Sau khi tiến vào Duyện Châu tụ hội thành đại đội, tình thế lại đột nhiên có thay đổi, huyện Đông A, châu Đông Bình, huyện Vấn Thượng, huyện Ninh Dương, huyện Tứ Thủy cũng bị vây đánh.
Nếu như binh thường, lưu dân tay không tấc sắt làm sao có khả năng phá thành, duy nhất chỉ có một cách đó là bao vây. Nhưng trước khi lương thực bên trong thành hết, ngoài thành muốn ăn thịt người rồi, càng không có khả năng. Nhưng năm nay, các huyện phía đông phủ Duyện Châu cũng bị động đất chất trồng lên tai vạ, vốn dĩ là tường thành cao ngất kiên cố bị chấn động, mấy năm nay khắp nơi vô cùng khó khăn, muốn tu sửa cũng không xuất ra đồ đạc được, chỉ đang chấp nhận tạm như vậy, đến khi bội thu vụ mùa, trong tay thư thả chút rồi sẽ bàn sau.
Chẳng ai ngờ rằng, việc qua loa cẩu thả quen thuộc này lại gây nên đại họa, lúc luồng lớn lưu dân tuôn qua, đất đá vụn dùng tạm thời để đắp tường thành ấy vốn dĩ là không chống đỡ được bất kể đòn tấn công liều chết nào.
Lưu dân đói khát tuyệt vọng, yếu ớt vô lực, lại không đoàn kết, thành trì châu huyện dù thế nào cũng không kham nổi, cũng đành trưng mộ thanh niên cường tráng cùng đoàn luyện thủ thành, trong tay họ tốt xấu gì cũng có binh khí đồ sắt, còn được ăn no nên có sức lực, chung quy so với đám người sắp chết phía ngoài vẫn mạnh hơn.
Nhưng đoàn luyện dân tráng dù sao cũng là thanh niên dân chúng, dù là sai dịch quan quân cũng đều là bao cỏ không chịu nỗi, thủ thì căn răng kiên trì, nhưng nếu đối phương không kể sống chết gì mà xông lên, vậy thì không chống đỡ nổi, nhưng ở huyện Đông A, châu Đông Bình cùng huyện Vấn Thượng, lưu dân hiềm rằng lại được tụ tập lại, mạnh mẽ phá tan phòng ngự nơi tường thành tổn hại.
Dân đói hình dung tiều tụy nghiêng ngả lảo đảo lắp bằng chiến hào, kê lên đài cao, sau đó dựng thang thô sơ, cầm trong tay côn gỗ thậm chí chỉ là hai bàn tay không trèo lên trên. Có người ngã thẳng vào chiến hào bị người sau ném bao đất vào chôn sống, có người lúc đeo bám tường thành không chống đỡ nổi, ngã thẳng từ thang xuống, thậm chí cái thang thô sơ kia không chịu được sức người leo lên mà đổ xuống, lưu dân trên đó rơi té, ngã chết có, té bị thương có. Hết thảy không có người nào để ý tới, lại một lần nữa dựng thang xông lên.
Nước nóng, nước bẩn đầu tường dội xuống, lăn cây ném đá xuống, tới đầu thành liền bị đao kiếm đánh bị thương, đầu rơi máu chảy, tứ chi bị chặt đứt, da thịt nát bấy, dưới thành thi thể không ngừng chất đống, nhưng lưu dân vẫn không ngừng xông lên.
Theo tấn công bức bách như vậy, phòng thủ thành trì vốn dĩ sẽ không có cách nào giữ được, binh lính giữ thành cùng hương dũng đoàn luyện rất nhanh bị đánh cho tan tát.
Thật sự ra tấn công liều chết như vậy, cũng có hai đợt ba vòng, nhưng sau khi quân phòng thủ thành trì cắn răng đứng vững trước đợt tấn công thứ nhất, nhìn thấy lưu dân rõ ràng còn tụ lại tiếp tục tấn công đợt thứ hai ngay lập tức liền mất hồn mất vía, chỉ muốn chạy trốn đi. Huyện Đông A ngay ngày đầu tiên đã bị nắm giữ, có tráng dân trấn thủ ấy trốn ra được đồn rằng, thấy có người ở sau lung xua đuổi lưu dân, nhưng những tin tức này lúc truyền ra ngoài, khắp chốn đã đại loạn rồi, rất nhanh đã biến mất tăm.
Không ai nghĩ đến lưu dân sẽ đột nhiên vây công thành trì, khắp nưoi bên trong thành vội vàng triệu tập phòng ngự. Không ai nghĩ đến lưu dân dám liều mạng tấn công vào, vốn tưởng rằng sức mạnh bên trong thành dễ dàng đẩy lui đối phương nhưng không ngờ tinh thần của binh sĩ bên trong thành rất nhanh sĩ khí đã mất hết. Mấu chốt chính là, thành trì bị hư hại, phòng ngự đối với lưu dân không phá vỡ nổi nhưng bản thân tường thành đã có chỗ vỡ nát, chỉ cần hướng về phía chỗ vỡ này tăng thêm lực vừa đủ, thường đạt được thành công, huống hồ chỗ vỡ này thường không chỉ có một nơi, huông chi bên trong còn có nội ứng.
Tri huyện Đông A tuẫn tiết giữ thành, Tri châu châu Đông Bình rơi vào trong loạn quân không biết tung tích, Tri huyện huyện Vấn Thượng chết trận nơi đầu thành, tin cấp báo đến thành Tư Dương phủ Duyện Châu, cấp báo tỉnh thành Tế Nam, cấp báo với kinh sư đây đã là âm mưu phản loạn.
Về phần thành trì không bị tổn hại có thành Ninh Dương cùng Tứ Thủy, vốn là canh giữ nghiêm ngặt, cổng thành đóng chặt, chẳng ai ngờ bên trong nội bộ loạn cả lên, bên trong thành có người nhất quyết mở cổng thành, sớm đã để cho lưu dân vào bên trong.
Lưu dân phá thành đúng là chuyện kinh khủng nhất, cướp sạch ăn sạch lấy sạch, sau đó dân chúng trong thành cũng bị biến thành lưu dân, mặc dù tình nguyện hay không tình nguyện, bọn họ cũng chỉ đành đi theo đại đội đi đi lại lại, bằng không thì chỉ có một con đường chết.
Nếu như mấy thành trì cứ theo thứ tự bị đánh phá, thì quan phủ còn có thời gian mà sửa soạn, hội hợp quan quân ngăn chặn, sẽ tăng cường phòng ngự thành trì trên đường lưu dân di chuyển, thậm chí sẽ triệu tập lương thảo tới cứu tế, nhưng thời điểm mấy thành trì bị đánh phá không quá hai ngày, đám lưu dân lại lên đường đi làm được một điều.
Mấy con đường tiến vào, thời điểm công thành cũng giống trước, sau đó kết cuộc chiến đấu cũng giống trước, dù quan quân cũng không dễ dàng làm được như vậy.
Đợi sau khi tin tức truyền tới bên phủ thành và tỉnh thành bên này, đám người Tri phủ, Đạo viên cùng Tuần phủ đột nhiên phát giác phủ Duyện Châu đã có năm sáu châu huyện bị chiếm đóng, quả thật là kinh hãi dị thường.
Sáu châu huyện bị đánh đều gần kề Vận Hà, chỗ đám lưu dân đi chính là vùng đất tam giác giữa ba nơi Tế Ninh Châu, thành Tư Dương phủ Duyện Châu và Trâu huyện quan phủ hơi có hiểu biết cũng đoán được lưu dân muốn làm cái gì. Tế Ninh châu là đầu mối tào vận, giàu có nhất Sơn Đông, tích trữ rất nhiều hàng hóa và lương thảo, thành Tư Dương phủ Duyện Châu là nơi vương phủ Lỗ Vương, cũng là đại thành giàu có đông đúc, còn Trâu thành kia bởi vì có con cháu thánh hiền Mạnh gia ở vẫn luôn không bị thuế phú làm khổ, cũng không có bách tính lưu vong, bây giờ ở Sơn Đông này chính là nơi phồn hoa rồi. Chớ đừng nói chi là, cách phủ thành Duyệt Châu không đến bốn mươi dặm, chính là Khổng phủ Diễn Thánh Công ở huyện Khúc Phụ, nơi đấy cũng không giàu có đứng sau phủ thành Tư Dương, chớ nói chi là nơi có con cháu huyết tộc thánh nhân Khổng gia.
Tế Ninh, Tư Dương, Trâu huyện, Khúc Phụ, đều ở xung quanh vùng đất tam giác ấy, dù một chỗ bị chiếm đóng, quan viên dính líu vào đều sẽ gặp phiền toái lớn tựa trời. Tế Ninh gặp chuyện thì sẽ lần nữa cắt đứt Vận Hà, lần này cũng không có Từ Châu Triệu Tiến làm việc biết khống chế kiềm hãm. Tất nhiên từ Thiên tử cho đến Ngụy công công đều phẫn nộ, tất nhiên sẽ bãi quan hạch tội. Nếu như phủ thành Tư Dương thất thủ, Lỗ Vương có sơ suất gì, hoặc là Khổng phủ Diễn Thánh Công bên kia có xảy ra chuyện gì, đừng nói là bãi quan hạch tội, giữ được mạng hay không lại là hai chuyện khác nhau.
Khoái mã cấp báo tin từ phủ Duyện Châu vừa đến Tế Nam, quan lại Sơn Đông lập tức dùng tận hết khả năng hiếm khi nào thấy được vận chuyển, triệu tập binh mã xuôi Nam bình loạn, sau đó cấp báo lên triều đình, xin triều đình phái binh chi viện.