Cho dù muốn chống cự, thế đơn lực mỏng, làm sao chống đối với loạn quân Văn Hương Giáo hung hãn điên cuồng, những loạn quân Văn Hương Giáo này chỉ muốn trước lúc sắp chết tung hoành sung sướng một lần, muốn sống đủ vốn, chớ nói gì tới trong tay bọn chúng còn có đao thương binh khí.
Còn những du côn vô lại vốn không an phận kia, vào lúc này cũng trở nên phấn khích. Trước mặt binh tai loạn lạc chính là thời cơ tốt phát tài, phá phách cướp bóc cũng không ai biết là kẻ nào làm, dù sao cũng đẩy hết lên mình loạn quân Văn Hương Giáo. Huống chi loạn quân này đều đã giết vào thành, cùng lắm tới lúc đó cũng tin giáo tòng quân thì được rồi.
Nhũng du côn vô lại đó tụ tập với nhau, lấy các loại khí giới, trong miệng cũng hô điên cuồng "Di Lặc giáng thế, thần quốc Tây Thiên" bắt đầu động thủ. Điều này khiến cho tình thế trong thành càng thêm hỗn loạn, không ai biết có nhiều ít loạn quân vào thành, nhìn vương thành Lỗ Vương cháy rụi, lại nghe tiếng huyên náo ồn ào bên tai, ai nấy đều càm thấy ngày tàn của thành Tư Dương này tới rồi.
Lúc trong thành sắp đại loạn, một đội Triệu Tự Doanh đã lặng lẽ rời khỏi thành Tư Dương, đội nhân mã lần này là dùng để cản hậu, nếu như quan quân trong thành dám đến truy đuổi, vậy thì lập tức đánh trở lại.
Tuy nhiên lúc quan quân trong thành đuổi tới nơi cổng thành này, lại không sờ được đầu mối, không hiểu đối phương rốt cuộc muốn làm cái gì. Nói là cấu kết phản tặc Văn Hương Giáo, nhưng ngoài cổng thành không có người nào. Thì giờ ngắn ngủi đi vào được mấy người? Hơn nữa muốn tạo phản phá thành, tuyệt không có lý nào buông tha mặc kệ cổng thành. Cổng thành này cứ như vậy để trống, doanh trại cũng trống rỗng như thế. Nếu như muốn đoạt lấy thành Tư Dương, hai cái điểm yếu này cần phải thủ chặt.
Ở trên đầu thành nhìn thấy được tung tích đội "quan quân" cưỡi ngựa lạ lùng kia. Đêm khuya trời tối, những kẻ đó dùng ánh lửa chiếu sáng đi lại rất dễ thấy, song quan quân không có ra khỏi thành truy đuổi, trời mới biết chỗ ánh lửa chiếu không tới đó sẽ có huyền cơ gì, chớ có mà trúng kế của kẻ địch. Tuy nhiên trong trong ngoài ngoài, thật cũng phán đoán ra được mặc dù có lưu tặc vào thành, số người cũng sẽ không quá nhiều, chỉ cần đong cổng thành lại sẽ trấn áp được.
Sau khi gia đinh Triệu Tiến dẫn đàu hội họp ở ngoài cổng thành, liền thẳng một đường nhằm hướng Tế Ninh rời đi, ở đầu thành mặc dù có người trông thấy, cũng chỉ đành nhìn bọn họ biến mất trong bóng đêm, không biết bọn họ đi nơi nào.
Đánh tan doanh trại lưu dân, sau khi vào thành đánh lén vương phủ Lỗ Vương, kế đó lại toàn bộ rời khỏi thành, gia đinh và ngựa Triệu Tự Doanh đều không được nghỉ ngơi đầy đủ. Bất quá vào lúc này cũng không màn tới được nhiều như vậy, lúc này khẩn cấp nhất chính là cách thành Tư Dương càng xa càng tốt.
Ban đêm đi đường cũng không lo lắng gặp phải kẻ địch gì. Lúc trời tối hù hù, đạo tặc cũng không nhìn thấy gì. Để cầu vẹn toàn, vẫn là bảo gia đinh xuất thân Mông Cổ cưỡi ngựa thăm dò che đậy ở đằng trước. Bọn họ coi như là một đám người duy trì sức người, sức ngựa tốt nhất.
Cứ như vậy đi tới trời tờ mờ sáng, quay đầu lại nhìn không thấy thành trì Tư Dương, tìm một nơi đất trũng tránh được gió, giấu được người, đi vào đấy cho ngựa ăn nghỉ ngơi. Triệu Tiến chỉ cho mọi người một nửa canh giờ, sau khi nghỉ ngơi thoáng chốc vẫn phải tiếp tục lên đường, chậm trễ không được.
Bách hộ Kiều Sơn ít nhiều buông lỏng một chút, nếu phải giết người diệt khẩu, trong đêm hôm qua lúc đi đường có quá nhiều cơ hội, nhưng Triệu Tự Doanh chính là mang cả nhà bọn họ lặng lẽ tiến lên, không có mảy may ý muốn động thủ, lúc này còn đưa tới canh nóng và lương khô. Lòng dạ Kiều Sơn coi như an ổn, người nhà của gã lại không nghĩ như thế. Đêm qua mới đầu thì lo lắng hãi hùng, ngay cả chuyện gặp phải hiện giờ cũng không hiểu ra sao cả. Duy nhất biết được chính là, vương phủ Lỗ Vương bị đám người trước mắt này huyết tẩy, nhà mình không khéo thành đồng mưu rồi.
Vốn dĩ là người nhà quan lại có danh giá, hiện giờ lại có thân phận phản tặc. Nghĩ tới cái này, quả nhiên là đau buồn từ trong lòng sinh ra, sắc mặt nam nhân xám xịt, nữ nhân khóc ra tiếng. Bách hộ Kiều Sơn cũng chỉ lầ an ủi vỗ về, đối với vợ con người nhà oán giận chỉ đành nhẫn nhịn. Gã cũng không nói nếu như không ưng thuận vào mấy tháng trước đó cả nhà đều phải chết không biết tại sao rồi.
Ở chỗ Từ Châu bị uy hiếp, thấy được lợi hại, Triệu Tự Doanh lúc đó đề xuất đòi hỏi, tất nhiên phải luôn mồm ưng thuận. Nhưng về tới Sơn Đông sau khi vào tới phủ thành Tư Dương, cho rằng tới nơi an toàn, ưng thuận trước đó tất nhiên xem như một trận gió thoảng. Ai mà ngờ được Triệu Tự Doanh ở trong thành này cũng có bố trí, người tìm tới tận nhà nói rất đơn giản. Ngươi nhất định phải chiếu theo chỉ bảo để làm, nếu ngươi không làm, mất mạng diệt cả nhà. Nếu ngươi muốn tố giác, bọn ta chết, ngươi vẫn là phải mất mạng diệt cả nhà. Ngươi cũng từng đi Từ Châu, biết thực lực Tiến gia chúng ta. Rốt cuộc làm được hay không, ngươi hãy suy nghĩ một phen.
Bách hộ Kiều Sơn không phải không nghĩ tới báo cho quan phủ biết, đến lúc đó nhiều mặt liên thủ, một mẻ lưới bắt hết những kẻ vong mạng Từ Châu to gan lớn mật này, nhưng gã cũng từng đi Từ Châu nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được cách đoạn tuyệt hậu hoạn. Gã còn nhớ rõ cảnh tượng Triệu Tự Doanh trên trận chiến đường đường đánh tan quan quân trấn Bảo Định. Có thực lực như vậy, vương phủ Lỗ Vương và quan phủ khắp chốn Sơn Đông vốn dĩ không có cách nào đánh với Từ Châu, không ai ngăn cản được thủ đoạn của Từ Châu. Nếu như không ưng thuận, thế nào cũng chỉ có một con đường chết.
Hơn nữa Nghi vệ, Xá nhân Bách hộ Kiều Sơn còn có tính toán khác, gã ở phủ Duyện Châu Sơn Đông làm sai vặt nhiều năm như vậy, mắt thấy nơi này càng ngày càng rung chuyển, lại không ngừng nghe được tin bại tan tác khắp nơi ở tây nam và Liêu Trấn của triều đình. Theo thời cuộc thế này, Từ Châu lại có được thái bình thinh vượng như thế, đặt cược ở nơi đó chưa chắc đã là đường cùng.
Nghĩ thông suốt điều này, ưng thuận xong xuôi, đợi tới lúc "thân thích" tới cửa ở lại, Kiều bách hộ biết mình đã không có chọn lựa, chỉ còn nước từng bước đi theo làm tiếp. Song Kiều bách hộ cũng không giống người nhà bi quan nặng nề như thế. Tin tức trận đại thắng dưới thành Tế Ninh kia, trong thành Tư Dương vẫn hoàn toàn không biết, nhưng gã đã biết rồi. Loạn quân Văn Hương Giáo càn rỡ hung ác như vậy, lại bị binh mã Từ Châu san bằng bẻ gãy nghiền nát như thế, đây càng gia tăng lòng tin của gã.
Tuy nhiên người luôn có chút lòng dạ riêng, nhìn người nhà mỏi mệt chật vật, nghe người nhà oán giận, Kiều bách hộ một mặt khuyên giải nhẫn nãi, một mặt nhìn về hướng đội ngũ Triệu Tự Doanh, hy vọng nhìn ra dáng vẻ kiệt sức chật vật trong gia đinh Triệu Tự Doanh, hy vọng có người tụt lại đằng sau lúc đi đường trong đêm tối, như thế ít nhiều khiến mình có chút vui vẻ.
Nhưng theo quan sát, Kiều bách hộ thất vọng rồi, Triệu Tự Doanh từ trên xuống dưới quả thật rất mỏi mệt, nhưng lại không có bất kỳ dáng vẻ chật vật nào, hết thảy đều có khuôn phép, hết thảy đều đang di chuyển nghiêm cẩn. Còn đêm qua dưới ánh lửa chiếu sáng không chút nào soi rõ bước đi, nếu như quan quân khẳng định sẽ có người tụt lại phía sau và chạy loạn, nhưng Triệu Tự Doanh lại không có một người thiếu hụt.