Câu nói đó khiến Lưu Dũng có chút ngây người. Triệu Tiến vung roi ngựa chỉ về phía đại trận của lưu dân ở trước mặt.
- Bọn chúng không thắng được.
Lưu Dũng nhất thời không biết phải nói gì cho phải, y nhìn xung quanh, lại nhìn các đoàn các đội khác, từ bọn huynh đệ đến gia đinh dưới trường ai nấy đều hoảng hốt và bất an.
Không đợi Lưu Dũng nói, trong đội ngũ lưu dân đột nhiên vang lên tiếng chiêng gấp gáp. Tiếng chiêng vừa vang lên, cờ hiệu hỗn loạn trong đội ngũ bắt đầu múa may quay cuồng, đội ngũ lưu dân chỉnh tề bắt đầu di chuyển về phía trước.
Kết thành đội hình vuông, tốc độ tiến công sẽ không quá nhanh, mà chậm rãi đẩy tới. Ngoại trừ đội ngũ chỉnh tề, còn có vài người chạy ở trong, bọn họ vác đồ đạc trên vai, còn có người kéo xe lớn. Tuy rằng đội ngũ cố gắng tiến công của bọn họ đang che đậy, nhưng vẫn nhìn ra tung tích của họ.
Lưu Dũng nhíu mày tập trung, quan sát vô cùng cẩn thận. Y đang suy nghĩ mấy thứ này của lưu dân là gì. Hiện tại Lưu Dũng không coi thường cử động của đối phương nữa. Đây không phải là đám ô hợp năm bè bảy mảng, mà là loạn quân có người dẫn đầu có mưu kế kết hợp với loại tin giáo điên cuồng bọn họ, còn có phép luyện binh của Triệu Tự Doanh, chỉ sợ quan quân còn kém hơn bọn họ.
Triệu Tiến hạ lệnh nói.
- Cho đội pháo lên trước, kẻ địch tiến vào hai trăm bước thì khai hỏa, chỉ cần không nổ nòng, thì bắn liên tục cho ta.
Mạnh Chí Kỳ ở bên cạnh Triệu Tiến đợi lệnh liền hô to đáp lời, thúc ngựa rời khỏi. Đại trận của lưu dân vẫn đang chậm rãi tiến về phía trước. Đại đội này tiến lên, bối rối của Triệu Tự Doanh càng tiêu tan đi, mặc kệ là sợ hay không sợ, nếu kẻ địch đã đến, vậy thì phải sẵn sàng đánh.
Tám khẩu hỏa pháo được ngựa kéo đến cánh phải đại trận của Triệu Tự Doanh, đặt ở vị trí gần phía trước. Đám gia đinh thao tác hỏa pháo lộ vẻ hơi kích động. Dù sao cũng là lần đầu tiên lâm trận tác chiến, lại là ở trước mặt Triệu Tiến, khó tránh lo sợ căng thẳng, nhưng mấu chốt là nhờ giáo huấn nghiêm khắc, nên ban đầu còn lộn xộn, rất nhanh đã thuần thục.
Ngựa kéo đã tháo ra, đào công sự cho trận pháo, sau đó làm sạch nòng pháo, nhồi đạn dược vào, những quy trình này đều làm rất thuần thục, rất nhanh đã nhồi hoàn tất phát đạn pháo thứ nhất. Mà lúc này, hàng ngũ lưu dân mới tiến vào chưa đến trăm bước, cách Triệu Tự Doanh còn hơn ba trăm bước. Sở dĩ phỏng đoán chính xác được khoảng cách này, là vì có chuyên môn học tập những kỹ xảo đo đạc này. Đây chính là cách của Lộ Dịch. Năm xưa y ở gầy dựng nền móng cho số học ở viện Thần Học và trên chiến trường. Hai cây thước gỗ giao nhau, lại thêm phỏng đoán bằng mắt, thì tính ra đại khái.
Đội nhân mã chậm rãi lui về phía sau. Tiếng trống trên đầu thành đã quấy nhiễu đến ngựa, nếu như hỏa pháo nổ vang, ngựa chưa từng trải qua tiếng nổ của pháo khẳng định sẽ bị chấn kinh nổi loạn.
Lửa trong chậu than đã bùng cháy, tất cả hỏa pháo đều đã sẵn sàng khai hỏa, đang đợi đại đội lưu dân tiến vào tầm bắn.
Đại đội lưu dân cũng đã nhìn thấy hỏa súng và cung thủ ở hàng đầu của Triệu Tự Doanh, sau đó mới nhìn thấy hỏa pháo bên cạnh đại đội. Nhìn thấy những thứ này, bước chân của đội ngũ lưu dân không chùn lại, vẫn kiên định tiến về phía trước, tiếng hô to khẩu hiệu vẫn vang dội chỉnh tề. Có lẽ bọn họ đã tích lũy được từng trải chiến trận, gặp phải tình huống như vậy, chỉ cần không ngừng tiến về phía trước, chỉ cần đến trước mặt, thì súng hỏa mai và cung tiễn uy lực to lớn này sẽ trở nên không còn chút hữu dụng.
Lúc cổng thành vừa mở, đại đội lưu dân từ trong thành xông ra, điều đáng chú ý là thanh thế ngất trời áp chế người dọa nạt người, nhưng lúc tiến vào trận địa chuẩn bị khai chiến, khoảng cách mấy trăm bước này không cách nào xông đến được, không thì đến trước mặt, sức lực đã hao hết, thở hồng hộc, đó chính là tự tìm đường chết.
Theo lời nói của mấy đội thần quân hộ giáo tinh nhuệ, càng ở trước mặt những hỏa khí cung tiễn này, càng phải ổn định đầu trận tuyến, duy trì đội hình, nhất định sẽ có thương vong, nhưng chỉ cần kéo khoảng cách lại đủ gần, chết bị thương ban đầu sẽ đòi lại gấp trăm gấp ngàn lần.
Tuy nói hỏa pháo đen sì kia khiến người ta không vững lòng, nhưng cũng có người từng nhìn thấy hỏa pháo không ngừng tiếp thêm cho mọi người can đảm, nói hỏa pháo của quan quân vừa thô vừa to, nhìn thì là vật khiến cho trời long đất lở, mà hỏa pháo của Triệu Tự Doanh trông không dọa người như thế, chắc hẳn uy lực cũng có hạn.
Các đầu mục duy trì phương trận càng được căn dặn rằng, thanh tráng thương vong không cần quá để tâm, chỉ cần để cho thần quân hộ giáo được huấn luyện đánh giáp lá cà với yêu nghiệt Triệu Tự Doanh, sau đó lại đưa đại đội bao vây bọn chúng chém giết. Mấu chốt chính là phải tiến đến trước mặt, nhất định phải đến gần, hơn nữa chỉ cần đến gần, Văn Hương Giáo còn có cách khác.
- Sắp rồi! Sắp rồi.
Nhìn thấy thanh thế to lớn ở đối diện đang tiến lại gần, mặc dù khoảng cách còn mấy trăm bước, gia đinh cũng khẩn trương hô to.
Gia đinh gánh vác đo đạc khàn giọng báo ra con số.
- Hai trăm bước, đã vào hai trăm bước rồi.
Dường như đại đội lưu dân cũng đang ước chừng khoảng cách, sau khi bên này báo ra con số, có mấy đội lưu dân đột nhiên bước nhanh hơn, nhanh chóng di chuyển về phía trước. Vì đột ngột tăng tốc, phương trận vốn không có khuôn phép gì càng trở nên tán loạn.
Dưới che chắn của mấy đội lưu dân, xe lớn chất đầy đồ đạc ở phía sau, người vai kéo tay đẩy cũng bắt đầu chạy nhanh về phía trước, không biết là muốn làm gì.
Mặc kệ làm gì đều không trọng yếu, lúc đại đội lưu dân bắt đầu tăng tốc tiến quân, trận địa pháo binh của Triệu Tự Doanh đã nổ súng.
Tiếng vang như sấm rền lần lượt vang lên, tiếng pháo gầm vang, trong những âm thanh đinh tai nhức óc, tiếng niệm kinh hô khẩu hiệu không còn thu hút chú ý của ai nữa.
Hỏa pháo bị đám lưu dân cho là uy lực có hạn phun ra khói thuốc súng, đạn chì nặng hơn hai cân gào thét bay ra, rơi vào trong đội ngũ lưu dân dày đặc.
Đạn pháo nhanh chóng bay ra không gì ngăn cản nổi. Tráng niên của loạn quân Văn Hương Giáo đứng trước mặt nhìn thấy đạn pháo bay tới, theo đó muốn tránh né, nhưng tốc độ bay của đạn pháo còn nhanh hơn phán đoán của gã, gã chỉ kịp di chuyển nửa người, nửa còn lại bị đạn pháo bắn nát.
Xác thịt của một người không làm yếu đi sức mạnh và thế của đạn pháo chút nào. Đạn pháo bay tới xuyên thẳng qua phương trận mấy mươi người, những nơi đi qua, cày thành một thông đạo toàn là máu thịt, sau đó rơi xuống sau lưng đội thứ hai. Nhưng vẫn chưa kết thúc, đất ở ngoài thành Tế Ninh do giẫm đạp nhiều lần sớm đã trở nên cứng chắc, đạn pháo rơi xuống đất lại bắn lên, lần này không bao cao như thế nữa, nhưng sức mạnh vẫn không ngăn cản được. Rất nhiều người nhìn thấy đội ngũ trước mắt máu thịt tung tóe, nhưng vốn dĩ không kịp tránh né, liền bị đạn pháo bắn tới máu thịt tung tóe, rất nhiều người bị chặt đứt ngang hông, còn có người "may mắn" chặt đứt chân. Nhưng ở trên chiến trường, thứ chờ đợi kẻ đó chỉ là máu chảy đến chết.
Có quả đạn pháo đập thật mạnh vào xe ngựa chở đầy cọc gỗ. Gỗ trên xe, thậm chí đến bản thân chiếc xe đều bị đạn pháo nện cho nát như tương, gỗ vụn văng ra xung quanh, xuyên thấu qua thân thể của rất nhiều người trong mấy đội ngũ, rất nhiều người ngã xuống đất, đội ngũ lập tức sụp đổ.
Tám khẩu hỏa pháo đồng thời bắn ra, chỉ vỏn vẹn có loạt thứ nhất, thì mấy đội lưu dân đang nhanh chóng chạy đến đã trực tiếp bị đánh cho sụp đổ, trên mặt đất đầy thi thể, khắp nơi đều là mảnh máu thịt. Tiếng hô khẩu hiệu đinh tai nhức óc vừa rồi đã hạ thấp xuống, chiêng trống trên đầu thành, cờ hiệu tung bay cũng đều dừng lại vào khoảnh khắc này.
Mấy đội xông tới đã bị đánh tơi tả, người còn sót lại trong nháy mắt đã sụp đổ, đại đa số người đều vứt binh khí trong tay quay đầu bỏ chạy, cũng có số ít vẫn di chuyển, đột nhiên điên cuồng xông về phía bổn trận của Triệu Tự Doanh, chỉ là vừa xông vào tầm bắn, lập tức bị mấy mũi tên bắn chết tại chỗ. Bọn họ bị dọa đến điên rồi.
Vốn dĩ đại trận của lưu dân do mười mấy phương trận tạo thành, cứ như vậy mà di chuyển về phía trước, nhưng mấy đội ở đầu bị tiêu diệt, phương trận ở sau lưng nhìn thấy kết cục của đồng bọn ở phía trước, lập tức chần chừ không tiến, mà phía sau vẫn chưa biết phía trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đại trận vốn không chỉnh tề, lại trở nên lung tung rời rạc.
Dùng chổi lông ẩm làm sạch nòng pháo, dùng chôi quét lấy cặn hỏa dược trong nòng pháo ra, sau đó lại dùng chổi lông cho vào, lau sạch tất cả mảnh vụn còn lại, sau đó nhồi đạn dược vào. Ở khoảng cách trước mắt này, vẫn chưa cần điều chỉnh góc bắn, chỉ cần nhồi đạn dược đã định lượng sẵn thì được.
Gia đinh gánh vác hỏa pháo phân ra mấy loại, có người xuất thân học đinh, có người là thợ học nghề đúc pháo trong công xưởng của Triệu Tự Doanh, cũng có một bộ phận đến từ gia đinh và đoàn luyện, kéo pháo ra trận đây là lần đầu tiên. Đối diện với đám người đông nghìn nghịt tiến gần, mỗi người đều rất khẩn trương, nhưng trình tự động tác nhồi đạn dược vào bắn pháo, bọn họ đều đã luyện tập nhiều lần. Sau lần đầu tiên khai pháo thành công, nhìn thấy sức sát thương kinh người kia, khẩn trương và nôn nóng của mỗi người đều tiêu tan theo. Ai nấy tay chân đều bắt đầu khẩn trương gấp trăm lần, đến nỗi Lộ Dịch và Mạnh Chí Kỳ phải đốc thúc, tránh cho cử động của bọn họ không thay đổi, hoặc là làm hăng quá hóa dở.
Có người đang rống giận.
- Tiến lên, tất cả xông về phía trước, thì đại pháo kia của bọn chúng sẽ vô dụng, lúc đó thì giết sạch lũ yêu nghiệt này.
Nhìn thấy có mấy hạng người mặc giáp cưỡi ngựa từ đằng sau đội ngũ xông tới, vung đao hô to.
- Cam lòng được chết thành tiên, mọi người xông lên, Di Lặc phù hộ, tiến về tiên quốc Tây Thiên.
Vừa hô xong, câu nói sau liền trở nên đằng đằng sát khí.
- Nếu như ai chần chừ không tiến, thì lập tức chém đầu
Lời nói uy hiếp vừa nói được một nửa, tiếng hỏa pháo lại vang lên. Hiện tại tiếng gào thét ở mọi nơi đều đã trầm thấp, tiếng rền vang của hỏa pháo nghe rõ ràng vô cùng. Trải qua cảnh tượng vừa rồi, mọi người đều đã biết, tiếng rền vang trầm thấp này chính là thiệp đòi mạng của Diêm Vương điện. Mấy người cưỡi trên lưng ngựa không màn la hét nữa, theo đó khom người sát lên lưng ngựa, thúc ngựa chạy đi mất.
Bọn họ đều là như vậy, thì làm sao đốc thúc người khác. Những người còn lại nhìn thấy đầu mục chạy trốn trước, sỹ khí càng sụp đổ, còn ai bằng lòng lao lên liều mạng tìm cái chết.
Muốn chiến muốn trốn, bất kể là cử chỉ thế nào, tay chân của người chung quy không bì được độ nhanh của đạn pháo. Tám quả đạn pháo lại vẽ ra tám con đường máu trong đại đội lưu dân, những nơi đi qua đều có thương vong, máu thịt đầy đất.
Hai đợt hỏa pháo, mười sáu quả đạn pháo, rơi trong đám người tụ tập, chết mấy trăm, thương vong gần ngàn. Hiệu nghiệm sát thương của đạn pháo rất tốt, nhưng thương vong hơn ngàn này đối với con số mấy vạn của loạn quân Văn Hương Giáo mà nói, thật sự không tính là gì. Nhưng hai đợt pháo kích này, lại khiến cho sỹ khí của loạn quân Văn Hương Giáo đã bị sụp đổ hoàn toàn.