Máy bắn đá này rất nhanh đã dựng lên rồi, liên tiếp dùng đinh gỗ đóng vào khắp nơi, dùng dây thừng buộc chặt. Nhìn ra được Văn Hương Giáo đối với điều này cũng có an bài sẵn sàng, dân phu lên cao trèo thấp cử động rất là thuần thục, nhưng mặc kệ thuần thục thế nào, muốn dựng lên một cái giá như vậy, tốn thời giờ cũng không ít.
Tuy nhiên lúc này đang thu dọn chiến trường, thì giờ rất dư dật, bất quá an bài người dọn sạch ra sân trống trong tầm bắn của máy bắn đá này.
Triệu Tiến biết rằng máy bắn đá này từ thời cổ đại đã có, thời Mông Nguyên càng được tăng thêm lại không ngờ rằng còn được nhìn thấy thứ này dưới thành Tế Ninh, hơn nữa máy bắn đá này là phải trước tiên dựng giá mới bắn ra được. Thường thường dùng trong lúc công thành, ngược lại không ngờ rằng Văn Hương Giáo bộc phát ra suy nghĩ kỳ lạ, muốn dùng thứ đồ này trong chiến đấu trên đất bằng.
Đặt xong xuôi khung giá máy bắn đá thật sự ra là đòn bẫy cực lớn. Cái giá thật lớn còn có đối trọng, một mặt chứa đạn bùn bắn ra, một mặt có dây thừng thô to, gần như phải dùng tới ba mươi mấy người lôi kéo.
Có người hỏi.
- Chẳng lẽ không phải bắn ra đá tảng sao?
Thợ thầy cười nịnh trả lời.
- Thứ đồ này dùng đá tảng là để công thành. Thủ thành và chiến đấu trên đất bằng vẫn là dùng đạn bùn hữu dụng nhất.
Thét to hạ lệnh, mấy chục người kia kéo căng dây thừng, một mặt có đối trọng nâng lên, sau đó dùng thanh kẹp chèn cứng, lại dùng mộc chùy nện gõ thanh kẹp, đạn bùn bị bắn mạnh ra ngoài.
Quả cầu bùn đường kính gần thước bị ném bắn đi ra, bay đi xa gần hai trăm bước, đập thật mạnh xuống đất khuấy lên một mảnh bụi đất.
Đạn bùn này phóng ra khiến chiến trường an tĩnh lại nổi lên chút xôn xao, thấy một màn như vậy, tất cả mọi người bên cạnh Triệu Tiến đầu biến sắc, không ngờ tầm bắn xa như vậy.
Không đợi mọi người tiếp tục suy nghĩ, Triệu Tiến lại nói.
- Đi theo huynh nhìn thử.
Đi tới chỗ đạn bùn rơi xuống, mọi người lại là líu cả lưỡi, nổ tung một mảnh thật lớn, vùng đất phương viên hơn trượng tất cả đều là vết tích viên bùn văng tung tóe.
Thạch Mãn Cường mở miệng nói.
- Quả thực phải có hỏa pháo, bằng không thứ đồ này được dựng lên, chúng ta phải chịu thiệt hại lớn.
Bằng vào tầm bắn của súng hỏa mai và cung tiễn, cũng chỉ gắng gượng che chắn khoảng cách trong vòng chín mươi bước, còn máy bắn đá này phóng ra được ngoài khoảng cách này, tới lúc đó mấy viên đạn bùn này rơi xuống, đừng nói là gia đinh súng hỏa mai và cung thủ, phương đội trường mâu nghiêm chỉnh kia lập tức phải bị đánh tan tác.
Lưu Dũng khom người nhặt lên một khối đất bùn. Mặc dù lực đạo ném bắn lớn như thế nhưng sau khi thứ này rơi đập còn không có hoàn toàn hóa thành đất vỡ, có chút cứng rắn.
Tạo thành sát thương như thế nào, tất cả đều có phỏng đoán, chỉ sợ khối đất kích cỡ móng tay cũng đánh ra được lỗ máu trên thân người không có phòng hộ.
- Mấy vị đại lão gia, cách làm thời xưa truyền lại, đạn bùn này phải dùng hai loại bùn khô, ướt trộn lẫn để thành. Đất đá khô dùng gạo nếp chín trộn lẫn tạo thành cầu. Sau khi phơi khô, mấy chục cái cầu đất khô lớn cỡ nắm tay dùng đất ẩm lăn trộn thành quả cầu bùn lớn. Bắn ra thì tạo thành đất đá vỡ vụn đánh bị thương kẻ địch.
Thợ thầy giải thích rất tường tận, mọi người sang đây vây xung quanh xem đều hít ngược vào một hơi khí lạnh. Đều là lòng ôm may mắn lần này mang theo hỏa pháo bằng không thật sẽ chết thê thảm và nghiêm trọng.
- Thật cũng không đáng sợ như các ngươi nghĩ như thế. Chúng ta cho dù không mang hỏa pháo, trên chiến trường nhìn thấy thứ này dựng lên, khẳng định phải hạ lệnh xung phong. Thế trận Triệu Tự Doanh chúng ta đụng sang, bọn chúng ngăn không được. Trong chiến pháp của chúng ta, hỏa pháo này có hai chỗ trọng dụng. Một là đối phó hỏa pháo của đối phương một là khiến cho kỵ binh đối phương không cách nào kết trận xung phong. Tuy nhiên ở nơi này cũng không dùng tới.
Chiến pháp bậc này, chỉ dựa vào giảng giải mọi người đều là cái hiểu cái không, chỉ có ở trong thực chiến mới lý giải khắc sâu được.
Tù binh lưu dân trên chiến trường bị tập trung lại, trông coi lao dịch. Theo sắc trời dần dần tối đen, bọn tù binh từ trong kinh hoàng khiếp vía khôi phục được ít nhiều bắt đầu có chút xôn sao. Dù sao từ sáng tới chiều, sớm đã vô cùng đói khát, bọn họ trước lúc nghênh chiến đã nghe thấy người Văn Hương Giáo rao giảng, nói nếu không liều chết đánh nhau bị binh mã Từ Châu bắt được vậy khẳng định chỉ có con đường chết, sau đó sẽ bị trăm loại tra tấn. Tuy nói sau khi bị bắt làm tù binh không có đánh mắng gì, nhưng ai cũng không biết kế tiếp sẽ như thế nào. Binh mã Từ Châu này cho dù không động thủ giết người, vậy cũng chính là hành hạ đau khổ sống không bằng chết, chờ chết và không biết chết cách nào, sợ hãi này khiến người ta vốn dĩ không cách nào điềm tĩnh.
Cũng chính là lúc nổi lên xao động này, đầu thành Tế Ninh nhiều thêm không ít người thò đầu ra nhìn, bọn họ cũng phỏng chừng ra được sẽ có nhiễu loạn xảy ra, muốn xem có cơ hội hay không.
Song ngay khi từng chiếc tào thuyền cập bờ, bọn tù binh bị sai khiến vận chuyển từng túi lương thực xuống, trên chiến trường dựng lên chảo lớn bắt đầu nấu cháo làm cơm, sau đó bọn tù binh mỗi người được đưa tới một chén cháo cả chiến trường hoàn toàn yên tĩnh lại rồi.
Nếu chịu cho một miếng ăn, hơn nữa cho được một miếng ăn, vậy thì sẽ không giết người rồi. Lương thực đầu năm nay chính là đồ vật quý báu, nếu cho lương thực ăn, vậy thì sẽ càng không giết người, lương thực đáng giá nhiều tiền sánh ngang mạng người.
- Mỗi người mỗi ngày một chén cháo, làm việc làm công thì tăng thêm một ít. Không để cho bọn chúng ăn no cũng không để cho bọn chúng đói chết. Mọi chuyện đợi tới chỗ bố trí ổn thỏa thu dụng lại nói tiếp. Các đệ cười cái gì.
- Nói ra khẳng định sẽ có người cảm thấy đại ca bố trí tàn khốc. Những lưu dân này quá thảm. Nhưng bọn họ lại không nghĩ tới, chúng ta làm như vậy cũng là để cho bọn họ có một con đường sống để đi rồi.
Mặc dù cổng thành đóng chặt, nhưng vụn vặt lẻ tẻ còn có chiến quả, bởi vì sau khi cuộc chiến bên này chấm dứt, loạn quân Văn Hương Giáo rút chạy vào thành, trong lúc nhất thời vẫn không biết ứng đối thế nào, song chỉnh đốn sơ sài tức thì truyền đưa tin cầu cứu tới nơi khác. Cổng thành thì đi không được, chỉ từ đầu thành các nơi đu xuống dưới. Bọn nghĩa dũng và gia đinh cưỡi ngựa Từ Châu cũng không phải là ngồi không. Bọn họ tới lui tuần tra xung quanh thành trì, tới một người giết một người. Còn về cửa sông dính liền giữa thành Tế Ninh và Vận Hà, người lặn xuống nước ra ngoài cũng không đó đường sống để đi, trên thuyền cỏ cầm xiên cá trường mâu lập tức đâm thẳng xuống.
Mặc cho ai cũng nghĩ ra được, ra khỏi thành truyền tin sẽ không dừng lại, sau khi trời tối trò chơi mèo vờn chuột này sẽ còn tiếp tục.
Ban đêm các đoàn các đại đội Triệu Tự Doanh không có buông lỏng, vẫn giữ vững tình trạng sắp lâm chiến, mọi người thay phiên nghỉ ngơi, tàn quân trong thành Tế Ninh còn chưa có bị diệt sạch, mấy vạn tù binh cũng không an ổn, bất cứ lúc nào cũng có khả năng gây loạn.
- Kẻ muốn nói hoàn toàn yên tâm, ở chỗ của đệ có ba trăm. Nói cái này luôn không được tự tại, kẻ xuất thân tam vệ Từ Châu cũng đều là huynh đệ nhà mình, những lần đó đều đi theo vào sinh ra tử.
- Không được, nhất định phải cầu vẹn toàn, đi theo chúng ta đánh với quan quân là một chuyện khác.
Chỗ trướng trung quân đèn đuốc sáng trưng, ở nơi này chỉ có đoàn trưởng và đại đội trưởng, ngay cả cận vệ của Triệu Tiến cũng ở bên ngoài trông giữ, hơn nữa phải giám sát gia đinh hộ vệ không được tới quá gần.
Triệu Tiến nói các nơi tuyển lựa ra gia đinh yên tâm nhất, mọi người chiếu theo cách nghĩ khuôn phép của mình đưa sang từng người một. Con cháu Từ Châu vệ gia nhập lúc trước thì được, nhưng kẻ về sau thì không được. Kẻ lúc trước đều là trong nhà nghèo túng, xuất thân đắng khổ làm trâu làm ngựa cho quân tướng Vệ sở, kẻ sau này thường thường gia cảnh không tồi, cũng không phải nói kẻ sau này không có trung thành đi theo, như cần phải phòng bị mạo hiểm, không được ghi vào.
Bàn bạc tiếp tới, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Cát Hương đều có chút bất mãn, Lỗ Đại và Trương Hổ Bân cũng có kiến giải. Gia đinh dưới tay nhiều như vậy đều là đi theo mình vào sinh ra tử, ở nơi này bàn bạc ai tin được, ai không tin được trong lòng rất không thoái mái. Song mọi người cũng biết chuyện này là đại sự, không được có một chút sơ xuất.
Sau khi định ra sơ lược, sắc trời đã rất khuya rồi, lại có gia đinh tiến vào bẩm báo nói.
- Mã Xung Hạo xin gặp.
Triệu Tiến dẫn đại đội xuất phát ở Từ Châu, cố ý điểm danh mang Mã Xung Hạo đội Nội Vệ, tuy nhiên gã tới được nơi này cũng không phải theo đại đội đánh nhau mà là ở cùng một chỗ với nghĩa dũng và đoàn luyện Từ Châu, gánh vác đại đội đồ quân nhu. Nếu như đổi lại người khác ít nhiều sẽ có câu oán giận bực tức, Mã Xung Hạo lại điềm tĩnh đối mặt, tận tâm tận lực làm việc.
- Tiến gia, Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc ủy thác thuộc hạ chuyển lời. Nói xin Tiến gia xem lại phần tình nghĩa ngày xưa cho ông ta một con đường sống. Nếu thật không được, cái mạng của ông ta không sao cả, xin Tiến gia tha cho cả nhà già trẻ của ông ta. Để cho thuộc hạ mang lời sang còn cố ý cho tiểu nhân một cái khuyên tai bằng ngọc. Nói dựa vào thứ này đổi ra được mấy ngàn lượng bạc trong hàng tơ lụa chợ lớn Thanh Giang.
Mã Xung Hạo cười bẩm báo, vừa nói vừa lấy ra một miếng ngọc bội.
Phụ chú của Đặc Biệt Bạch: Máy bắn đá này ở trong "Thiên Công khai vật" của Tống Ứng Tinh có ghi chép lại, bằng hữu nào có hứng thú thì đi tra một chút sẽ rõ.