Tuy nhiên người này vận may không tốt như thế, tới được thành Tế Ninh này thì vừa đúng lúc lưu dân vây khốn, vẫn chưa có cách nào rời khỏi. Vào lúc quan viên, sĩ thân Tế Ninh bắt đầu điều động thủ thành, gã cũng đích thân xin đi giết giặc, mối muốn dốc ra một phần sức lực. Nhưng nhìn qua lai lịch, quan phẩm của người này, gia thế, bối cảnh tất nhiên không tầm thường vẫn là rước lấy ít rắc rối thì tốt hơn, mọi người liền hết mực lễ độ chối từ.
Ngược lại có thêm mấy vị đi qua đèo bám giao tình, suy xét về sau dùng tới được hay không, tuy nhiên vị Tôn Truyền Đình tới từ Sơn Tây biết rộng hiểu nhiều này không có hứng thú kết giao lẫn nhau quá lớn chỉ là nhìn chằm chằm cử động của quan quân và thủ thành. Đây khiến cho mọi người lòng sinh ý khinh bỉ, rõ rành rành là kẻ sĩ thanh quý, lại luôn nhìn ngó việc binh đao thô lỗ. Càng làm cho người không ngờ tới chính là, vào lúc hung hiểm nhất khi lưu dân vây thành vị Tôn Truyền Đình này không ngờ bố trí sẵn người nhà tôi tớ lên thành trợ giúp, bất chấp bị người ta khuyên bước xuống.
Một gã thân vệ lên tiếng hỏi.- Thiếu gia, lần này quan quân thắng được không? Y biết rõ thiếu gia nhà mình mặc dù là người đọc sách lại đối với việc binh pháp cực kỳ tinh thông, y phán đoán cực kỳ chuẩn xác đối với mấy chuyện bậc này.
Nhìn bóng lưng đại đội quan quân đi xa, theo khoảng cách càng ngày càng xa này chỉ nhìn thấy được cờ xí phấp phới trong bụi đất ngộp trời. Tôn Truyền Đình trầm ngâm một hồi mới mở miệng nói.- Từ lúc lưu dân náo loạn, từ lúc tiến quân tới vây thành, lại giương đông kích tây đánh hạ Trâu huyện. Nhất cử nhất động đều vô cùng có lề lối. Lưu tặc ngồi yên ở Trâu huyện không đi, rõ ràng cho thấy muốn mưu đồ hai nơi Tế Ninh và Tư Dương, tiến tới lấy toàn bộ phủ Duyện Châu, sau đó đánh hạ Sơn Đông. Lưu tặc nếu như dám có mưu đồ như vậy, đó nhất định đã có nắm chắc. Chúng tất nhiên cũng nghĩ tới quan quân tới đây, thiết nghĩ có phép ứng đối của bản thân chúng.
Tôn Truyền Đình bàn định xong, bọn thân vệ đều trầm mặc. Bọn họ đều là con vợ lẻ xuất thân từ Tôn gia, trước mặt chủ nhà khó tránh khỏi có chút tùy ý. An tĩnh chốc lát có một thân vệ nhịn không được lên tiếng nói.- Thiếu gia, đám lưu tặc này có lẽ đầu óc ngu muội rồi hay chăng. Bên chỗ Sơn Tây chúng ta, một cái thôn hơn trăm người khởi sự đã muốn làm hoàng đế, Sơn Đông gây họa lâu như vậy cũng chưa thấy một cuộc náo loạn nào thành công.
- Hai ngày lưu dân vây thành, chúng ta đều nhìn qua rồi. Lưu dân này từ yếu thành mạnh, tầng tầng đẩy tới, chủ công một mặt lại đánh bất ngờ mấy nơi khác, hơn nữa trước sau vẫn không có dùng toàn lực. Ngoài sáng tấn công Tế Ninh, âm thầm lại đang mưu đồ Trâu huyện hơn nữa còn giữ lại một cánh đội ngũ ngoài thành Tế Ninh khiến cho quan quân Tế Ninh không đi được Tư Dương và Trâu huyện. Đây gọi là đầu óc ngu muội được sao? Tôn Truyền Đình phân giải, mọi người lần này đều không nói lời nào.
Tôn Truyền Đình đã xoay người xuống thành, mọi người theo sau. Đi được mấy bước Tôn Truyền Đình quay đầu nhìn xem bọn thân sĩ bàn tán sôi nổi trên đầu thành, thở dài một hơi nói.- Hoạn đảng chuyên quyền loạn triều cương, Liêu Trấn thối nát không chịu nổi, tây nam đại loạn chưa dẹp yên. Hiện giờ Sơn Đông lại có tai họa lưu dân này, thiên hạ bất an, Đại Minh có họa.
Một gã thân vệ vội vàng nói.- Thiếu gia, chúng ta đây hôm nay phải đi. Cả ngày hôm nay cổng thành chỉ mở hai canh giờ. Nếu như nhìn giao chiến giữa lưu dân và quan quan kia không ổn, như vậy thành Tế Ninh này thật không an toàn rồi.
Tôn Truyền Đình trầm giọng nói.- Đi, hãy thu dọn đồ đạc rời đi ngay.
- Thiếu gia, nói như thế, lưu dân há không phải thành họa lớn, thật nếu như bọn chúng đánh hạ được Sơn Đông, Nam Trực Lệ kia...
- Không thành được họa lớn gì đâu. Có Từ Châu ở đấy, Triệu Tiến ở đấy, mưu kế vất vả của lưu dân này không khéo thành sính lễ cho Triệu Tiến ở Từ Châu kia.
Nghe thấy phán đoán này, bọn thân vệ đều theo đó nhẹ nhàng thở ra, Tôn Truyền Đình liếc mắt nhìn mọi người một cái cười lắc đầu nói.- Lưu dân là đại họa, Triệu Tiến kia là mối họa lớn hơn nữa.
Mọi người yên lặng, Tôn Truyền Đình đi mấy bước cũng dừng lại, thật giống như hạ quyết tâm gì đó.- Một khi đã như vậy, chúng ta phải đi chỗ Từ Châu bên kia chờ đợi. Nhìn xem cuộc náo loạn này rốt cuộc có kết cục thế nào.
Đều cho rằng lưu dân vào lúc quan quân tới sẽ hoảng loạn thất kinh, vào lúc xếp thành hàng ngũ trước doanh trại của mình hoảng loạn không tả nổi, đội ngũ không đồng đều, lúc tới trước mặt lập tức phóng ngựa xông tới, đánh tan một đội, sau đó xua đuổi tán loạn các đội khác, hoàn toàn đánh cho tan tác cả đội ngũ. Đây chính gọi là đuổi dê. Bình loạn đại đa số đều như thế rất là đơn giản không sai chạy được.
Nhưng Tổng binh Dương Quốc Đống lại không ngờ rằng, lúc chạy đến được nơi muốn tới, ngó thấy lưu tặc không ngờ đã ở nơi đó bày trận nghênh đón, tuy rằng nhìn từ xa vô cùng hỗn loạn bát nháo, nhưng cũng khiến cho quan quân Sơn Đông vô cùng băn khoăn. Nếu chẳng may lúc phía mình bày trận trận thế chưa vững, đối phương điên cuồng xông tới, đánh phía mình trở tay không kịp, rơi vào loạn chiến vậy thật chính là mấy vạn đánh mấy ngàn, quan quân không có một chút lợi thế nào, tới lúc đó chính là rắc rối lớn tựa trời.
Dương Quốc Đống tốt xấu gì cũng là người nhiều năm xuất thân trong binh nghiệp, một mặt mắng chửi, một mặt sai phái gia đinh thân vệ và kỵ binh xếp thành hàng xung phong ở phía trước, cũng không phải là muốn xông phá hàng trận lưu tặc đầu tiên, mà là vờn quanh trợ uy, chỉ cần kẻ thù muốn động trước kỵ binh kia sẽ tấn công sang trước, ngăn trở thế tới của kẻ địch.
Tuy nhiên lưu tặc rõ ràng không hiểu binh pháp.mặc dù quan quân có chút hỗn loạn, cũng không có nhân cơ hội động thủ, chỉ là ở nơi đó chờ đợi. Điều nào làm cho Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống nhẹ nhàng thở ra.
- Con bà nó, nhìn không nhúc nhích còn tưởng rằng có khuôn phép, hóa ra là bọn ngốc. Dương Quốc Dống lau mồ hôi trên trán lớn tiếng cười nói, thân vệ xung quanh đều theo đó cười góp vui.
Từ thành Tế Ninh suốt đường tới bây giờ, đoàn người đều chỉ ăn mấy miếng bánh lương khô Tế Ninh cung ứng ở giữa đường cho đỡ đói. Nhưng chạy suốt đường xếp thành đội, chút lương thực này rất nhanh đã tiêu hao sạch sẽ. Tổng binh Dương Quốc và tướng sĩ các doanh cũng không để ý. Đói bụng sợ cái gì, lưu dân trước mặt không chừng đã mấy ngày chưa được ăn cơm, mau chóng diệt đối phương tới lúc đó trong thành phải đưa tới rượu thịt khao quân, mọi người ăn phủ phê một bữa.
Nhưng nhìn thấy trận thế này, trong lòng mọi người đều lẩm bẩm, đói bụng chống đỡ nổi được sao? Sau khi thấy ứng đối này của đối phương, lại lần nữa yên lòng.
- Các doanh xếp thành hàng, bảo các nơi theo dõi. Đuổi dê thì đuổi dê nhưng phản loạn nhiều như thế nếu như lầm lẫn ngược lại bị dê gặm nát. Tới lúc đó khiến lão già Dương Triệu Cơ kia chê cười.
Dương Quốc Đống rống to nói, thân binh truyền lệnh bên dưới hô mệnh lệnh, kỵ binh tản đi bốn phía.