kìm nổi liền khóc lên.
Trái lại có người mạnh miệng liền đứng lên khóc nói ra nỗi khổ của mình.
- Lão gia, chúng tiểu nhân bị ma quỷ nhập, không biết ở lại Từ Châu ăn uống no đủ hưởng ngày thái bình, lại ngu ngốc quay trở lại chỗ của trời tru đất diệt này. Đừng nói ăn no, đồ vật này nọ muốn ăn đến miệng cũng còn khó khăn, chỉ đành bán mạng cho Văn Hương Giáo trời đánh thánh vật kia. Có người muốn về Từ Châu liền bị giết giữa đường, chúng tiểu nhân không còn cách nào ru.
- Luyện binh cho Văn Hương Giáo, chúng nhiều nhất cũng chỉ là để cho người ta ăn no bảy phần, hơn nữa còn không tin chúng tôi.
- Chúng tôi dẫn người đánh nhau đến chết đi sống lại với quan quân, nhưng chỗ tốt toàn để cho thân thích của giáo chủ bọn chúng cầm đi hết, không có cái gì chia xuống bên dưới.
Nói càng nhiều, oán hận càng dâng cao, Triệu Tiến và bọn huynh đệ nghe đến sắc mặt cổ quái, những người này đều là đoàn luyện lưu dân ở Từ Châu trốn về Sơn Đông, cũng chính là những người huấn luyện ra thiên binh hộ giáo, thần binh hộ giáo gì kia. Sau khi đánh tan lưu dân, Triệu Tự Doanh lập tức hạ lệnh chọn lựa ra ở trong tù binh, đều lôi ra hết bọn chúng.
Thời điểm nghe bọn họ kể lể nỗi khổ của, mới đầu còn đang kể sơ qua bản thân không làm không được, càng về sau nói càng nhiều, lại có chút không phục toát ra ngoài, ý tứ sơ qua chính là nếu không phải Văn Hương Giáo khốn khiếp dùng người chỉ ưa thân thích như vậy, thần quân hộ giáo bọn họ huấn luyện vẫn còn đánh được một trận với Triệu Tự Doanh.
Xuất thân đoàn luyện lưu dân lại không có bị chọn làm gia đinh và tiểu nhị, vẫn một lòng một dạ muốn trốn về Sơn Đông, đầu óc người bậc này quả dúng là không thế nào nhạy bén, linh lợi được, cũng chưa nói tới cái gì thông thấu chuyện đời, trong lời lẽ quả thật không nói được có chủ ý gì.
Tuy nhiên dù không linh lợi thế nào đi chăng nữa lúc này cũng có người sực tỉnh, thấp giọng nói thầm, lớn tiếng ho khan, rất nhanh lại là yên lặng.
- Các ngươi luyện ra những người này chống đối với Triệu Tự Doanh, cũng coi là đầu sỏ gây chuyện. Chém đầu của các ngươi cũng là điều nên làm..
Triệu Tiến giọng điệu không có biến hóa, mà những người đang quỳ dưới đất có không ít thân thể cũng bắt đầu phát run.
Năm đó bọn họ từng làm lưu dân vây công Từ Châu, đã từng chứng kiến Triệu Tự Doanh ngày đó lợi hại ra sao, trong vài lần chiến đấu ở bãi cỏ hoang cũng đã từng chứng kiến uy phong của Triệu Tự Doanh, lúc này hoàn toàn bị kinh sợ áp đảo, ban nãy vừa buông lỏng chút, giờ nghe được câu này, lập tức nghĩ tới khí thế như sấm vang chớp giật, núi thây biển máu mới vừa rồi, chỉ cảm thấy toàn thân đều như vào rơi vào trong hầm băng.