Trần Thăng thản nhiên nói.- Gà đất chó nung, không so được với chúng ta.
Bị Trần Thăng nói một câu như vậy, Cát Hương lại nhìn ra ngoài quân trướng, trong quân doanh có rất nhiều người không ngừng bận rộn, đều đang khẩn trương sửa soạn, nhưng lại không có chút ồn ào ầm ĩ, yên tĩnh này cho người ta tự tin vô tận. Vừa rồi sau khi nghe được số lượng đã căng thẳng như thế, nhưng lúc này đều tan thành mây khói.
Triệu Tiến dùng tay chỉ vào hai nơi Tư Dương và Khúc Phụ, mở miệng nói.
- Vùng đất Văn Hương Giáo không chế là Tế Ninh, nhưng Từ Hồng Nho lại ở vùng ven rìa phía đông, hơn nữa là ra sức ép thẳng về phía bắc, nếu không phải là điên thì chính là muốn lấy Tư Dương và Khúc Phụ, sau đó đông tiến Phí huyện, Nghi Châu, thậm chí còn muốn đột tiến đến phần sát biển của phủ Thanh Châu. Địa bàn sẽ khống chế liền thành một khối, hoàn chỉnh hình thành. Nếu ông ta làm được đến bước này, thì lên bắc xuống nam chinh tây, mưu đồ càng nhiều.
Vương Triệu Tĩnh phụ họa nói.- Đại ca nói không sai, trên dưới Văn Hương Giáo chưa chắc đã biết binh pháp, nhưng đại thế vẫn rất rõ.
Triệu Tiến khinh thường nói.- Sớm thế này đã xưng đế dựng nước, mặc dù biết rõ đại thế cũng rất có hạn.
Lưu dân làm loạn chỉ là dân loạn gây rối, khắp chốn sẽ nỗ lực đè xuống, đồng thời cũng sẽ hết sức che giấu, để tránh làm tổn hao quá lớn, phương hại đến phú quý nhà mình, thậm chí có khả năng chiêu an. Nhưng việc tự xưng đế dựng nước này thì thực sự là mưu nghịch chân chính, ở trên đất ấy nếu che giấu, một khi bị lộ ra thì chính là tội lớn cách quan chém đầu, ai còn dám đi ngăn chặn, chỉ sẽ báo lên trên, để triều đình phái đại quân đi tiêu diệt.
Chiếm cứ mấy cái thành trì châu huyện, còn là đám nghèo khổ của Sơn Đông, thì cảm thấy việc lớn đã thành, cảm thấy có thể xưng cô nói quả nhân, tầm mắt thực sự là quá nông cạn. (Chư hầu thường sẽ xưng là cô, vua chúa thì xưng là quả nhân về sau hai từ nay được gộp chung thành một)
Vương Triệu Tĩnh cười nói mấy câu.- Không phải là mỗi người đều có lòng dạ và chí hướng lớn, đối với tên Từ Hồng Nho đó mà nói, tầm mắt của ông ta có lẽ chỉ đến thế mà thôi.
Lưu Dũng hỏi.
- Đại ca, hai Bả tổng tào vận của trấn Ngung Đầu có cần gặp không?
Triệu tiến mở lời nói.- Không gặp, nói với bọn họ, làm xong những việc cần làm, không thiếu lợi ích của bọn họ đâu. Bên phía Thạch Đầu lúc nào đến bên này?
Lưu Dũng trả lời.- Còn hai ngày, hiện giờ đang dọc theo bờ bắc đến.
Triệu Tiến nghiêm túc nói.- Không đợi nữa, sáng sớm ngày mai nhổ trại xuất phát. Lưu Hương dẫn đại đội Thân Vệ và đại đội thứ nhất của Lỗ Đại đi trước, Trần Thăng dẫn đoàn thứ nhất ở trung quân, Trương Hổ Bân dẫn đại đội thứ tư theo hậu đọi. Huynh dẫn đội nhân mã và nghĩa dũng Từ Châu. Doanh trại này do đoàn luyện phòng giữ, hai người Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng phải canh chừng đội thuyền trên Vận Hà. Lần này chúng ta dựa vào đường sông Vận Hà tiến lên, mạch sống là ở trên thuyền, tuyệt đối không được có sai sót.
Bao gồm Trần Thăng, mọi người nhất tề đứng dậy nghe lệnh, quân lệnh sau khi hạ xuống, Cát Hương hưng phấn xoa tay, có chút mong chờ nói.- Bình thường đều đánh với bao cỏ, lần này đánh được một trận ác liệt rồi.
- Đêm nay rải nghĩa dũng Từ Châu đi, đi lòng vòng xung quanh. Kẻ hành tung không rõ ràng giết không tha, bảo bọn hok lấy đầu về tính tiền công. Triệu Tiến ra lệnh dặn dò một câu, đại quân nếu phải xuất phát, thế thì thám tử trinh sát rình mò xung quanh đều phải quét cho sạch sẽ.
Bất an căng thẳng ban đầu bị tiêu tán, còn lại chỉ là hưng phấn trước khi lâm trận, Cát Hương mỗi lần sau khi chiến đầu đều nói không đủ đã nghiện, đối phương vừa đánh đã ngã, lần này đối phương lại dùng cách của chính nhà mình luyện ra, nhất định phải chống đỡ được.
Triệu Tiến biết, trong bản tính của Cát Hương dường như có chút khát máu, y không ý thức được máu tanh và nguy hiểm trong trận chiến, ngược lại thích được lịch luyện. Nhưng thân là chiến tướng tiên phong tính cách này không phải là xấu song là một đội trưởng đội Thân Vệ cần có tâm tư kín đáo hộ vệ chu toàn mà nói, tính cách này không khỏi có chút lỗ mãng, nhưng chức danh này không phải là vì hộ vệ mà là để trói buộc y ở bên cạnh mình, cũng chỉ sắp đặt như thế.
Lúc mọi người đứng dậy muốn đi sắp xếp, Vương Triệu Tĩnh mặt lộ vẻ lo lắng nói.- Đại ca, lưu tặc mấy chục vạn, biết chiến đấu hơn mười vạn, liệu có phải nên đợi Thạch Đầu đến, nhiều thêm một phần sức mạnh đại đội tiến lên cũng càng thêm vẹn toàn.
Triệu Tiến giải thích.- Mấy chục vạn người, mười vạn quân này của ông ta, cần đi nơi có lương thực. Lúc trước xúi giục biến loạn, lượng lớn lưu dân không coi sống chết mà di chuyển, bây giờ ông ta muốn cắm rễ làm cục diện, thì không được lãng phí mạng người như thế, cả vùng đất này nơi cung ứng lương thực cho ông ta cũng chỉ có các thành trì thôn trại bị tàn phá, còn có Tế Ninh và Trâu huyện. Mấy chục vạn người đó của ông ta tất nhiên phải chia ra rồi, chủ lực của ông ta tất nhiên phải đến nơi trọng yếu. Tào vận bọn chúng lại không có cách nào lợi dụng được, chỉ ở được thành Tế Ninh và Trâu thành trú đóng, bước tiếp theo nói không chừng sẽ đi về phía Tư Dương. Chúng ta ở trên đường sẽ không gặp nhiều lưu dân, trước khi xong việc bon chúng sẽ không ngờ chúng ta tới.
Hơi dừng một chút, Triệu Tiến lại nói.- Nhưng, chúng ta trú đóng ở bên phía huyện Ngư Đài, bên ngoài không biết có bao nhiêu do thám của Văn Hương Giáo, quét thì không quét sạch được, chúng ta mà động một cái là bọn chúng tất nhiên sẽ biết. Tin tức truyền lại cần thì giờ, điều tập binh mã tới cần thì giờ, trong khoảng mấy ngày đó đủ để chúng ta đến chiến trường đã định trước. Chúng ta phải nhanh, triều đình nhất định sẽ phái đại quân tiêu diệt. Huynh không muốn để quá nhiều quan quân trú đóng ở phủ Duyện Châu, như vậy nguy hiểm quá lớn.
Vương Triệu Tĩnh không tiếp tục tranh luận, chỉ gật gật đầu. Trần Thăng lại cất bước, trước khi đi ra nói.
- Chúng ta có thuyền đi theo, bọn chúng không có, chúng ta nhất định sẽ nhanh hơn Văn Hương Giáo, chỉ e là Thạch Đầu đến rồi bọn chúng còn chưa tới, không cần lo lắng gì cả.
Bên này Vương Triệu Tĩnh lại ngẩn người, lập tức nặng nề gật gật đầu.
Sau khi thành Tế Ninh bị công phá, Văn Hương Giáo không hề gây thiệt hại gì, mà là nghiêm mật khống chế tòa thành trì này, triệu tập người lớn, kiểm soát đồ đạc, đồng thời cũng đang lựa chọn ra thiếu nữ nhà giàu có, tuyển phi sung tuyển vào hậu cung cho Từ Hồng Nho, cũng vơ vét gái đẹp cho các Đại nguyên soái, Đại tướng quân mới nhậm chức.
Theo lệ thường của Đại Minh, quan viên lúc thủ thành không có biểu hiện gì xuất sắc, lúc thành bị phá vỡ thường tuẫn tiết tận trung, nhưng đám phú thương cường hào lại sẽ không nói gì khí tiết, bọn họ làm được chính là hết sức nịnh nọt bợ đỡ, cố gắng để sống tiếp, nhưng theo cục diện thế này cũng không diễn trò được bao nhiêu, tất cả mọi người đều tổn thất nghiêm trọng.
Về phần những tín đồ Văn Hương Giáo tào vận đó, cho dù bọn họ cũng là một cánh của Văn Hương Giáo, còn có hữu dụng mấu chốt trong lần phá thành này, nhưng bọn họ không được đối đãi như người nhà, đãi ngộ cũng hơn người thường một chút mà thôi, thậm chí có mấy người không tham gia mở cổng, bị giết gà dọa khỉ, đều là nhà tan người chết.
Đến bây giờ, cho dù thằng ngốc cũng đoán được, rốt cuộc là ai ở sau lưng sai khiến đi quan phủ mật cáo nhân sĩ tào vận trong ngoài cấu kết, khiến cho tín đồ Văn Hương Giáo bên trong thành không mở thành không được.
Đáng gườm thay đám Từ Hồng Nho lần này làm rất xuất chúng, các khâu đan xen, trêu ngươi lòng người, khiến quan phủ đầu tiên là thả lỏng sau đó là tuyệt vọng, dùng thủ đoạn bức bách một lộ tào vận nội thành không làm phản không được, khiến cho thành Tế Ninh thủ vững được thật lâu không bị phá vỡ tự sụp đổ.
Đám người Triệu Tiến thông qua tin tức mọi mặt biết được, làm một người đứng ngoài khoanh tay nhìn cũng tán thưởng không thôi, nhưng thân là trong số những người đó, sau khi trải qua tổn thất thê thảm nhà tan cửa nát thì không tán thưởng nổi nữa.
Tin tức trên Vận Hà truyền đi rất nhanh, sự việc xảy ra trong thành Tế Ninh được người trốn ra ngoài nhanh chóng truyền đến cả vùng Nam Trực Lệ, phe phái tào binh vận đinh lập tức giận dữ.
Người dính líu đến tào vận tự thành một thể, bình thường thì vô cùng đoàn kết, đồng đảng nhà mình ở thành Tế Ninh bị đối đãi như vậy, người người đều sinh lòng oán giận.
Từ Hồng Nho dẫn Văn Hương Giáo mưu phản, gây đại loạn ở Lỗ Nam, tào vận cũng bị cắt đứt, điều này vốn khiến những người dính líu tới tào vận tổn thất nghiêm trọng, năm ngoái đã ngăn sông, năm nay lại nữa, có còn để người ta sống nữa hay không, ai không phải là oán khí nỏi lên đùng đùng chứ.
Oán giận thì oán giận, mọi người cũng biết cánh tay không kéo được quá đùi, nhà mình ở trên tào vận là người có vai vế, qua lại với trên bờ cũng không lúng túng, nhưng lại không sánh được mấy chục vạn người điên cuồng đánh nhau sống chết, phỏng chừng triều đình cũng phải hao tốn sức người lớn mới trấn áp được, tự bản thân mình cũng chỉ đành tự nhận xui xẻo thôi.
Hơn nữa mọi người tuy không phải là một phe cánh nhưng dù gì cũng là thắp hương bái Di Lặc, ít nhiều có chút tình cảm đồng môn, giúp đỡ đương nhiên là không dám, nhưng khoanh tay đứng nhìn thậm chí có điều kiện gửi thư mật báo vẫn là làm được.