Ở trong trận đại loạn này, cục diện cửa nát nhà tan bậc này cũng không có gì lạ, chẳng qua người trong chuyện này cảm thấy cực hận và tuyệt vọng, người Sư gia quỳ gối dập đầu trước mặt Triệu Tiến.
Triệu Tiến đưa ra một điều kiện.- Ta sẽ ở nơi này lưu lại hai ngày, trong hai ngày đó các ngươi chọn lựa ra trong lưu dân đầy đủ người. Sau đó áp giải những người kia tới trấn Cốc Đình huyện Ngư Đầi. Làm tốt chuyện này sẽ cho các ngươi sang đây đi theo.
Đến lúc này, một đám người Sư gia đều dập đầu ưng thuận. Hơn nữa Triệu Tiến bảo mấy người hận ý ngập trời bọn họ áp giải lưu dân, trên đoạn đường này khẳng định phải chết không ít người. Nhưng như vậy cũng là một công đôi việc, vừa làm khiếp vía lưu dân vừa mặc sức giết chết những thứ đau đầu óc đó trong chuyện này.
Lần này bắc tiến tấn công Sơn Đông, tận hết sức chiếm cứ địa bàn là hạng nhất, mang về càng nhiều người cũng là một trong những đích nhắm tới. Ở Ngư Đài bên kia đã tích trữ hàng đống lương thực, ở gần kề huyện Ngư Đài cũng có điền trang chờ nông phu trồng trọt, lập tức an bài ở đó. Vào mùa này, nếu như nhanh chóng trồng trọt, còn có được thu hoạch trong vòng ba tháng.
- Đại ca, bên chỗ Thạch Đầu đã có khoái mã truyền đưa tin tới, đoàn thứ hai tới nơi này còn phải mất một ngày rưỡi.
Sau khi kết thúc trận chiến không nói được là đánh trận gia ở Sư gia trang, tường trại, lũy đất Sư gia trang chính là lao tù sẵn có, bọn lưu dân tháo bỏ khí giới vẫn bị nhốt ở bên trong, phần dân tráng thì bị chọn lựa ra đưa tới đi làm dân phu khổ sai, vận chuyển đồ đạc lương thảo từ tào thuyền trên Vận Hà xuống.
Ở phía sau Triệu Tiến, đoàn trưởng đoàn thứ hai Thạch Mãn Cường đang đuổi theo, tin tức giữa chủ lực và đoàn thứ hai tất nhiên thông thấu, song sau khi tới được nơi Sư gia trang này, tin tức từ Tế Ninh bên kia tới được đột nhiên cũng bắt đầu nhiều lên rồi.
- Loạn quân Văn Hương Giáo trong ngoài thành Tế Ninh đều đang đi về hướng thành Tư Dương bên kia.
- Ý chỉ đã sắp tới Tào Châu rồi, ý chỉ nghiêm khắc lạ thường. Chính là bắt kể như thế nào phải thúc giục chỗ Tổng binh Dương Triệu Cơ xuất quân bình loạn.
- Tào Châu bên kia hiện có bao nhiêu binh mã?
- Không đủ bốn ngàn, binh mã Bắc Trực Lệ vẫn luôn đang trì hoãn, dũng tráng trưng mộ trên đất đó tới thật sự có hạn.
Nghe thấy Triệu Tiến và Lưu Dũng hỏi đáp, trên mặt Vương Triệu Tĩnh lộ ra nét cười lạnh có chút khinh thường nói.- Đây là các quan trong triều bị thúc ép, muốn trước tiên vứt ra Dương Triệu Cơ tới chịu chết, sau đó lại nghĩ cách.
Tào vận đứt tuyệt, nơi phủ thành Lỗ Vương bị loạn quan uy hiếp, mặc kệ từ trọng trách hay là từ góc độ tranh giành triều chính, trong ngoài triều đình đều có người sứt đầu mẻ trán, trong lúc nhất thời không giải quyết được lại phải cho mọi người một lời ăn nói, đó chính là thúc giục Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ cấp tốc xuất binh. Nếu như thắng, vậy tất nhiên mọi người đều vui vẻ, nếu như bại vậy thì đùn đẩy trách tội sang, ít nhất cũng trì hoãn được một đoạn tháng ngày, lại cầu mong biến hóa. Về về sống chết của Dương Triệu Cơ thì không ai đếm xỉa tới.
Vương Triệu Tĩnh lúc nói chuyện, Triệu Tiến vẫn luôn đang trầm tư, đột nhiên mở miệng nói.- Tin tức bên phía thành Tư Dương bốn ngày rồi chưa tới.
Lưu Dũng gật đầu trả lời nói.- Có lẽ là ngoài thành Tư Dương đã có loạn dân đang đi lại cưỡi ngựa truyền tin không có thuận tiện muốn vẹn toàn chỉ đành đi đường vòng. Những mã tặc trộm cướp ngang nhiên tới lui kia cũng là rắc rối chặn giết người đưa tin vân vân. Lưu tặc làm không được, bọn chúng lại làm được.
Sau khi loạn quân Văn Hương Giáo đại loạn, giang hồ lục lâm Sơn Đông hơi có chút sức mạnh đầu nhập vào, bọn họ ít nhiều có ngựa. Có bọn họ, bản lãnh nhanh nhẹn của loạn quân Văn Hương Giáo tăng lên rất lớn, có được tin tức các nơi cũng trở nên mau lẹ.
- Chúng ta ở nơi này đợi tin tức thành Tư Dương sang. Tiểu Dũng, tin tức Tế Ninh và Trâu huyện phải gia tăng thăm dò. Đại Hương, đội nhân mã sau khi nghỉ ngơi qua loa toàn bộ rải ra ngoài không được để cho người rình mò nơi này. Chúng ta ở nơi này chờ tin tức sau đó chờ đoàn thứ hai của Thạch Đầu sang. Triệu Tiến hạ lệnh, mọi người đều lãnh mệnh.
Sau khi nói xong những lời này, Triệu Tiến chần chừ một lát, lại là mở miệng nói.- Triệu Tĩnh, đệ tới viết thư cho Băng Phong. Đoàn thứ ba hiện giờ bắt đầu bắc tiến, tới đại doanh trấn Cốc Đình bên kia đóng quân, chờ đợi tin tức của chúng ta.
Điều động đoàn thứ ba của cửa sông Thanh Giang là đại sự, mặc dù trước đó đã đánh tiếng, nhưng sau khi Vương Triệu Tĩnh viết thư cũng phải để Triệu Tiến đóng dấu còn phải đưa ra tín vật của mình, người đưa tin phái đi truyền tin là gia đinh đội Thân Vệ có thân phận.
Đợi hết thảy mọi việc an bài ổn thoải trời đã tối đen. Tuy nói gia đinh cưỡi ngựa thăm dò kỹ càng xung quanh không có tông tích quân địch, nhưng gia đinh Triệu Tự Doanh vẫn rất mực khuôn phép đào lũy dựng trại, bố trí công sự và trạm gác, tuyệt không chịu buông lỏng chút nào.
Có tào thuyền trên Vận Hà vận chuyển, cung ứng quả thật là rất phong phú, những người trên tào vận đó để nịnh bợ Triệu Tiến thậm chí phái riêng đầu bếp, sắp sẵn rượu và thức ăn cho bọn họ. Nghe nói trên một con thuyền còn có ca kỹ tuy nhiên những kẻ đó ngay ngày đầu tiên lên đường đã bị gia đinh đội Nội Vệ ngăn lại.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ tuần tra hoàn toàn doanh trại mới bắt đầu ăn cơm, vẻ mặt mỗi người đều rất nặng nề. Từng trận chiến đấu đã từng trải qua, mọi người tuy rằng trẻ tuổi cũng đã thản nhiên ứng đối, Cát Hương thậm chí sẽ hưng phấn hớn hở, vẻ mặt nặng nề như vậy vẫn là lần đầu tiên.
- Đại ca, phép luyện binh của chúng ta bị người ngoài biết, đây chính là rắc rối. Lời nói này, cũng chỉ có Vương Triệu Tĩnh thuận tiện nói ra, lời này cũng là tiếng lòng của mọi người. Y nhắc tới như vậy, mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến nâng chén đất mẻ trong có nước canh nóng, thổi phù phù uống xuống, sau đó mở miệng nói.- Là rắc rối, nhưng không phải rắc rối quá lớn. Muốn học phương đội trường mâu của chúng ta cũng không khó chút nào. Chúng ta luyện trong mấy năm qua chỉ e rằng bọn người nhàn rỗi Từ Châu đều biết rõ chuyện này.
Ngoại trừ Trần Thăng tất cả mọi người đều theo đó bật cười. Lúc Triệu Tiến vừa mới gầy dựng đội ngũ gia đinh, huấn luyện chính là trên bãi đất trống hai nơi tửu phường và bãi chứa hàng, rất nhiều người Từ Châu đều nhìn qua, nếu như ai đó có lòng dạ, học phép này cũng không khó.
- Cũng không có gì phải lo lắng, lưu tặc cho dù học được phép của chúng ta. Bọn chúng mới luyện được bao lâu, chúng ta luyện được bao lâu, dẫn gia đinh lâu như vậy, chẳng lẽ cho rằng đây là nghề kiếm sống vừa luyện đã tinh thông sao? Trần Thăng giọng điệu bực bội nói trong lời của y tràn đầy tự tin.
Triệu Tiến mỉm cười mở miệng nói.- Hôm nay lưu tặc trong thôn trang cũng bày ra phương trận, nhìn từ xa cũng giống dáng vẻ nhưng thật sự ra lại là bao cỏ không chịu nổi một đòn. Chúng ta mạnh hơn lưu tặc cũng không chỉ là luyện được lâu, đánh trận nhiều. Nhìn xem gia đinh chúng ta cầm binh khí trong tay, mặc khôi giáp, lại nhìn xem ăn dùng mỗi ngày, nhìn xem những con ngựa đó, nhìn xem đồ đạc tào thuyền trên sông vận chuyển, lại nghĩ thử xem đãi ngộ cho bọn gia đinh ở Từ Châu. Những thứ này đều là sở trường của chúng ta. Bọn chúng lấy cái gì so được với chúng ta?
Mọi người ngắm nhìn bốn phía, mặc dù trời đã tối hẳn rồi, mặc dù khắp chốn đốt lửa cũng thấy không rõ quá nhiều đồ vật, nhưng tất cả cứ như vậy nhìn sang, vẻ mặt thận trọng dần dà tiêu tan biến thành trở nên tự tin.
Vương Triệu Tĩnh lại là hỏi.- Đại ca, quan quân sẽ học phép của chúng ta hay không?
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức cười nói.- Nếu như quan quân học được phép của chúng ta, Liêu Trấn và tây nam sao lại sẽ thối nát như thế.
Mọi người trầm mặc, mặc dù mọi người nghĩ không thấu mấu chốt này, nhưng đều theo đó cảm thấy, quan quân quả thật không học được phép này, không biết vì sao lời phán đoán này khiến mọi người không có cảm giác thoải mái gì.
Đợi bọn gia đinh dọn đồ ăn của mọi người đi, Triệu Tiến giọng điệu buồn bực nói.- Lần này đích ngắm trọng yếu nhất chính là quét sạch Văn Hương Giáo. Một vùng đất đai Lỗ Nam, Sơn Đông chiếm lấy đủ nhiều, đất đai Từ Châu có hạn, bãi cỏ hoang phía bắc phủ Hoài An cũng không đủ lớn. Nếu như chiếm được mảnh đất Lỗ Nam này, vậy khoảng khung trời của chúng ta lại thêm rộng lớn. Sau một lần này, Văn Hương Giáo cũng sẽ không là rắc rối của chúng ta nữa.
Cứ như vậy một đêm trôi qua, lẽ ra ngày thứ hai còn hẳn nên nghỉ ngơi chỉnh đốn đội ngũ, nhưng mặc kệ là Cát Hương hay là Trần Thăng đều tạm thời thao luyện liên đội không cho bọn họ bất kỳ thả lỏng nào. Còn Lưu Dũng thì phái ra trinh kỵ và tai mắt ra bốn phía, sau đó thúc giục khắp nơi, đòi hỏi dò la được càng nhiều tin tức hơn nữa.
Người Sư gia ngược lại khiến mọi người có chút bất ngờ, bọn họ không ngờ làm việc vô cùng có lề lối. Chọn lựa ra những bá tánh dân thường bị bức ép và mê hoặc trong lưu dân còn chọn lựa ra nhưng con cháu thân sĩ cường hào có nợ mấu kia không ngờ gom ra dủ ngàn người. Có những người này, áp giải lưu dân đi trấn Cốc Đình dễ dàng hơn rất nhiều cũng không cần lo lắng nửa đường tán loạn hoặc là như thế nào.