Bên trong Tăng gia trang ngoài huyện Vận Thành có một lều trại bằng trúc mới được dựng lên. Từ Hồng Nho cùng các hạng người quyền quý của Văn Hương Giáo Sơn Đông ngồi vây quanh, nghe Tạ Minh Huyền dõng dạc nói. Hộ vệ giáo chúng ở ngoài lều tuy rằng nhìn ra ngoài nhưng cũng nhịn không được quay đầu lại, bị giọng điệu thao thao bất tuyệt của y dẫn dụ.
Trong hộ vệ ở bên ngoài những kẻ khí sắc không tệ, thân thể khoẻ mạnh, vẻ mặt cũng không chút thay đổi, luôn giữ điềm tĩnh, còn những người nào mặt mày xanh xao, dáng người gầy yếu đều nghe đến nhập thần, không ngừng quay đầu lại chính là bọn họ. Thậm chí có người động tới chân tâm, không kìm nổi lệ nóng rưng rưng, vài đầu mục hộ vệ cũng nhịn không được quát lớn.
So với hộ vệ, những người ngồi vây quanh trong lều ai nấy thần thái khác nhau. Giọng nói Tạ Minh Huyền dõng dạc, Từ Hồng Nho thản nhiên ngồi ngay ngắn, còn Từ Hồng Cử lại còn thản nhiên khoanh tay đứng sau ông ta, hung tợn nhìn chằm chằm mọi người ở đây. Một đám người trung thành Thẩm Trí, Hạ Trọng Tiến, Hầu Ngũ đều là an tĩnh nghe giảng. Nhưng những người còn lại thì chia thành hai loại, một loại mặc áo tang bằng vải thô có mụn vá, tay chân thô to, sắc mặt ngăm đen, thoạt nhìn cũng biết là mỗi ngày đều phải lao động vất bất chấp nắng gió. Bọn họ nghe đến nhập thần, có người sắc mặt giận dữ, nghiến răng nghiến lời, có người nghe đến xúc động, nhịn không được lau khoé mắt. Loại còn lại mặt áo tơ lụa, thoạt nhìn chính là bộ dạng của thổ hào nông thôn giàu có, vẻ mặt có chút nghi ngờ, thật cẩn thật quan sát đám người Từ Hồng Nho rồi khinh thường ngớ dáng vẻ của những người lao động cùng khổ.
Mặt khác, ở rất xa Từ Hồng Nho, có mấy người sắc mặt lộ vẻ ngang bướng, thoạt nhìn bọn họ không giống hạng người lương thiện gì, thỉnh thoảng nhìn mấy người chung quanh đầy khiêu khích, thậm chí nhìn Từ Hồng Nho cùng thân tín cũng với ánh mắt như vậy.
Tạ Minh Huyền sau khi thao thao bất tuyệt đại thế, giọng điệu chậm lại cuối cùng cao giọng nói.- Chư vị, cục diện hiện giờ rất tốt, dân chúng các nơi đều vô cùng cực khổ, đều đang chờ đợi bản giáo giúp bọn họ thoát khỏi bể khổ. Còn quan phủ đã là sứt đầu mẻ trán, trước sau đều khó khăn. Bản giáo nếu như nổi lên nhất định thế như chẻ tre, không kẻ nào ngăn được.
Gã bên này nói xong, Thẩm Trí cũng gật đầu theo đó nói.- Tạ tôn giả nói không sai. Động đất hồi tháng hai và tháng ba là cơ hội tốt trời cho, là Phật tổ vì giáo tôn an bài số mệnh lớn, Vốn trước kia thành trì phủ huyện khắp nơi đều là tường cao hào sâu, khắp nơi đều là mộc trại, thổ lũy. Nhưng sau hai lần này hết thảy đều sụp đổ không còn. Quan binh hương dũng và dân tráng trước kia đều là thân mình không mang nổi mình. Hiện giờ duy nhất kêu gọi được vạn chúng chỉ có bản giáo. Bản giáo nếu như nổi lên, nhất định không có gì ngăn cản.
- Triều đình Đại Minh sưu cao thuế nặng, lại có quân lương. Hiện tại lại có động đất, quả nhiên là đoạn tuyệt long mạch, số mệnh đã hết. Dân chúng chịu đắng chịu khổ, vì cầu giải thoát đều phải thắp hương tin vào bản giáo. Chỉ cần bắt đầu làm ngay lập tức sẽ có ngàn ngàn vạn vạn người nghe theo, lập tức đã tóm lấy cả thiên hạ.
Tạ Minh Huyền cùng Thẩm Trí luân phiên giảng giải, để mọi người rõ ràng đại thế, cũng là khích lệ mọi người. Đang nói chuyện đến lúc mấu chốt, đột nhiên bị tiếng cười nói càng lúc càng lớn phía đối diện cắt ngang.
- Ngươi bên đó lấy mấy tiểu thư gia đình giàu có, tướng mạo thế nào?
- Đều là tướng mạo nhất đẳng, nõn nà nặn ra được nước, bảo làm cái gì liền làm cái đó, thật sự là vô cùng sung sướng.
- Hiện giờ là ngày lành của đám huynh đệ chúng ta a. Sơn Đông to như vậy lại không có thành trì ngăn cản, quan quân hương dũng hỗn loạn. Mặc cho chúng ta tuỳ ý tới đi thừa có hội này phát tài sung sướng mới đúng.
Tạ Minh Huyền và Thẩm Trí liếc nhau, sau đều nhìn Từ Hồng Nho. Từ Hồng Nho chỉ lắc đầu cười cũng mở miệng hỏi.- Mạnh Tiên Hán, Chu Niệm Am, Đường Du, bổn toạ bảo các ngươi đến Vận Thành, các ngươi trông rất không sảng khoái. Chẳng lẽ trong lòng có bất mãn sao?
Ba người dõng dạc đang cười nói lớn tiếng kia chợt sửng sốt, đều ngừng lại. Bọn họ không nghĩ Từ Hồng Nho sẽ nói chuyện thẳng thừng như vậy.
Ba người bọn họ không phải là Hội chủ của nông dân tin giáo mà là mang đám người bộ hạ thắp hương tín giáo, vừa vào giáo đã là cường hào có địa vị Hội chủ. Bọn họ đều là trộm cướp trấn thủ một nơi, ở chung quanh thôn trang nhà mình là thổ bá chủ chứa, lúc kết đội ra ngoài chính là trộm cướp đốt phá đánh giết.
Bản thân mình có binh khí có bộ hạ, vốn dĩ không chút nào vâng theo tổng đà Vận Thành sau khi nảy ra chuyện của Triệu Tiến kia càng không để Từ Hồng Nho vào trong mắt. Lúc quan quân đi bình định "Llạn dân" Từ Châu, bọn họ cũng không đi làm chuyện náo nhiệt kia. Sau khi đã dọn sạch một đám, Từ Hồng Nho an bài tâm phúc của mình sang, mà bọn họ cũng thừa dịp ấy mò được chút lợi lộc, thực lực càng lúc càng lớn mạnh hơn, thái độ đối với tổng đà Vận Thành cũng càng lúc càng khinh mạn hơn nữa.
Vốn tưởng rằng Từ Hồng Nho muốn làm đại sự, thế nào cũng phải hậu đãi bọn họ một chút. Nhưng từ khi tới đây, Từ Hồng Nho đối với những Hương chủ, Hội chủ mới lên dáng vẻ cùng khổ kia càng thêm coi trọng, còn với bọn họ lại vô cùng lạnh đạm, điều này khiến trong lòng bọn họ có chút bất bình, âm thầm cũng làm trò cấu kết. Thế cục hỗn loạn Sơn Đông lúc này, thừa loạn phát tài mà làm lớn mạnh lực lượng mới là đúng đắn, tội gì phải hao phí tiền lương, mạo hiểm đi làm cái đại sự gì kía, thật nếu như bức bách, vậy thì một đao chia đôi, cũng không tin giáo chủ Từ Hồng Nho còn xoay xở được gì. Lúc này Văn Hương Giáo thực lực suy yếu, làm sao dám trở mặt với Hội chủ bên dưới.
Trong lòng có cách nghĩ này, làm việc thì càng không kiêng nể gì. Mỗi lần bị trách mắng đã cảm thấy không chịu được, an tĩnh chốc lát, lập tức hầm hừ nói: - Nếu không phải gần đây, thuộc hạ cũng không muốn tới, như Lục lão đại Lục Thanh huynh đệ Triển gia gì đó không phải đều không tới sao?
Ba người Mạnh Tiên Hán, Chu Niệm Am, Đường Du là thổ hào nơi hai huyện Vấn Thượng và Ninh Dương rất gần Vận Thành. Mặc dù không để tổng đà Vận Thành vào mắt nhưng vẫn phải nghe theo như trước. Nhưng Lục Thanh gã nói tới là cường hào Tân Thái, huynh đệ Triển gia là đầu mục giang hồ châu Cao Đường. Hai nơi đó tuy cũng là Hội chủ Văn Hương giáo, nhưng bởi vì cách nhau quá xa, thực lực của bản thân lại mạnh, luôn không nghe lời. Lần đại hội Văn Hương giáo Sơn Đông này không gặp bóng hình hai người bọn họ.
Ba người không kiêng kỵ gì này đã khơi dậy giận dữ của nhiều người. Những Hội chủ, Hương chủ xuất thân nghèo khổ đều trợn mắt nhìn, đầu mục phú hào nông thôn cũng lộ vẻ mặt chán ghét, nhưng khiến ba người Mạnh Tiên Hán buồn bực là bọn người tâm phúc cốt cán Từ Hồng Cử, Hạ Trọng Tiến của giáo tôn không có lập tức nổi giận, chỉ cười lạnh nhìn về phía bên này, còn Từ Hồng Nho lại mang bộ dáng vẻ khí định thần nhàn.
Từ Hồng Nho cười hỏi.
- Lục Thanh và ba huynh đệ Triển gia đều đã tới, các ngươi muốn gặp một lần không?
Mạnh Tiên Hán thất thanh nói.- Đã đến sao, như thế nào lại không thấy?
- Mời lên để mọi người gặp một chút. Từ Hồng Nho khoát tay nói, Hầu Ngũ đang đợi bên kia lập tức gật đầu vâng dạ, hô với bên ngoài hai tiếng.
Điều khiến cho mấy người Mạnh Tiên Hán không nghĩ tới.chính là, "mời lên" không phải là người, mà là bốn hòm gỗ, mỗi hòm gỗ một thước vuông. Mạnh Tiên Hán, Chu Niệm Am và Đường Du sắc mặt đều tái nhợt, bọn họ đã quen thói đời, tất nhiên đoán được bên trong là cái gì.
Hòm gỗ mở ra, mọi người ngồi vây quanh phía dưới lều trúc bộc phát ra một trận kinh hô, ba người Mạnh Tiên Hán lập tức đứng thẳng lên. Bọn họ thấy rất rõ ràng, đặt trong hòm gỗ kia chính là đầu người, đúng là thủ cấp mấy vị Lục Thanh và huynh đệ Triển gia thực lực hơn xa hào bá bọn hắn, ngũ quan vặn vẹo, dữ tợn đáng sợ.
Bọn họ vừa đứng lên, một số người trong bọn hộ vệ bên ngoài liền có người xoay mình sang, tay đặt trên chuôi đao.
Từ Hồng Nho nói bâng quơ.- Mạnh Tiên Hán, ngươi thừa lúc động đất lần này đoạt lấy vợ bé của Tuần kiểm đem về thôn trang, nuốt lấy hai ngàn lượng bạc bỏ túi riêng. Bổn tọa thật không nghĩ tới ngươi lại có lá gan lớn như vậy? Còn có Đường Du, ngươi và Chu Niệm Am lén kết bái, nói muốn chọn thời cơ sống mái với Mạnh Tiên Hán, nuốt hẳn bộ hạ của y. Bên trong như thế, bên ngoài vẫn phải nhiệt thành như vậy, thật sự là làm khó các ngươi rồi.
Ông ta nói ra lời này, ba người kia đều sắc mặt đại biến, nhìn vẻ mặt Từ Hồng Nho như nhìn quỷ thần. Trong số người đang ngồi, nhữngkẻ xuất thân nghèo khổ trên mặt đều lộ vẻ cười lạnh, mà bọn người phú quý lại có vẻ mặt kính sợ.
Chuyện bí mật, khẩn yếu không được nói trước mặt người khác vốn tưởng rằng chỉ có mấy người biết, lại không nghĩ rằng cứ như vậy từ miệng Từ Hồng Nho nói ra, khiến bọn người Mạnh Tiên Hán sợ đến vỡ mật. Hơn nữa khơi chọc ra mấy việc cấu kết lén lút đều là muốni mạng người khác. Ba người ánh mắt chạm nhau chốc lát, lại nhanh chóng né tránh xa ra, bọn họ không còn đồng khí liên chi như mới vừa rồi.
Đầu óc nhanh nhất chính là Mạnh Tiên Hán, lập tức quỳ trên mặt đất, đập đầu xuống vài cái, vừa khóc vừa hô.- Giáo tôn ở trên, lòng tiếu nhân nhất định bị mỡ heo làm u mê rồi nên mới không biết tốt xâu như vậy. Được giáo tôn chỉ dạy một chút đầu óc lập tức tỉnh táo. Mong rằng giáo tôn từ bi thi pháp, mang tiểu nhân từ trong bể khổ ra ngoài. Mặc kệ phải làm cái gì, cho dù phải tan xương nát thịt, mạng này vứt đi không từ nan gì. Cho dù là toàn bộ gia sản của tiểu nhân hiến cho giáo tôn, tiểu nhân đều nguyện ý. Thỉnh giáo tôn khai ân, thỉnh giáo tôn khai ân.