Cả ngày sang nghe giảng thắp hương, nghe pháp sư truyền kinh kia nói cái gì mạt pháp, giảng cái gì đại kiếp nạn giáng xuống. Không nói tới những hương chúng vốn đã tin giáo nghe rất si mê, say sưa kia người mới tới cũng vô cùng tin phục. Cuộc sống này chính là sắp phải chấm dứt rồi, sắp phải lâm vào tuyệt cảnh rồi, cái gì đại kiếp nạn giáng xuống, từng lần hạn hán, nạn châu cháu đó chẳng lẽ không phải đại kiếp nạn sao? Hai lần động đất này chẳng lẽ không phải đại kiếp nạn sao? Lưu dân đi ngang qua kia chẳng lẽ không phải đại kiếp nạn sao? Đây chính là cảnh tượng tận thế rồi.
Ngẫm lại sưu cao thuế nặng chưa nộp xong kia, ngẫm lại không có nước tưới kia cũng không có ruộng đất thu hoạch gì kia, ngẫm lại động đất giống như trời rung đất chuyển kia, lại nghĩ tới người nhà chết đói, bệnh chết bên cạnh kia rất nhiều người đột nhiên nhận ra. Từ lúc bản thân mình sinh ra cho tới bây giờ, dường như đã không trải qua được tháng ngày thái bình gì, mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm đều đang bị dày vò, đều đang nghĩ sống tiếp thế nào. Đại hạn hán mấy năm trước kia bao nhiêu người lưu vong, đi về phía nam đã không còn người nào trở về nữa. Tình cờ chạy trở về mấy người lại rất nhanh lại không thấy bóng dáng. Sau khi đại hạn muốn thở một hơi, cho rằng mùa màng tốt tươi, chăm chỉ trồng trọt cũng sống qua được.ai ngờ được lại tới một cái quân lương rút gân lột da. Tai họa quân lương này thậm chí còn vượt xa nạn hạn hán, nạn châu chấu kia, không chỉ khiến người ta chết đói còn khiến người ta bán con, bán vợ, bán đất, vác trên lưng nợ nần mấy đời còn trả không hết.
Thời thế ra sao đây, không phải tận thế là gì nữa, không phải đại kiếp nạn là gì nữa, càng nghe càng thấy rất đúng càng nghe lại càng sùng bái.
Người trong lúc hoang mang này hoàn toàn nhìn không thấy một tí sức sống và hy vọng, đột nhiên có người giảng giải. Ngươi chỉ cần thắp hương tin vào giáo phái, bái tế Di Lặc Phật Tổ, Vô Sinh Lão Mẫu, tôn thờ hiện thế Chân Nhân Từ Hồng Nho là được cứu giúp, sau khi vào được cực lạc gia hương, kiếp sau lại được làm người giàu sang, không cần lại bị giày vò cực khổ như nay, thậm chí còn có khả năng kiếp này được cứu rỗi, kiếp này nhập vào thần quốc Tây Thiên. Có đường sống có hy vọng lập tức đều mê tín đi theo.
Người tuyệt vọng giống như là bị ngâm nước gần chết, lúc này cho dù một cọng rơm rả vứt xuống bọn họ đều phải nắm lấy. Huống chi Văn Hương Giáo này đích thật có lương thực để cứu tế, quan phủ cũng không có lấy ra một hạt lương thực, vào lúc này, không tin bọn họ thì tin ai giờ?
Sĩ tử văn nhân kính sợ quỷ thần mà tránh xa, không nói không có mà là coi trọng kính sợ và không bàn tới. Nhưng trong tối ngoài sáng, thắp hương bái Phật, tế thần cầu tiên, chuyện bậc này người người đều đã làm qua. Bọn họ còn là kẻ có kiến văn có hiểu biết, những dân chúng bình thường kia cả ngày vì kế sinh nhai nhà mình bậc rộn nào có khả năng phân giải gì. Bị người vừa giảng vừa khuyên người bên cạnh vừa khích lệ ngay lập tức đã tin theo rồi. Vào lúc tuyệt vọng cực khổ này lại phải tìm được chỗ ký thác, hoặc là bọn họ tự cho rằng tìm được đường ra.
Mỗi ngày vào sáng sớm, đám dân chúng đã chen chúc đến chỗ thắp hương giảng kinh. Vốn ban đầu đây là một chỗ sân phơi thóc, sau khi động đất nơi này ngược lại thành chỗ rộng rãi khó có được mọi người sau khi ở nơi này nghe giảng bái tế sẽ dựa vào đầu người dẫn tới có được một chút ít lương thực.
Vốn ban đầu mọi người sang nghe giảng, chỉ chẳng qua là vì lương thực kia, nhưng thời gian dần qua, mọi người lại đây nghe giảng chính là vì nghe người giảng giải khổ cực của đời này nói nơi chốn chân không, cực lạc, nói hưởng dụng bên trong tiên giới Tây Thiên gì kia. Trong tình cảnh mọi người tụng kinh, niệm chú tạm thời quên mất tuyệt vọng và đau khổ.
Lúc trời còn chưa sáng, nơi này đã đầy ắp người, một ngày ăn chút đồ như vậy, ngủ sớm cũng sẽ bị mau đói tỉnh giấc, mọi người đều không có gì che đậy, còn không bằng sớm chút lại đây, tất cả chen chúc với nhau cũng ấm áp.
Hơn nữa Hương chủ truyền kinh kia nói, hiện giờ kho lương đã không còn lương thực tồn trữ rồi, y ngày mai phải tìm người gom góp, vơ vét phần nhiều phải thêm vào trấu cám vỏ cây, để cho mọi người tốt xấu gì cũng ăn được một chút gì đó lót dạ, không còn nhiều nữa, tới sớm có lẽ còn được chia phần. Giữ lấy suy nghĩ này trong đầu mọi người lần này tới càng sớm hơn nữa.
Lương thực nhà ai cũng không phải vô cùng vô tận, lương thực hương đầu truyền kinh này cho xuống cũng là mỗi ngày càng ít hơn, tất cả từng ngày càng đói hơn, cũng có người loáng thoáng nghĩ tới ngày nào đó không còn gì ăn, càng lúc càng tuyệt vọng.
Mắt thấy sắc trời ửng sáng, thường ngày vào lúc này, người giảng kinh hẳn phải mang lương thực xuất hiện. Lúc mới đầu gặp nạn ai còn có lòng dạ nghe giảng kinh gì, thẳng thừng động thủ ngang ngạnh tranh cướp. Nhưng bên người truyền hương giảng kinh kia có mười mấy tráng hán biết võ nghệ, ngay ngày đầu tiên đã động tới đồ sắt, bọn họ cũng không chém giết người. Mọi người còn cho rằng quan phủ có cứu tế cũng không nỡ vứt tính mạng đi đánh nhau. Đợi tới hiện giờ một miếng lương thực một cái mạng, mọi người cũng không còn sức lực đi đánh nhau nữa rồi.
Trong lúc đó trong đám đông có một trận xôn xao, mỗi người đều theo phương hướng đó nhìn sang. Tiếng bụng kêu ồn ột, ồn ột vang lên bốn phía, mọi người đều nghe thấy mùi thơm đây là hương vị của lương thực vào dầu muối. Từ cái đêm trời sụp đất lở tới này, trừ tình cờ ở xung quanh gia đình giàu có và quan phủ mới ngửi thấy được, còn lại đều chưa bào giờ gặp qua. Không phải không có gạo sao? Đây là cái gì?
- Tránh ra! Tránh ra! Có người hô quát lớn tiếng, mùi hương càng lúc càng nồng đậm.
Người đứng gần ở bên ngoài đã nhìn thấy được, có hai tráng hán nâng một cái thùng gỗ tiến vào trong sân, trên thùng gỗ đậy nắp che, từ trong khe hở bốc ra hơi nóng.
Chỉ có rất ít người để ý thấy người truyền kinh đã đứng ở chỗ cao, tất cả mọi người đều bị thùng gỗ kia dẫn dụ, bên trong rốt cuộc là món ăn ngon trân quý gì, hương thơm này khiến cơn đói khát của từng người tăng tiến thêm một bước nữa.
Nắp che thuận theo lòng người mở ra, là từng miếng cơm nắm, dùng cỏ khô bọc lại, trên nắm gạo lộ ra ngoài dính ánh dầu mỡ. Đây chính là dầu mỡ. Bao nhiêu người đều đang chen chúc lên trước, mỗi người đều không kìm lòng nổi nuốt nước miếng. Thật sự là người quá thèm thuồng rồi. Không phải nói trong kho chỉ ăn được trấu cám rễ cỏ sao? Đây chính là lương thực đúng mười phần.
Nếu không phải tráng hán nâng thùng gỗ đều mang theo đao búa, hiện giờ đã có người xông lên tranh cướp rồi.
Một tiếng ngã đổ, có người chịu không nổi mùi hương kia dẫn dụ, cơn đói khát bộc phát ra lại không còn hơi sức chen chúc tới đằng trước lập tức ngất trên đất. Nhưng vốn dĩ không có người đi để ý tới, đói bất tỉnh tính làm cái gì, kẻ chết đói đều có. Những ngày qua tới giờ thường thường qua một buổi tối, trong lều cỏ dựng tạm bợ đều phải xách ra mấy cỗ thi thể cứng ngắc.
Người truyền kinh kia làm ra vẻ đau khổ tận tâm can nói.- Các vị huynh đệ tỷ muội, các vị bà con. Người huynh đệ này đêm qua gặp phải chuyện khó xử. Trong kho đêm qua không còn gạo rồi, làm ra được mười mấy cái bánh bột đã là không tệ. Người huynh đệ đây cả đêm qua cũng không có ngủ được.