- Tại sao có khả năng là ta bố trí, ta lại không phải thần tiên, ta chỉ là vào lúc nào đó giúp một tay.
Đằng trước có tiếng kêu thảm thê lương vang lên, lại có mũi tên bắn sang, bị y né tránh khỏi chỗ yếu hại, cắm ở trên bả vai, chỉ ở nơi đó hô to cảnh báo. Gia đinh cưỡi ngựa tức tốc đuổi sang một đao kết liễu. Gã gia đinh bắn cung kia thần sắc có chút hổ thẹn, Triệu Tiến lại không có trách cứ, bởi vì tiếng kêu thảm đã vang lên liên tiếp.
- Bước chân nhanh hơn! Triệu Tiến thúc giục một câu, tất cả mọi người ngừng chuyện trò, bước nhanh nhằm đích đến tiến lên.
Vương thành là thành ở trong thành, phòng hộ nghiêm mật, cũng bỏi vì có vương thành phòng ngự che chắn, các trạch viện bên trong lơ lỏng hơn bình thường. Vách tường phần lớn là dùng để phân cách, mà không phải là để ngăn trở, vách tường hơi cao một chút cũng rất dễ dàng tung mình bay qua.
Ở chỗ cổng chính vương phủ cũng có mười mấy gã quan binh hộ vệ, nhưng lúc một đội Triệu Tiến dẫn dắt chạy tới, chính đang nhìn thấy bọn họ chạy trốn tán loạn. Lúc này nếu không phải người ngu ngốc, đều biết rằng vương phủ Lỗ Vương xảy ra đại sự, nhưng bọn họ cũng không có tính toán liều mạng. Ở nơi này làm sai vặt, đều là mưu đồ thoải mái sung sướng, ai nghĩ tới sẽ gặp phải chém giết. Vừa nghĩ tới ra ngoài sống chết ai náy người chân nhũn ra, chớ nói gì tới liều mạng hộ vệ.
Chẳng qua vào lúc này, cơ hội bọn họ chạy trốn giữ mạng cũng không lớn. Hiện giờ các đội Triệu Tự Doanh đã từ các nơi xung quanh ép vào bên trong, giống như một cái túi đang dần dần thít chặt. Sau khi cổng thành các nơi vương thành đóng lại, không còn kẻ nào thoát ra được từ trong cái túi này.
Hộ vệ trước cổng vương phủ chạy loạn, cổng chính, cổng bên đều là chiếu theo khuôn phép trực đêm đóng chặt, tuy nhiên đây cũng không làm khó được Triệu Tiến bên này. Có người dùng phi trảo vứt trên đầu tường, nắm dây thùng lên lên đi vào. Bên trong cũng có tiếng kinh hô và kêu thảm, sau đó cổng chính được mở ra từ bên trong. Triệu Tiến dẫn đầu mọi người xông vào một lượt.
Chân chính chống cự ngược lại là nội viện vương phủ. Đội hộ vệ gác đêm kia tự biết không địch lại, có người trốn, nhưng cũng có người muốn tận trung cam chịu chết. Tuy nhiên võ nghệ không bằng người, không có từng trải qua chém giết gì, trang bị càng không bằng, cũng chỉ đành cam chịu chết tận trung.
Kiều Sơn dẫn đội cũng đã che mặt, cũng giảm đi bớt rất nhiều rắc rối, tránh cho bị người sắp chết mắng to linh tinh. Triệu Tiến mặc dù không có chạy, nhưng bước chân càng lúc càng nhanh, khả năng vào lúc này hắn cũng có chút nóng vội bồn chồn.
- Lão Kiều, Lỗ Vương và mấy đứa con trai trong phủ của ông ta hiện giờ hẳn trốn vào mật đạo hoặc là trong mật thất rồi phải không? Ngươi tìm ra được những chỗ đó không?
Kiều Sơn thanh âm chua chát nói.- Tướng gia, có người biết núp chui vào, nhưng có người vẫn không biết núp vào. Bọn họ đời này sang đời khác bị nuôi nhốt ở trong thành, sớm đã nuôi thành kẻ ngu rồi.
Từ sau thời Thành Tổ Chu Lệ, phiên vương đã không được ra khỏi thành trì đất phong, chẳng khác gì là bị nhốt ở bên trong, cả đời ở trong một tòa thành trì, đời đời kiếp kiếp như thế, lại là Lỗ Vương từ lúc khai quốc đã được phong ở phủ thành phủ Duyện Châu, sớm cũng không còn can đảm và kiến văn, thậm chí điệu bộ thông thường cũng không cần nhắc tới.
Khả năng cảm thấy cảm thán của mình khiến người nghi ngờ, Bách hộ Kiều Sơn khẽ cắn môi lại nói.- Xin tướng gia yên lòng, cho dù bọn họ núp đi, tiểu nhân cũng có cách tìm ra được.
Triệu Tự Doanh đã không chỉ một đội vào nội viện vương phủ này, trừ bọn hộ vệ liều chết hoặc chạy trốn còn lại đều là cung nữ và hoạn quan cũng có những người bị hoạn khỏe mạnh cầm võ khí côn bổng liều mạng, tuy nhiên kết cục cũng chỉ là liều cái mạng này, không tạo thành tổn hại gì với Triệu Tự Doanh. Về phần cung nữ đều đang núp, đều đang trốn. Theo tình cảnh như thế, mỗi người đều cảm thấy đại họa tới trên đầu, những đạo tặc che mặt hung thần ác sát này hơn nữa còn là đạo tặc ăn vận như quan quân tiến vào vương phủ khẳng định phải đốt giết, dâm loạn, cướp bóc, tùy ý làm bậy. Theo tình cảnh như vậy, nữ nhân khẳng định là kẻ thảm nhất.
Tuy nhiên ngoài suy đoán của bọn cung nữ chính là, đám đạo tặc hung thần ác sát này không có để cho bọn họ trốn, áp giải vây bọn họ lại, nhưng cũng không có làm gì khác, chính là trông giữ bình thường, thậm chí ngay cả của cải trên tay cũng không chiếm đoạt.
Ai cũng không ngờ tới, sẽ có người đột nhập vào trong vương thành, ai cũng không ngờ tới, trong tình cảnh thành trì không có rơi vào tay loạn tặc sẽ có người xuống tay với phiên vương. Đây chính là quý tộc dưới gầm trời này chỉ đứng sau mỗi thiên tử Đại Minh. Vào lúc bất ngờ không kịp phòng bị, hỏi ra cái gì cũng rất đơn giản, không cần tra tấn ép hỏi đao đặt ở trên cổ, cái gì cũng nói hết cả.
Lỗ Vương đời nay lên ngôi chưa bao lâu, ba đứa con đều chưa có trưởng thành, ở cùng một chỗ với phụ mẫu. Nắm được cung nữ bên ngoài dò hỏi chỉ biết các con Lỗ Vương đi phòng vợ lẽ, Lỗ Vương đang ở nội thất. Bọn họ cũng không có rời khỏi hoàng cung, chia ra mấy lộ, có người đi bắt con trai của Lỗ Vương, Triệu Tiến thì theo chân bọn cung nữ dẫn đường, thẳng vào vương cung.
Tầm vóc vương cung không nhỏ, tận cùng là nội thất. Cung nữ hoạn quan hầu hạ kinh hoảng trốn tránh nhưng cũng không còn chỗ nào để đi, sau khhi bị bắt lập tức mang ra bên ngoài. Đợi lúc tiến vào phòng ngủ của Lỗ Vương, hệt như đoán trước của Triệu Tiến, Lỗ Vương đã không còn bóng dáng đâu nữa. Chiếu theo lời bọn nữ quan, hai ái thiếp yêu thích nhất của Lỗ Vương cũng ở nơi này, cũng giống như vậy không thấy tung tích.
Có gia đinh quen thuộc quy chế của trạch viện đã sửa soạn tiến lên tìm kiếm. Dù cho mật thất địa đạo bí mật, đều có dấu vết lần theo, đối với bên ngoài cái gì cũng nhìn không thấy, nhưng người am hiểu rất dễ dàng tìm được.
Từ lúc đi tới trước của phòng ngủ này, tâm tình Kiều Sơn cũng rất không ổn, nhìn thử nơi này, lại nhìn xem bên đó, trông thấy gia đinh đã sửa soạn bắt cứ lúc nào cũng động thủ giết người. Vào lúc này, Kiều Sơn thấp giọng nói.- Tướng gia, để tiêu nhân tới thử xem.
Giọng nói đè ép rất thấp, thân thể của gã còn nhích tới gần chỗ Triệu Tiến, còn may cử động không nhanh bằng không đã phải nhận một đao rồi.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn sang, chỉ là gật đầu, phất tay ra hiệu bảo gã tiến lên, Bách hộ Kiều Sơn hít một hơi thật sâu tiến lên cao giọng nói.- Vương gia, tiểu nhân là Kiều Sơn, Nghi vệ, Xá nhân Kiều Sơn. Yêu nghiệt tà giáo ẩn núp trong vương phủ làm loạn đã bị tiểu nhân dẫn người ngăn chặn rồi. Xin thỉnh vương gia cùng tiểu nhân đi tới nơi an toàn.
Kiều Sơn tiếp tục hô.
- Vương gia, nơi này đã không an toàn rồi, nếu chẳng may phản tặc tiến vào, thân thể vương gia ngàn vàng.
Triệu Tiến ở bên ngoài hạ giọng nói.- Nếu như có hộc tường, mật đạo gì đó, bọn chúng sẽ không nhìn ra ngoài sao?
Đối với cái này Mã Xung Hạo cũng có hiểu biết, hạ giọng giải thích nói.- Nhìn được ra ngoài cũng sẽ bị bên ngoài nhìn thấy vậy thì dễ dàng bị tìm ra. Chân chính giữ mạng chạy trốn, không có quy chế này. Chủ tướng không cần lo lắng, những vương gia gì đó kia, rất ngốc nghếch.