Tình thế đám đông đánh về phía tường thành có hơi trì trệ, nhưng không hề thấy có chút nao núng nào, bất kể trong thành tung ra cầu đất, hay cung tiễn, đều không làm thời khắc này dừng lại, khe hở này chính là lỗ hổng để đột kích.
Giẫm lên vô số thi thể, khóc lóc kêu la, chửi rủa gào thét, đám lưu dân vẫn là đột ngột tiến tới dưới thành, bao đất túi cát tùng bao bị vứt lại.
Dựa vào chỉ bảo trước lúc xuất phát, đám người cầm mộc côn bốn thước không ngừng đốc thúc người đội phía trước làm việc, khiến cho bọn họ đắp lên một mô đất hơi nhô cao, nếu không những khí giới kia không có cách nào mà chất đống lên. Trước lúc lên đường có người nói với bọn họ nếu không làm những thứ này, hi vọng lên tường thành liền sẽ ít đi một phần, mạng sống cũng sẽ càng ít đi.
Thời điểm dưới tường thành chất đống những bao đất cát, nơi lỗ châu mai trên tường, cây lăn mưa đá nện xuống, lưu dân phía dưới đầu rơi máu chảy ngã lăn ra đất, có người muốn chạy liền bị đâm chết, thọc chết, ngay cả đội thứ hai cầm mộc côn dài bốn thước cũng bị đập tổn thương, nhưng phía sau bọn họ cũng bị bức bách, vốn dĩ không dám thoái lui.
Thang được dựng lên, phía dưới thậm chí còn dựng lên lán gỗ chống đỡ, ít nhiều ngăn được đợt công kích trước mặt, thấy được một màn như vậy, đám lưu dân không kìm nỗi hưng phấn, chỉ cần bám vào và leo lên, thì sẽ vào được thành, sẽ được vui sướng, thoát khỏi khổ ải, hơn nữa nhìn thấy thang dựng trên đầu thành, phía dưới còn có che chắn, nắm chắc được điều này thực sự là không nhỏ.
Từ đại đội lưu dân còn có mệnh lệnh truyền đến, tầng tầng truyền lại, không ngừng có người hét to, bức bách người leo lên trên.
Một người lưng vác moojv thương phía trước nhất, trong tay cầm một khối gỗ như tấm chắn giơ lên, bắt đầu lên thang, người phía sau lần lượt trèo lên.
Đầu thành không biết sợ hay không biết phải làm sao, nhất thời không có phản ứng, mấy chục cái thang dựng lên, lưu dân bắt đầu hô lớn trèo lên trên. Nhìn thấy người trên thang càng lúc càng nhiều lưu dân phía sau bộc phát ra một trận hoan hô hưng phấn, thậm chí có người xoa tay sửa soạn tiến lên.
Cát Điền Phong cũng ngẩng đầu nhìn, nghĩ thầm rằng nếu lúc này cây lăn đá rơi xuống, nhất định sát thương không ít người, vì sao dừng lại. Người tiếp tục trèo lên, khoảng cách với lỗ châu mai không còn xa, đội người Cát Điền Phong hưng phấn dị thường, đã có người tiến lên trước, khiến cho càng nhiều người bò lên trên, Cát Điền Phong lại không dám nhúc nhích,
Lỗ châu mai thành Tế Ninh cuối cùng cũng có động tĩnh, có người dùng mộc xiên đẩy thang ra ngoài, có vài khung thang vội vàng không kịp phòng bị, liền bị đẩy ngã, trên đất mấy chục người kêu thảm lật nhào xuống đất cùng với thang, phía dưới bọn họ không ít người tránh né không kịp, bị nện trúng, thương vong một mảnh.
Nhưng mặt khác thang cũng đã sớm trù bị, xiên gỗ kia không phải bị người trên cùng đẩy ra, chính là đầy không được, mắt thấy xiên gỗ rút về, lập tức sắp lên được đầu thành, tiếng hoan hô của đội ngũ lưu dân càng lớn, đúng lúc này thấy có người xách thùng gỗ xuất hiện ở chỗ lỗ châu mai, xối nước sôi xuống dưới.
Từng thùng nước sôi từ đầu thành đổ xuống, ván gỗ giơ tấm lên nhưng vẫn không ngăn được nước sôi, từng tên lưu dân trên thang kêu la thảm thiết, té từ trên xuống, có người rơi xuống đất đã chết, có người nhất thời chưa chết, vô cùng thống khổ lăn qua lăn lại trên mặt đất.
Lập tức từng mảnh vải dài đen từ đầu thành ném xuống, ném trên thang, rất nhanh thang đã cháy phừng phừng, mấy chục cái thang tựa vào thành trở thành mấy chục ngọn lửa lớn thiêu đốt.
Có người vội vàng lật thang lại, dùng cát đất dập lửa, lại dựng lên một lần nữa, một lần nữa bức bách người trèo lên, đợi sau khi đầu thành đem nước bẩn đổ xuống, lưu dân hoàn toàn tan vỡ. Đội người trong tay cầm đoản thương bỏ mặt sống chết chém giết với người đốc chiến đằng sau.
Thời điểm xiên gỗ đẩy thang không có hiệu quả, những người bên cạnh Cát Điền Phong càng trở nên kích động, đã có người liều mạng chen lấn lên trước, sợ mình bị tụt lại phía sau, nhưng y lại gắng sức lùi lại đằng sau, y đã nhìn thấy khói và hơi nóng của lỗ châu mai ngày càng tới gần, đã biết là không hay rồi.
Đợi đại đội tán loạn chạy ra, mọi người không có bỏ chạy, vẫn còn ở chỗ cách tường thành không xa, Cát Điền Phong cảm thấy kinh hồn khiếp đảm, đợt công kích này đều đổ dồn dưới thành, đội ngũ phía trước ngày càng thưa thớt, kế tiếp sẽ không đến lượt mình chứ.
Cầu đất cung tiễn cây lăn mưa đá còn né tránh được, nước sôi, dầu nóng kia tưới xuống thì phải làm sao. Cát Điền Phong làm sao lại không sợ, cũng cảm thấy ớn lạnh cả người, nhất thời y nghĩ, nếu như mình cũng bị buộc trèo lên thành, vậy thì chạy, chạy không được liền liều mạng, thà bị mộc côn trúc thương đâm chết, cũng không muốn toàn thân bị phỏng thối rữa, nhất thời không chết được.
Cát Điền Phong cũng nhìn thấy được, người bên cạnh đều trong tình trạng hoảng sợ, nếu bị buộc trèo thành, e rằng tình thế của mình cũng sẽ giống vậy.
Nhưng vào lúc này, phía sau lại có mệnh lệnh truyền tới, đưa bao đất cát cho phía trước đi lót thành đường dốc, dùng hết khả năng để lót, đợi đến lúc cao bằng đầu thành, mọi người liền chạy lên.
Sau khi nhận được mệnh lệnh này, Cát Điền Phong và người khác đều thở phào nhẹ nhõm, ngay cả đám lưu dân kẻ chết, kẻ bị thương thảm trọng phía trước cũng thở nhẹ nhõm theo.
Cát Điền Phong một mặt thét ngưới phía trước tay chân nhanh một chút, một mặt nghi hoặc quay đầu nhìn, trận thế lớn tù sớm tới hiện tại, không lẽ cứ như vậy mà dừng lại.
Qua khe hở trong đám người, Cát Điền Phong mơ hồ nhìn thấy người đứng trên xe ngựa phía sau, không ngừng có người chạy tới chạy lui, thậm chí còn có người cưỡi ngựa qua lại, xem chừng bên đó chính là vị đại nhân nào đó.
Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho và vài tên thân tín đứng trên xe ngựa, thần sắc thản nhiên mà nhìn trận chiến công thành phía xa, mặc dù cách xa nhưng tiếng gào thét kêu thảm bên kia bên này đều nghe thấy được, nước sôi dầu nóng xối xuống và mùi da thịt cháy khét, bị gió đưa đến bên này cũng ngửi thấy được.
Nhưng những thứ này không làm họ biến sắc, lưu dân chết dưới thành cũng không là gì cả, thậm chí ngay cả số lượng cũng không đáng để nhắc tới.
Nhưng ngược lại hộ vệ bao bốn phía xe ngựa thần sắc lại khẩn trương, không phải vì chiến trận công thành thê thảm kia, mà là người bên này quá hỗn loạn, chẳng may đụng chạm đến giáo tôn, đó chính là đại sự.
Cách đó không xa có người cưỡi ngựa chạy tới, có lưu dân né không kịp, liền bị ngựa va phải, người cưỡi ngựa cũng không giảm cước bộ, thậm chí còn không liếc mắt lại nhìn.
Đã đến chỗ Từ Hồng Nho, người trên ngựa hổn hển nói.- Giáo tôn, cổng bắc thành Tế Ninh đề phòng nghiêm ngặt, sa thạch cung tên đều đầy đủ, đã thử tấn công, vẫn là công không được.- Tôn giáo, cửa bắc thành
Vẻ mặt người trên xe ngựa không dễ nhìn, Từ Hồng Nho vẫn bình tĩnh như trước, chỉ là ở nơi đó nói.- Xem ra lực lượng phong thủ trong thành Tế Ninh đầy đủ, mặc dù chúng ta dùng đủ lực ở một chỗ, bọn học toàn lực phòng ngự, những hướng khác vẫn là không xuất thủ đến.