- Người một nhà, ngươi cứ nói thẳng là được.
- Lão gia, sớm chiều ở chung khiến người yên tâm, lâu không gặp khó tránh khỏi xa lạ. Lý đại đội trưởng ở Túc Châu tốt xấu gì vẫn là xuất thân lão gia đinh. Lý đại đội trưởng ở Bi Châu là người đầu hàng tới nương nhờ, lại không thường xuyên gặp lão gia, không biết uy nghiêm lão gia. Vào lúc mấu chốt quan đầu này, trong tay lại nắm được đại binh, khó tránh khỏi việc sẽ có lòng dạ khác. Như Huệ chậm rãi nói.
Triệu Tiến trầm giọng trả lời.
- Đã dùng người thì không được nghi ngờ người.
Như Huệ nhìn nét mặt Triệu Tiến, giảm thanh âm xuống nhưng vẫn tiếp tục nói.- Nếu như nhiễu loạn ở Sơn Đông kia càng náo càng lớn, lão gia ngài dẫn chín thành sức mạnh của Triệu Tự Doanh lên đường, Tuần phủ Phượng Dương kia còn có cả Thái giàm Thủ bị Phượng Dương tính cả Lang Sơn phó tướng cũng sẽ không ổn. Chớ nói quan quân, những thương gia cường hào này, chỉ sợ cũng sẽ có lòng dạ khác, lão gia ở Từ Châu, trong ngoài đều không dám làm bừa, lão gia không ở Từ Châu, bên ngoài không nói, chỉ sợ bên trong lòng người cũng sẽ bất ổn. Nếu chẳng may có sơ suất gì, đó chính là đại họa.
- Ngươi nói là sẽ có người lôi kéo Lý Hòa và Lý Ngũ?
- Bây giờ hai vị Lý đại đội trưởng này đều trung thành tận tâm làm việc, nhưng nếu chẳng may Tiến gia ngài lên bắc, Từ Châu không có đủ sức mạnh, thời thế thúc đẩy, có rất nhiều chuyện khó mà nói được rồi.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn Như Huệ một cái, Như Huệ nghiêm túc nói tiếp.- Lão gia cho rằng thuộc hạ nói chuyện hiểm độc hại người, thuộc hạ cũng biết trên dưới gia đinh trung thành. Nhưng Từ Châu là cơ nghiệp của lão gia, dù có một phần trăm mạo hiểm, cũng không được coi thường. Có chút bất ổn, rất có khả năng sẽ mất tất cả.
- Ý của ngươi là? Nét mặt Triệu Tiến từ đầu tới cuối đều rất điềm tĩnh.
Như Huệ nói rất thành khẩn.- Thuộc hạ biết rõ lão gia đã mưu đồ đối với Sơn Đông từ lâu, đại thế lần này lại càng hợp ý lão gia. Nhưng Từ Châu mới là gốc rễ của chúng ta, Sơn Đông bên kia chẳng qua là dệt thêm hoa trên gấm mà thôi, hà cớ gì hao tốn khí lực lớn như vậy để tranh giành. Nhuộc hạ nói lời càn rỡ, nhà nghèo đánh bạc, toàn bộ gia sản đem ra đặt cược cũng không có gì, nhà giàu phú hộ, lúc đặt cược hà cớ gì phải mạo hiểm như vậy, gia đại nghiệp đại, dĩ nhiên là giàu sang phú quý, đáng để vứt bỏ toàn bộ đì không?
Triệu Tiến trầm mặc một hồi, đột nhiên cười nói.- Lần trước quan quân nam bắc áp tới, chúng ta cũng bố trí như vậy, dốc toàn lực, ngươi vì sao lại không lo lắng việc này?
- Lão gia, khi đấy là đại địch ngay trước mắt, không chiến thì vong, trên dưới hiển nhiên đoàn kết một lòng, nhưng bây giờ thì khác.
Triệu Tiến cười cắt lời Như Huệ.- Đại Thăng cùng Triệu Tĩnh bọn họ cũng sẽ không giống như Tào tiên sinh nghĩ được nhiều như vậy, cái này có lẽ có dính tới tuổi tác rồi.
Như Huệ sửng sờ, lập tức bật cười nói.
- Lão gia nói không sai, thuộc hạ đây đúng là tuổi càng lớn, thì lá gan càng nhỏ. Lão gia đánh ra cục diện thái bình hưng thịnh Từ Châu này, từ trên xuống dưới đều bỏ tâm tư vào, thuộc hạ thật sự luyến tiếc, thật lo lắng có sơ xuất. Lão gia có đại trí tuệ như thế, thành tựu từ từ đến cũng không lường được, hà cớ gì vào lúc cấp bách làm chi?
Triệu Tiến cười hỏi ngược lại một câu.- Tào tiên sinh còn có lời nào chưa nói không?
Nghe thấy như thế, Như Huệ có chút xấu hổ, ho khan hai tiếng rồi nói.- Có mấy lời Tiến Gia đã nắm chắc, hà cớ gì để thuộc hạ làm kẻ ác nói ra.
Triệu Tiến cười nói to.- Không phải người trong nhà sẽ không nói ra những lời này, tâm ý Tào tiên sinh ta hiểu, nhưng việc này không làm không được. Mạo hiểm Tào tiên sinh nói ra cũng thật sự là có. Nhưng người ở trên đời này, nào có vẹn toàn không lo nghĩ, không mạo hiểm sao chuyện thành công được.
Ánh mắt Như Huệ bên kia cũng trịnh trọng rất nhiều, cũng có bộ dạng nhẹ nhõm đôi chút, nói cái này như lời can gián giội nước lạnh vào gót chân, trong lòng y không có khả năng không lo lắng, lời này của Triệu Tiến đich thực là bỏ đi được những nghi ngại trong lòng y.
- Không cần phải lo lắng Từ Châu sẽ không yên, nếu quan quân hương dũng có dị động, gần hai nghìn gia đinh, hơn vạn đoàn luyện đủ để trấn áp làm cho kinh sợ rồi. Về phần gia đinh và đoàn luyện bên này, ta tin lòng trung thành của bọn họ. Người ngoài mua được một hai người, nhưng không có cách nào để mua hết toàn bộ, hơn nữa tầng tầng hãm chân, muốn làm bậy thật sự rất khó. Nói tới tận cùng, cho dù nổi loạn, ta cũng chắc chắn quay về diệt bọn chúng. Giọng điệu Triệu Tiến rất điềm tĩnh, nhưng mang theo một chút ý lạnh lẽo đáng sợ.
Triệu Tiến tự tin nói những lời này, lại làm cho Như Huệ bên kia nhẹ nhõm, y gật đầu nói.- Nếu lão gia đã cân nhắc chuyện này, đó là tốt nhất.
Lời này của Như Huệ thực sự ra là tìm lối thoát, tâm tư của y Triệu Tiến cũng hiểu. Như Huệ bây giờ tuổi cũng hơn bốn mươi, đã là người đứng đầu Giang Bắc Nam Trực Lệ rồi, cho dù một bọn người Tri phủ, Đạo viên đối với y cũng phải cung kính lễ độ, càng không cần nói chi đến cường hào và phú thương ở những nơi chốn đó, ở trước mặt y ngay cả đầu cũng không dám ngẩn lên, càng không cần nói chi chưởng quản Sơn Đông. Núi vàng biển bạc trong tay tới lui, địa vị quyền thế giàu sang như thế, làm sao nỡ lòng đi mạo hiểm được, chỉ sợ lần trước khi quan quân nam bắc áp tới, Như Huệ cũng có tâm tư như thế, nhưng tình thế không có cách nào để nói mà thôi.
Hiển nhiên, Triệu Tiến cũng biết chủ ý của Như Huệ là vì đại cục của Triệu Tự Doanh, y dù sao cũng đã bốn mươi tuổi, đã trải qua biết bao thăng trầm, tất nhiên cầu mọi thứ trọn vẹn, hỏi kiến giải của Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang kia, chỉ sợ cách nghĩ bên kia cũng không khác lắm. Triệu Tiến không hề cẩm thấy bất mãn, trong cốt lõi Triệu Tự Doanh phần lớn là những người tính tình anh dũng tiến lên, nào có được mấy vị lão luyện thành thục, vừa dịp để bù vào chỗ thiếu sót.
- Tào tiên sinh, lần này bố trí như thế, là vì mượn gió bẻ măng, vì Triệu Tự Doanh tìm được đầy đủ ưu thế, cũng là vì đánh hạ nhiều địa bàn hơn nữa, nắm được càng nhiều người hơn nữa. Tào tiên sinh, ngươi cảm thấy Từ Châu chúng ta hưng thịnh phát đạt, cảnh tượng một vùng thái bình, nhưng ngươi có cảm thấy Từ Châu này quá nhỏ hay không, đất Giang Bắc này quá an ổn thái bình rồi không? Triệu Tiến hỏi ra một câu.
Không đợi bên kia trả lời, hắn lại nói thêm.- Ở Giang Bắc Nam Trực Lệ chúng ta cũng nắm được không ít địa bàn rồi, cũng gần như là khắp chốn nhẫn nại cực hạn. Phải mở rộng hơn nữa chỉ sợ sẽ dẫn binh mã thiên hạ tới, triều đình cũng sẽ không dễ nhường đi chỗ tim gan này. Đó chính là hoàn toàn trở mặt, không chừ lại con đường cứu có cơ hội xoay chuyển nữa. Nhưng chút địa bàn trước mắt như thế, làm sao dung nạp được vạn đinh cùng đoàn luyện gấp mấy lần bọn chúng, còn có các phương các mặt trung thành với Triệu Tự Doanh ta.
Vẻ mặt Như Huệ nghiêm túc, y hiểu được lời Triệu Tiến nói.
- Bây giờ bất kể là giấu diếm, qua loa như thế nào, ai còn không biết Triệu Tự Doanh ta là gì, mai sau chúng ta phải làm thế nào, gia đinh đoàn luyện đều biết rõ, đám người nương nhờ cũng biết. Bọn chúng vào sinh ra tử cho chúng ta, bị chúng ta nghiêm lệnh ràng buộc, là vì cái gì? Mới đầu là để tìm no ấm, tìm đường sống, hiện tại đều có rồi. Bây giờ là tìm kiếm cơ hội kiến công lập nghiệp. Đối với những điều cầu cạnh này, Từ Châu trước mắt, những địa bàn chúng ta khống chế quá nhỏ, quả thực rất chật hẹp rồi, có quá nhiều người nhòm ngó.
Triệu Tiến cầm ly nước trà đã nguội trong tay, ra hiệu bảo Như Huệ ngồi xuống, đang lúc ấy thì lại nghe bên ngoài có tiếng Tôn Đại Lâm truyền vào.- Tam gia đã tới rồi.
- Tới rồi là tốt rồi. Triệu Tiến cười hỏi, sau khi mở cửa, Vương Triệu Tĩnh đi vào vừa cười nói.
- Chợt nhớ tới một chuyện muốn cùng đại ca trao đổi. Sau đó thì nhìn Như Huệ một chút.
Y có tâm tư gì, tất cả mọi người đều rõ, nhưng không ai muốn nói toạc ra, Triệu Tiến chỉ vào chỗ ngồi nói.- Ngồi xuống cùng nhau nghe.
- Không mạo hiểm mở rộng, duy trì được cục diện trước mắt hay không? Được, còn duy trì được vô cùng tốt, nhưng đi tiếp mười mấy năm như thế, gia đinh đoàn luyện của chúng ta sẽ biến thành giống như Khổng Lão Hổ của Khổng Gia Trang, sẽ như quân hộ bên trong Vệ Sở, nhuệ khí bị nín nhịn mai một hết rồi, không còn sức chiến đấu, không nương nhờ chúng ta cũng sẽ bỏ đi tám phương bốn hướng. Đến lúc đó, chúng ta cùng lắm là một phú ông giàu có, nhiều nhất là một cái Vân Sơn Tự. Đến lúc đó, quan phủ sẽ từng bước áp trở lại, cường hào càng có nhuệ khí càng có lòng dạ ngang ngược, chúng ta phải vào sinh ra từ trải qua không biết bao nhiêu mạo hiểm mới có được ngày hôm nay, nếu như suy tàn thành như thế, các ngươi có cam tâm không?
Vốn dĩ cũng không cần phải để Vương Triệu Tĩnh giải thích rõ ràng, dùng trí óc thông minh nhạy bén của hắn là nghĩ đến được những điều này, hơn nữa lại vào thời điểm hợp nghị, ý tứ Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ sẽ không khác nhau lắm, tuy nói rằng chưa chắc là khuyên can, nhưng cũng hiểu được là mạo hiểm quá lớn.
- Lão gia, thuộc hạ đã nghĩ thông, xin lão gia yên tâm, thuộc hạ sẽ quên cả sống chết, toàn lực ứng phó. Như Huệ đứng lên, nghiêm nghị chắp tay hành lễ.
Triệu Tiến cười nói.- Phải dẫn bọn hắn đổ máu, phải cho bọn chúng địa bàn lớn hơn nữa, làm cho bọn chúng không ngừng chiến đấu. Như vậy mới giữ gìn được, mới từng bước đi về hướng chúng ta.