Đợi đại đội đi sang, xe lớn chở đồ quân nhu lại lên thuyền chuyển tới bờ bên kia, đồ quân nhu cỡ này cũng qua không nổi cầu phao.
- Văn Hương Giáo lập nên thần quân hộ giáo, nói với bên ngoài xưng thành mười vạn. Nghe nói có chế phục, cầm binh khí rèn tạo bằng sắt như thế nào cũng có con số mấy vạn.
- Hậu cung Từ Hồng Nho còn đang tuyển phi, còn trưng mộ dân chúng Trâu huyện xây dựng cung điện cho ông ta.
- Bên phía Đằng huyện đã tiếp chiến, tuy nhiên lưu dân vây thành không có sĩ khí gì, thế liều chết công thành cũng không mạnh. Doanh trại lưu dân mỗi ngày đều có người đói chết, mỗi ngày đều hỏa thiêu thi thể.
- Nghiêm mặt đen ở bên phía Đằng huyện còn có tin tức dưa tới. Theo lời của y, y đã tập trung hết các luồng sức mạnh bên trong thành, dùng người nhà của y và đoàn luyện trấn áp. Thành trì thủ được vững vàng, hơn nữa Tề Nhị Khuê đang dẫn mấy trăm đoàn luyện vờn quanh ở bên ngoài, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng tiếp ứng.
- Chiếu theo bên phía Đằng huyện nói, lưu dân công thành không có nòng cốt quân mạnh gì, đốc chiến đều không có, mấy lần ép tới không được, còn muốn thu nạp thêm người lần nữa.
Ngay lúc qua sông, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng tụ họp tin tức các nơi nói cho Triệu Tiến, hắn nghe thấy chuyện tuyển phi và xây dựng cung thất trên mặt hiện lên nét cười khinh thường, nghe được tình hình Đằng huyện lại hỏi một câu.- Nếu như thần quân hộ giáo kia tham dự công thành cũng không đánh nhau cẩu thả như vậy.
Lưu Dũng gật đầu trịnh trọng nói.- Hiện giờ con đường giữa thành Tư Dương tới chỗ Tế Ninh chẳng khác nào cắt đứt. Tin tức muốn truyền đi rất phiền phức. Xem chừng tin tức bọn chúng tới rồi, chúng ta bên này cũng đã ở dưới thành Tế Ninh.
- Vậy không còn kịp rồi. Triệu Tiến nói một câu, có lẽ là điềm không may, Triệu Tiến dừng lại sửa lời nói.- Tới lúc đó, mặc kệ tin tức tới hoặc là không tới, chúng ta đều tận mắt nhìn thấy.
Bờ bên kia Vận Hà có mấy thứ đồ nặng nề chở trên thuyền rất rắc rối, đang có người xếp hai chiếc thuyền song song, chính giữa đắp một giá gỗ sơ sài, mọi người đang ở nơi đó không ngừng bận rộn, còn có người ở nơi đó tháo dỡ ngựa trâu trên xe ngựa ra, dây thừng cột kéo dài tới trên thuyền bên kia, sửa soạn kéo thuyền đi.
Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, thanh âm buồn bực mở miệng nói.- Chúng ta cảm thấy hiện giờ cục diện rất là có lợi. Thành Tế Ninh một là trống rỗng, hai là điều động được loạn quân Văn Hương Giáo. Nhưng trên đời này không có thằng ngốc nào, Từ Hồng Nho kia dù thế mưu đồ tham vọng giàu sang thế nào, ông ta cũng nghĩ tới được. Cho dù ông ta nghĩ không tới, những kẻ bên cạnh ông ta cũng nghĩ tới được. Xung quanh Lỗ Nam, uy hiếp lớn nhất đối với ông ta không phải quan quân mà là chúng ta. Văn Hương Giáo là kẻ quen thói lén lút. Đại quân chúng ta vừa động tin tức chỉ sợ đã đưa ra khỏi Từ Châu. Bọn chúng sẽ ngu ngốc như vậy, cử động không màn tất cả sao?
Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng liếc nhìn nhau biết Triệu Tiến là có tâm tình nên phát ra. Đằng huyện đối với Văn Hương Giáo cũng rất trọng yếu, nhưng sức mạnh công thành lại không thấy được "thần quân hộ giáo" kia. Vậy những sức mạnh đó đi nơi nào rồi, chẳng lẽ đều đi thành Tư Dương phủ Duyện Châu kia sao? Đại chiến sắp tới, mơ tưởng như thế cũng không được.
Vương Triệu Tĩnh đề xuất một câu.- Đại ca, có cần các đoàn các đội chúng ta trước hết dừng lại, đợi tin tức xác thật đưa tới.
Triệu Tiến không có trả lời chỉ là ra hiệu một chiếc xe lớn đi ngang qua dừng lại, một mình nhảy lên bên trên, đứng ở trên ván xe dõi mắt nhìn bốn phía.
Các đoàn các đội đang nghỉ ngơi chỉnh đốn đội ngũ, đội nhân mã đang trấn an ngựa hơi có chút nôn nóng, cho dù theo tình trạng như thế, mọi người vẫn giữ vững quân kỷ và ngay ngắn như trước, thoạt nhìn đều có một cỗ khí thế lạnh lẽo bức người. Triệu Tiến lại nhìn xem thuyền bè chở đầy đồ đạc trên sông, nhìn xem đồ quân nhu đang chất lên thuyền ở bờ sông đối diện.
Hắn đang ở trên xe ngựa nhìn xung quanh, Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng bên dướng đối mắt nhìn nhau, đều có chút kinh ngạc, ngay cả Cát Hương cách đó không xa cũng quay ngoắc đầu nhìn xung quanh, cực ít thấy Triệu Tiến có dáng vẻ này.
Lúc Triệu Tiến từ trên xe ngựa nhảy xuống vẻ mặt đã không lo lắng thận trọng như mới vừa rồi nữa, chỉ còn lại nét cười tự tin. Sau khi xuông lắc đầu cười nói.- Giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ. Chúng ta quân thế như vậy, tinh nhuệ như vậy chẳng lẽ còn phải sợ Văn Hương Giáo gà đất chó nung như vậy. Cẩn thận quá trán, thì đúng thật là đáng chê cười rồi.
Vương Triệu Tĩnh nói một câu.- Đại ca, vẫn là nên cẩn thận làm đầu.
- Hành quân đánh giặc tất nhiền phải cẩn thận, nhưng chí khí không được quá thấp. Bàn bạc mới vừa rồi kia, khó tránh khỏi quá coi trọng Văn Hương Giáo rồi. Trong lời nói của Triệu Tiến hào khí ngút trời.
Thái độ Vương Triệu Tĩnh có điều kiềm nén, Lưu Dũng cũng là muốn nói lại thôi, song hai người vừa mới có chút tâm tình nặng nề lại bởi vì lời này của Triệu Tiến trở nên cao vút lên.
Triệu Tiến nhằm hướng đội Thân Vệ đi tới, vừa đi vừa nói chuyện.- Chúng ta không được chỉ nghĩ tới thắng bại, còn phải nghĩ đại thế, còn phải nghĩ thu dọn thế nào.
- Đại ca, chúng ta ở Từ Châu xuất phát, thanh thé lớn, quan phủ bên kia khẳng định biết rõ ràng, kinh sư bên kia không biết điệu bộ như thế nào.
- Bên dưới biết, bên trên chưa chắc biết. Công lao cuối cùng khẳng định phải quy hết trên mình Chu tham tướng. Điều này mọi người nhìn vui vẻ, bọn họ cũng chia được công lao. Nếu như thành công chúng ta dẹp yên được giặc giã, đường hoàng mở rộng, chuyện chúng ta từ trước bọn chúng che lấp như thế nào được. Khẳng định lấp liếm cho qua.
Tuy nói trên chiến trường không nói được mơ tưởng, tuy nhiên trên quan trường mơ tưởng lại rất thuận tiện, bời vì thu lợi tránh hại, trên dưới một thể, nắm chắc cái quy luật này liền biết được sơ qua sẽ có kết cuộc gì rồi.
Vương Triệu Tĩnh cũng biết lý lẽ này, nghe thấy lời nói này không kiềm nổi mỉm cười gật đầu, tuy nhiên lập tức nói.- Đại ca, người khác lấp liếm cho qua được, chỉ sợ Ngụy Trung Hiền và các quan to khác không lấp liếm cho qua được. Bọn chúng khẳng định biết, cho dù không biết chỉ sợ cũng đoán ra được.
- Chúng ta là đoàn luyện hương dũng, Văn Hương Giáo là loạn dân tạo phản. Đàm phán với chúng ta còn được loạn dân thì phải đào ngược rễ của bọn chúng lên. Cho dù biết cái gì cũng sẽ lấp liếm cho qua, rắc rối chỉ là sau khi xong chuyện mà thôi.
Vương Triệu Tĩnh có chút lo lắng nói.- Chỉ sợ sẽ tụ hợp quan quân sang đây tiêu diệt. Tới lúc đó đối phó không phải lưu tặc mà là chúng ta.
Triệu Tiến cười nói.- Quan quân tới không nhanh như vậy, chúng ta không chậm như thế, đây cũng không phải là chúng ta mơ tưởng.
Sau khi qua sông đại đội chỉnh đốn, sau đó ăm qua bưa cơm trưa lương khô sơ sài, lại một lần nữa bắt đầu lên đường, ngay lúc mặt trời ngã về tây, ở bên ngoài đại đội bắt đầu có trinh kỵ thám mã lẻ tẻ xuất hiện.
Thám mã trinh kỵ này cách thật sự quá xa, thậm chí cũng điều tra không được cái gì, song cũng chỉ có như vậy mới bảo đảm an toàn. Lúc mới đầu có người tự kiêu kỵ thuật cao cường, muốn tới gần khiêu khích, lại không ngờ rằng sau khi tới gần, lập tức bị đội nhân mã Triệu Tự Doanh cưỡi ngựa đuổi kịp một mũi tên bắn rơi khỏi ngựa, chém đầu người mang về.