Tin tức Lôi Tài ở chỗ Lâm Thanh Châu dò la được càng nhiều hơn, sở dĩ như vậy là vì Lôi Tài cảm thấy sự tình khẩn cấp, bắt đầu mạo hiểm lợi dụng thế lực còn sót lại của Mộc gia ở một vùng Lâm Thanh Châu phủ Đông Xương, vốn ban đầu định bụng sàng lọc ra hết người yên lòng nhất mới dùng, hiện giờ lại không màn tới nhiều như vậy.
Binh khí từ kho võ khí khắp nơi Sơn Đông chảy ra ngoài phần lớn tới gần kề Châu Đông Bình, nơi đó có mấy ổ trộm cướp ẩn nấu ở trong núi. Lục lâm thổ phỉ bậc này thiếu nhất chính là đao thương binh khí, chẳng lẽ là bọn chúng muốn thừa dịp loạn mua vào. Nhưng số lượng bọn chúng mua không khỏi quá lớn, điểm đáng ngờ nẩy sinh. Chỗ Lôi Tài cũng biết hướng đi của hàng đống lớn tào lương, biết có một phần rất lớn chảy về cùng một chỗ giống như vậy.
Nhưng tin tức dường như chỉ hỏi thăm được tới chỗ này mà thôi. Lôi Tài ở trên thư cũng viết rõ. Chiếu theo người quen thuộc trên tào vận quan sát, dọc tuyến đường Vận Hà châu Đông Bình, quan sai, quan binh không có bao nhiêu nhưng nhân dĩ giang hồ lại nhiều lên đáng kể, dường như đều đề phòng theo dõi, người ngoài muốn đi vào rất khó.
Hơn nữa còn có một chuyện khác khó xử, đó chính là mạo hiểm của Lôi Tài quả nhiên kinh động tới giáo chúng Văn Hương Giáo trên đất đó. Bởi vì có thế lực của Lý tuần kiểm che chở, Văn Hương Giáo trên đất đó mặc dù biết có mặt của Lôi Tài cũng biết y đáng dò la tin tức, nhưng đại đa số thời điểm đều đang nhắm một con mắt mở một con mắt. Hiện giờ điều này lại xé toang tầng giao ước ngầm này, đối phương trước hết bảo thân sĩ sang cảnh cáo sau đó ngoài cửa, ngoài điếm Vân Sơn Hành Lâm Thanh bắt đầu xuất hiện người theo dõi.
Theo thế cục như vậy, Lôi Tài cũng không dám đi nhằm vào chỗ châu Đông Bình kia tra xét. Hiện giờ trị an khắp nơi sụp đổ, đường xã đoạn tuyệt, loạn dân nổi dậy như ong, Lôi Tài nếu như sang đó chính là một con đường chết. Y không sợ chết nhưng cũng không muốn đi làm thằng ngốc tặng mạng sống.
Triệu Tiến đưa thư trả lời rất đơn giản, cũng rất kiên quyết.- Chuyện đã tới như vậy, đệ nhất định phải bảo toàn bản thân. Về phần cái khác, chúng ta yên lặng quan sát chờ đợi thay đổi là được. Nếu như đệ làm xằng bậy, huynh phải phái người buộc đệ trở về.
Đội ngũ Trương Hổ Bân dẫn dắt về tới Từ Châu trễ hơn Triệu Tiến một ngày. Sau khi tới nơi, ngay lập tức đã đưa hết cả vào biên chế. Ở trên mặt đất Từ Châu có mấy ngàn đoàn luyện, chọn lựa ra tinh nhuệ làm gia đinh rất dễ dàng, về phần binh khí áo giáp và lương thảo dự trữ, trong kho lương khắp nơi càng đầy đủ hết. Mệnh lệnh vừa ra, đã lập tức đưa vào đầy đủ, còn chọn chỗ Cảnh Sơn làm nơi trú đóng, dọn ra chỗ ở cho tám trăm người cũng rất dễ dàng, doanh phòng ngay ngắn chỉnh tề đã bắt đầu được xây dựng.
Lưu lại Hà Gia Trang ba ngày, tám liên đội của Trương Hổ Bân đã đầy đủ hết nhưng cốt cán cũng có đổi đi. Liên trưởng, đội trưởng ở chỗ cửa sông Thanh Giang lần này cũng lưu lại trong đội Thân Vệ, bên trong đội Thân Vệ đề bạt ra một đám an bài chen vào trong đại đội thứ tư này. Ngồi thuyền vượt sông lên đường tới trong doanh trại Từ gia Cảnh Sơn.
Sau khi Sơn Đông hai lần động đất, tất nhiên là mặt đất không bằng phẳng, phía bắc Từ Châu giáp ranh với Sơn Đông tất nhiên sẽ không ổn. Để phòng bị tăng thêm sức mạnh ở nơi đó cũng là suy tính nên có, trên dưới Từ Châu đều không cảm thấy lạ lùng. Chỉ có điều nhà giàu thân sĩ Từ Châu khéo léo đưa lên thỉnh cầu với Triệu Tiến. Nói là nhiều con cháu Từ Châu như nay đợi chờ làm việc vì Tiến gia, nhưng gia đinh hiện giờ chỉ chọn trong đoàn luyện, không tránh khỏi nguội lạnh lòng dạ mọi người.
Cũng vừa lúc đó, tin tức chỗ kinh sư truyền tới. Sơn Đông hiện giờ thế cục không ổn, thỉnh cầu của phủ Lỗ Vương rất họp tâm ý của các vị quan lớn trong ngoài triều đình cũng có người nhắc tới chuyện cuộc loạn dân kêu gọi nhau tụ tập cắt đứt Vận Hà vào năm đầu Thiên Khải. Nói để đề phòng loạn cục như thế này xuất hiện tăng số binh mã cũng phải lắm.
Tháng tư Sơn Đông đã có chút ấm áp rồi, quan đạo bị động đất bị phá nát không ít, nhưng quan đạo này vốn đã thật nhiều năm không có tu sửa vốn dĩ không có gây ra chuyện xấu gì.
Lại cũng không có trận động đất nào tiếp tục, không có thiên tai, cục diện trên đất đó hơi an định lại một chút. Nhưng nơi đó đã bị tàn phá không còn dáng vẻ, yên ổn khôi phục này vốn dĩ nhìn không ra.
Một tay cưỡi khoái mã phi nhanh trên quan đạo, người ở trên ngựa từ xa đã nhìn thấy tường thành sụp đổ kỹ sĩ này mặt một bộ áo khoác hơi cũ, mồ hôi đổ đầy mặt, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.
Con vật dưới háng của y đã chạy đổ mồ hôi, chỗ miệng ngựa không ngừng có bọt mép phun phì phì, cho thấy con ngựa muốn hết hơi hết sức rồi, nếu không được nghỉ ngơi tức khắc sẽ chết trên đường. Nhưng hán tử này chẳng mảy may đếm xỉa tới, vẫn ra roi thúc giục tiến lên như trước.
Đang lúc chạy về phía trước, đột nhiên ven đường có người đẩy xe một bánh lên quan đạo. Trên xe một bánh chở mấy bao lớn cũng không biết là đồ gì có lẽ là không nắm giữ được thăng bằng đã đổ chặn giữa đường, khéo chết tiệt thay vừa vặn chặn hết cả con đường.
Lúc này trên đường rất là vắng vẻ, chỉ có hán tử cưỡi ngựa này và người đẩy xe, nhưng quan đạo vốn dĩ hẹp lép cũ nát hai bên lại đều là hầm hố mương máng, muốn đi ngang qua chỉ còn nước xuống ngựa bằng không sẽ va đụng với xe một bánh, người ngựa đều phải té lăn quay.
Nhưng hán tử cưỡi ngựa kia không có ý muốn xuống ngựa, cũng mặc kệ xa phu tay chân luống cuống cách đó không xa chỉ ở nơi đó thét tỏ.- Tiên Hồ đưa hương, Lão Mẫu hạ phàm.
Phu xe tay chân luống cuống kia sửng sốt cất giọng hô lớn.- Cửa hướng đông, mấy nén hương?
- Bốn cây hương, không cửa lớn không cửa sổ. Hán tử cưỡi ngựa đó thét to xong, đã không kiên nhẫn hô lớn.- Mau mang thứ đó rút đi, vạn lần khẩn cấp. Vạn lần khẩn cấp.
Phu xe đã kịp nhận ra, gọi trạm gác một tiếng, ven đường vốn ban đầu không có người lại vọt ra mấy người cùng nhau động thủ đẩy xe một bánh đi.
Người cưỡi ngựa chính là hiểu rõ, nếu không báo được tiếng lóng, lại bị cho rằng là hạng người khả nghi từ ngoài tới, vốn dĩ vào không được thành lập tức bị xóa sổ chôn lấp ở ngoài thành, quan sai gãy mấy ở chỗ này cũng không chỉ một người, đây chính là phòng hộ ngấm ngầm của Văn Hương Giáo.
- Chuyện gì vội vã như vậy? Một đám người một lần nữa núp ở ven đường nhìn con ngựa phi nước đại chạy sang đều không ngừng bàn tán. Trọng trách của bọn hộ chính là nhìn thấy người cưỡi ngựa khả nghi tới đây sẽ ngăn chặn con đường lại, bắt đầu kiểm tra lượt thứ nhất.
Còn chưa đợi phỏng đoán, lại nhìn thấy người cưỡi ngựa vừa mới đi qua khỏi kia chợt té lăn xuống đất. Con ngựa kia khuỵu ở trên đường không nhúc nhích nổi, cũng không biết kiệt sức hay là bị trượt chân, người nọ cũng té không nhẹ.
Mọi người đều đang giật mình cả kinh, còn chưa nghĩ có phải nên đi tới dìu đỡ một phen, đã nhìn thấy người cưỡi ngựa kia chống đỡ đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo chạy vào bên trong thành.
- Đây thật là có chuyện khẩn yếu ngàn vạn lần cấp tốc rồi, đi nhanh giúp một tay.
- Mạnh Tiên Hán ở nhà sắp sẵn, lạo để lộ phong thanh bị anh trai vợ bé của y đi quan phủ tố cáo. Huyện lệnh kia là người mới nhận chúc mấu chốt còn chưa có khai thông. Bổ khoái Hình phòng trong huyện nha lại có oán giận tích chứa với Mạnh Tiên Hán này cho nên không có người mật báo. Ngay lập tức phái người tới bắt không kịp phòng bị bắt người đi rồi.
Trên mặt hán tử báo tin còn có vết thương, giọng điệu nói chuyện rất là suy nhược, nhưng vẫn đang bẩm báo. Từ Hồng Nho và Tạ Minh Huyền lắng nghe cặn kẽ, sắc mặt đều rất khó coi.
- Quản sự mang hết người rời khỏi thành trốn ở điền trang ngoài thành của Mạnh gia. Ông ta bảo tiểu nhân tới báo tin cho giáo tôn. Nói con người Mạnh Tiên Hán này không chịu nổi tra tấn.
- Không có mang ngân lượng đi làm chuyện gì sao?
- Không kịp. Đồ khốn khiếp ra mặt cáo trạng kia nhắm vào của cải, trên dưới nha môn đều được đút lót. Không cầm ra đủ ngân lượng. Phải hai người đi sang đều bị bắt nhốt không thả ra.
Tạ Minh Huyền hỏi liên tiếp hai câu.- Không có phái người đi sang diệt khẩu sao?
- Người đã phái sang rồi. Nhưng tiểu nhân trước lúc lên đường, trong huyện cũng có người cưỡi ngựa rời khỏi thành, không biết là báo tai họa hay là báo án.
Lúc nói tới lời này, thanh âm của người này cũng trở nên rất nhỏ, đã có chút chịu không nổi. Từ Hồng Nho thanh âm không mấy vui vẻ nói.- An bài y đi nghỉ ngơi. Phái người đi chỗ Ninh Dương, tin tức phải dò la rõ ràng, kẻ nên giết cũng không cần bỏ qua. Trước đi sắp xếp sau đó trở về gặp ta.
Tạ Minh Huyền khom người đáp lời, không quá bao lâu đã quay trở lại. Sắc mặt Từ Hồng Nho chẳng thấy có một điểm nào sáng lạng. Tạ Minh Huyền vẻ mặt có chút nóng vội tiến lên nói.- Giáo tôn, đại sự đòi hỏi vẹn toàn. Nếu như để lộ một chút phong thanh đều sẽ rắc lớn lớn tựa trời. Đại họa như nay còn chưa có kéo tới, quan phủ đối với điều này theo dõi rất chặt chẽ. Hiện giờ chỉ e chỗ Ninh Dương kéo theo nơi khác. Mạnh Tiên Hán ngày thường tánh tình thích khoác lác làm việc không cẩn thận chút nào, dấu vết chỉ sợ không ít.
Từ Hồng Nho không có lên tiếng. Sau khi trầm ngâm chốc lát vỗ thật mạnh xuống mặt bàn nói.- Lần này nếu như không động chỉ sợ cũng không còn cơ hội động lần nữa. Trước tiên đợi tin tức chỗ Ninh Dương. Tụ tập đủ khoái mã. Tỉnh thành, phủ thành đều phải theo dõi chặt chẽ. Sau đó bất cứ lúc nào cũng phải gửi thư cho khắp nơi bên dưới.