Rõ ràng là mình chiếm được tiên cơ, ấn giấu chủ lực ở trong thành Tế Ninh, lấy khỏe đợi mệt ngồi chờ binh mã Từ Châu đến cửa, rõ ràng là mình đã tạo đủ thanh thế, chấn động lòng người, đủ để khiến đối phương kinh hồn bạt vía, rõ ràng đối phương có ưu thế cực kỳ lớn, năm ngàn thần quân hộ giáo không kèm xa con số của đại đội Triệu Tự Doanh, mấy vạn binh mã còn lại đều là tráng niên, trải qua núi thây biển máu, lại từng được huấn luyện căn cơ, biết kết trận, đây lại là lấy nhiều đánh ít, chiến thắng trong tầm tay.
Lúc xuất thành tiếp chiến, không cần ẩn giấu thực lực, phải bày ra cái tận cùng của mình, càng khiến đối phương thêm kinh hãi, sau đó lấy thế như núi như biển áp tới, hoàn toàn tiêu diệt đối phương, hơn nữa không chỉ có những thứ này, Văn Hương Giáo còn có thủ đoạn khác.
Từng bước đều không đi sai, hơn nữa từng bước đều đi rất khéo, mãi đến lúc đi đến gần hai trăm bước, sau đó, binh mã Từ Châu khai pháo.
Hỏa pháo nổ vang, giống như sét đánh lôi đình, không gì ngăn cản, ai cản sẽ tan xác. Một pháo bắn tới, thì nhìn thấy đồng bọn đứng sừng sững trước mặt tử thương thảm thiết, tứ chi đứt rời, trường binh đứng nghiêm như rừng cũng đều sụp đổ, một pháo bắn tới, có mấy mươi mạng người mất đi.
Nhìn khối máu thịt rơi vãi trên đất, nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết bên tai, ai nấy đều lạnh run trong lòng. Mặc dù không phải là thần quân hộ giáo tinh nhuệ kia, thì cũng đều là người từng giết người từng nhìn thấy máu, đối mặt với đao chém thương đâm, chống chọi liều mạng, thấy cái chết trên chiến trường không có gì đáng sợ.
Nhưng khoảng cách mấy trăm bước như vậy, cách rất xa, mà cứ thế bị giết tàn khốc, không ai chịu đựng nổi, nỗi sợ hãi ngay tức khắc rơi lên đầu mình.
Gia đinh hỏa pháo của Triệu Tự Doanh cũng đang khẩn trương vô cùng bận bịu, quét sạch nòng pháo, nhồi đạn dược vào, bọn họ không lo lắng cho an toàn của bản thân, bọn họ chỉ lo tốc độ khai hỏa của mình không đủ nhanh, nhồi đạn dược xảy ra sai sót gì.
Loạt hỏa pháo thứ ba vẫn chưa bắn ra, nhưng họng pháo chĩa ra, ai nấy đều kinh hãi, đều theo đó muốn tránh né. Vào lúc này, nào còn ai muốn giữ vững trận hình, đều chạy dạt ra hai bên. Nhưng khoảng cách giữa cá phương trận không xa, một phương đội chạy tán loạn, còn có chỗ trống để chạy. Nếu như mấy phương trận chạy tán loạn, chen chúc lẫn nhau, thậm chí sẽ gây hại đến những đội ngũ khác.
Cái gọi là thần quân hộ giáo, sau khi vừa xuất hiện, năm phương trận đó đã được ẩn giấu trong đại đội lưu dân, phỏng chừng là muốn dùng tráng niên lưu dân để tiêu hao, ngăn cản hỏa lực tầm xa của Triệu Tự Doanh, từng bước tiến về phía trước, lúc đến gần, hoặc dùng lưu dân làm Triệu Tự Doanh vỡ trận, hoặc là đảm bảo lấy tinh nhuệ xuất thủ tiếp chiến, hoặc là nói hộ giáo thần quân gần năm ngàn này được bảo hộ trong bức tường người trùng trùng.
Nhưng lúc này, hỏa pháo đã phá hủy bức tường người và cả dũng khí. Thần quân hộ giáo cũng đã xuất hiện, so với phương trận kích động chạy tán loạn ở xung quanh, tố chất của thần quân hộ giáo này cao hơn rất nhiều. Bọn họ vẫn điềm tĩnh như trước, phương trận vẫn duy trì được nghiêm chỉnh.
Nhìn về phía xa, nhìn thấy tàn binh xung quanh hộ giáo thần quân ra sức chạy, nhưng đội ngũ thần quân hộ giáo vẫn không di chuyển về phía trước.
Chắc hẳn họ đã quan sát, tầm bắn của hỏa pháo có hạn, không đủ bắn đến chỗ của bọn họ, nên thần quân hộ giáo bất động tại chỗ. Tráng niên của loạn quân là da lông, bao nhiêu cũng trưng mộ vơ vét được, nhưng thần quân hộ giáo là căn cơ, duy trì đội quân này, vốn liếng của Văn Hương Giáo vẫn còn.
Triệu Tiến ở trên ngựa bật cười.
- Cứ dừng lại bất động như thế này sao?
Hiện tại trên chiến trường rất yên tĩnh. Đại đội của loạn quân Văn Hương Giáo đã hoàn toàn dừng tiến công, thế cục đã tan tác, những chỗ khác đều nôn nóng bất an, toàn bộ thoạt nhìn bất ổn. Chiêng trống trợ uy trên đầu thành và phía sau vẫn vang lên không ngừng, cờ hiệu tung bay, nghe thấy nhìn thấy, nhưng lại không còn chấn động như trước, chỉ cảm thấy hữu khí vô lực.
Trên dưới Triệu Tự Doanh cũng đều trấn tĩnh. Đây là lần đầu tiên hỏa pháo ra trận, đi theo quân, rất nhiều gia đinh từng nhìn thấy, cũng biết tồn tại của hỏa pháo, nhưng chưa ai cảm nhận được uy lực này bao lớn. Lần trước quan quân cũng có hỏa pháo, nhưng lại không có hữu dụng gì, vừa bắn mấy phát đã bị đoạt mất, quyết chiến thật sự vẫn là dùng trường mâu chém giết, có lẽ còn có tham gia của súng hỏa mai và cung tiễn.
Đến lúc nhìn thấy tận mắt, mọi người mới biết mình đã lầm. Uy lực của hỏa pháo không ngờ lại khổng lồ như vậy, mắt thấy đại đội khí thế hừng hực của đối phương sau hai đợt hỏa pháo oanh kích, đã bị đánh cho dừng lại.
Mặc dù trầm ổn như Trần Thăng, nhìn thấy trường diện thế này cũng nở một nụ cười, trận chiến này sẽ không gặp gì trắc trở.
Mạnh Chí Kỳ thủ bên trận pháo cũng đã nhìn thấy năm đội thần quân hộ giáo kia, mặc dù y không nghĩ ra vì sao đối phương bất động, nhưng không ngăn cản y làm việc theo yếu lĩnh.
Mạnh Chí Kỳ rống to, hỏi.
- Bao nhiêu bước?
Gia đinh gánh vác đo đạc báo ra con số.
- Bốn trăm bảy mươi bước đến năm trăm bước.
Mạnh Chí Kỳ lập tức hô to.
- Một cái chêm, đóng vào năm phân.
Mỗi câu nói của y đều phải hét lên, vì trong đợt pháo kích vừa rồi, y không kịp bịt tai, hiện tại đã ù ù, chỉ có càng nói càng lớn tiếng.
Mệnh lệnh truyền xuống, lập tức có pháo binh lấy ra chêm gỗ trong rương gỗ phía sau hỏa pháo. Mấy người cầm lấy búa gỗ, đóng chêm vào giá đỡ của thân pháo, năm phân chính là độ sâu đóng chêm vào.
Họng pháo nâng lên, sau một lần nện vào chêm, Mạnh Chí Kỳ nhìn sang sơ qua, lại hét to hạ lệnh.
Đốt lửa khai pháo, họng pháo bốc khói, tiếng trầm thấp gầm rú, đạn pháo gào thét bay đi.
Sau loạt xạ kích thứ hai, loạn thứ ba chậm chạp không bắn, điều này khiến loạn quân Văn Hương Giáo thoáng ổn định một chút, thậm chí còn thử bước mấy bước thăm dò.
Đến khi tiếng pháo như sấm rền vang lên, hàng ngũ loạn quân bị dọa đến co rụt lại, mà năm đội thần quân hộ giáo tinh nhuệ kia, vẫn bất động như núi, bọn họ biết lúc này, vốn dĩ không dám vọng động.
Thần quân hộ giáo ở giữa hàng trận Văn Hương Giáo, cũng là chỗ mà hỏa pháo hướng về, đợt oanh kich thứ ba của hỏa pháo vừa ngay chính diện. Đám thần quân hộ giáo cũng đã kinh hồn táng đảm rồi, nhưng bọn họ vẫn chưa dám di chuyển.
Bọn họ đều là giáo chúng trung thành nhất của Văn Hương Giáo, cũng là quân tinh nhuệ tuyển chọn từ trong tráng niên ra, bằng không sẽ không được đưa đi huấn luyện. Mặc dù ở đó miễn cưỡng được ăn cơm no, nhưng huấn luyện cũng vô cùng tàn khốc. Đứng nghiêm thành hàng, bước đều bước, nghe theo mệnh lệnh, sai một phân thì sẽ bị côn đánh roi vụt, thậm chí còn mất đầu. Theo huấn luyện như thế, nghe theo hiệu lệnh, duy trì đội ngũ không loạn, cũng đã trở thành một loại bản năng của bọn họ.
Huống hồ bắt đầu từ lúc huấn luyện, đám giáo đầu đã nói về đánh mắng và hình phạt cho bọn họ. Nếu như ra trận ra sa trường, phương trận này chính là doanh trại thành trì, ngươi chỉ cần đứng bên trong, đội hình nghiêm chỉnh thì sống sót, nếu như đội hình tan rã, vậy thì sẽ chết. Huấn luyện và nỗi sợ đan vào nhau, nên vẫn duy trì đội hình như trước.
Pháo kích vừa rồi, cũng có người hiểu chuyện gào thét bảo duy trì đội hình. Nếu như lúc này tiến về phía trước, vậy thì sẽ dâng mình chịu chết cho họng pháo. Nếu xoay người lui về phía sau, thì đại trận hiện tại đã không duy trì được nữa. Nếu xoay người bỏ chạy, đội hình tan tác, rất có khả năng sẽ sụp đổ. Dù sao lúc này đang ở ngoài tầm bắn, chờ đợi biến hóa rồi ứng đối tiếp.
"Tiếng sấm" lại ầm ầm vang lên, thần quân hộ giáo nhất là là những người đứng ở hàng đầu, đều không kìm nổi run rẩy, rất nhiều người đã toát mồ hôi lạnh, nhưng tất cả vẫn còn duy trì bất động, bởi vì bọn họ đều biết, dưới cục diện như vầy, bất động thì sống được, di chuyển ắt phải chết.
Dựa theo phỏng đoán lúc trước, đạn pháo hẳn nên rơi xuống cách đó hơn trăm bước chân, nhưng lần này lại nằm ngoài sở liệu, đạn pháo bay xa hơn suy nghĩ.
Đội ngũ càng nghiêm chỉnh càng dày đặc, thì thương vong sau khi bị đạn pháo bắn trúng càng lớn hơn. Có sáu quả đạn pháo xuyên qua phương trận của thần quân hộ giáo. Thần quân gộ giáo của Văn Hương Giáo đã trải qua huấn luyện có trận hình nghiêm chỉnh, so với phương trận khác của lưu dân mạnh mẽ hơn nhiều, cũng là đội ngũ gần giống với phương trận của Triệu Tự Doanh nhất.
Nhưng đội ngũ như vậy, nhìn như một tòa thành kiên cố, chẳng qua cũng chỉ là tấm thân máu thịt, không ngăn được bắn phá của đạn pháo bằng sắt thép. Hai phương trận của thần quân hộ giáo đã bị sáu quả đạn pháo phá nát.
Đồng bọn vừa rồi còn đứng bên cạnh đột nhiên trên thân tạo ra một lỗ hổng lớn, tứ chi thân thể mất đi một khối, trên mặt mình dính mảnh vụn máu thịt nóng ấm, quân kỷ ước thúc gì, lời khuyên bảo gì, vào lúc này đều không bằng sợ hãi của cái chết, phương trận này rốt cuộc cũng không duy trì được nữa.
Hóa ra hỏa pháo của Triệu Tự Doanh bắn xa được như vậy sao, chẳng lẽ hỏa pháo không phải chỉ bắn được ở khoảng cách nhất định sao?
Cũng có hai quả đạn pháo không bắn xa như vậy, rơi xuông cách đội ngũ của thần quân hộ giáo mười mấy bước. Sỹ tốt của vhộ giáo thở phào nhẹ nhõm, nhưng thả lỏng này cũng chỉ trong nháy mắt, đạn pháo rơi xuống đất lại nảy lên, sau đó là máu thịt văng tung tóe.
Có người đứng bên cạnh Từ Hồng Cử khàn giọng nói.
- Nhị gia, thần quân hộ giáo không duy trì nổi nữa.
Hai người Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến đều đang ở trong đại đội, trăm mấy kỵ binh vây chung quanh, xung quanh bọn họ lại có đội ngũ ngàn tráng niên đợi lệnh.
So với lúc bình thường mặc thường phục, Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến hiện tại cả người đều gọn gàng, gấm vóc quan bào, bên ngoài mặc một bộ áo giáp y khuôn. Những người khác cũng đều mặc quan phục các loại, chỉ có điều nếu là người có hiểu biết nhìn thấy, sẽ cười nói đây là cách ăn mặc trên sân khấu kịch.
Nhưng lúc này, sắc mặt của bọn họ lại rất khó coi. Vốn cho rằng thắng lợi nằm trong tay, lại trở thành bộ dạng trước mắt. Binh mã thanh thế to lớn của mình giống như là một trò cười. Đầu tiên là khua chiêng giống trống phất cờ hò reo, sau đó đại đội xông ra khỏi cổng thành, ở ngoài thành giương oai bày ra thực lực của mình, sau đó nữa, hỏa pháo của đối phương khai hỏa, đại trận mấy vạn người của mình liền không duy trì được.
Sắc mặt của Từ Hồng Cử tái xanh, y tiếp nhận lời giao phó của Từ Hồng Nho, hiện tại mối họa tâm phúc không phải quan quân, mà là Triệu Tự Doanh của Từ Châu, tập trung chủ lực của Văn Hương Giáo ở trong thành Tế Ninh, quyết chiến với binh mã Từ Châu đánh tới, tiêu diệt binh mã Từ Châu, sau đó chính là tùy ý tung hoành ở Lỗ Nam và xung quanh. Để đạt được đích nhắm này, phải làm cho có vẻ bên ngoài, thậm chí phải đi Tư Dương giả vờ động thủ. Người khác cũng chỉ biết phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu bị đại quân lưu dân vây khốn, khắp nơi đều báo nguy, nhưng lại không ngờ đó không phải chủ lực thật sự.