- Ỉa vào, đợi đại pháo tới, binh mã của lão Dương thống lĩnh cũng tới. Biết chúng ta muốn dùng pháo, họ lập tức điều bên phía Hà Nam và Bắc Trực Lệ chắc chắn đến nhanh hơn chúng ta, tới khi đó công lao là của ông ta, binh mã Sơn Đông chúng ta tính thế nào. Đám người chúng ta từ nay về sau còn muốn dễ sống ở đây hay không? Tổng binh Dương Quốc Đống mất kiên nhẫn chửi mấy câu.
Tất cả mọi người đều im lặng không nói gì, binh mã Sơn Đông dẹp lưu tặc bất lợi, còn phải để một lão tướng sắp cáo lão hồi hương dẫn binh mã ngoài tỉnh tới giúp đỡ, nếu công đầu dẹp lưu tặc này lại bị Tổng binh Tào Châu là Dương Triệu Cơ cướp mất thì sau này mọi người chắc chắn không sống dễ chịu gì ở Sơn Đông.
- Chủ tướng, tính mạng của mọi người đều là của ngài, cho dù là rơi đầu mẻ trán, chủ tướng cứ dặn bảo là được. Có người thô lỗ thét lớn, một người lên tiếng, những người khác đều xôn xao biến đổi biểu tình.
Tổng binh Dương Quốc Đống nghiêm mặt nhìn đại đội lưu dân đối diện, cho dù ban nãy bức lui quan quân kỵ binh, nhưng đại đội lưu dân lại không thừa thắng xông lên truy đuổi, cũng không có cử chỉ gì, vẫn đứng đó bất động. Duy có điều thay đổi so với ban nãy là tiếng hô vang "cam lòng đươc chết thành tiên" đã biến thành tiếng đồng thanh tụng kinh, ầm vang trời đất, khiến chiến trường tràn ngập cảnh tượng quỷ dị hoang đường, như thế không phải cuộc chiến đấu sinh tử, mà là đang làm pháp sự diễn hí khúc.
Dương Quốc Đống cực kỳ kinh thường nói.- Sợ cái đếch gì, một đám hèn mạt tụ tập đoàn kết, gặp may bức lui được các huynh đệ, lẽ nào còn có binh pháp gì sao?
Nói xong, Tổng binh Dương Quốc Đống kêu gọi thân binh, lại lấy cái giá gỗ lên trên cao nhìn xuống, dòm ngó xung quanh.
Tổng binh Dương Quốc Đống nhíu mày sắp xếp.
- Các doanh bày trận hình chữ nhất ép sang, bên phải đặt bốn đội, đội nhân mã đi theo phía sau. Dùng bộ binh đục lỗ hổng trên vỏ rùa đen của đám lưu tặc này, sau đó kỵ binh đánh vào, đánh cho tan rã hoàn toàn bọn chúng. Kế đó toàn quân ép lên đuổi dê, trước mắt nhất định phải cùng nhau dồn toàn bộ sức mạnh.
Trên chiến trường vô cùng bằng phẳng, không có gì che chắn tầm mắt, trận thế của đại đội lưu dân lại cẩn thận chặt chẽ, kỵ binh vòng quanh một vòng cũng không tìm ra kẽ hở, giữa đôi bên đều nhìn thấy được cử động lẫn nhau, cũng chẳng nói tới mưu hay kế hiểu gì, huống hồ số lượng của đại đội lưu dân vượt xa quan quân, việc duy nhất làm được cũng chính là mặt đối mặt đánh nhau.
Dương Quốc Đống vẫn rất nắm chắc, binh sĩ nhà mình tốt xấu gì cũng dùng trường mâu đao búa, trên người có lá chắn, còn có một phần giáp trụ, cũng không phải không được thao luyện, không ít người còn từng ra trận chém giết, khỏi phải nói còn có cung thủ và đội nhân mã. Những kẻ khổ sở như chết đói đó biết được gì, chẳng qua chỉ là trong tay cầm gậy như que cời lò, chỉ sợ "que cời lò" này rất nhiều người đều là hôm nay mới được cầm.
Từng trải nhiều lần trên sa trường chiến trận, Tổng binh Dương Quốc Đống cũng biết mấu chốt trên chiến trường, cung tiễn bắn tràn lan, hỏa pháo oanh kích đều không phải là thủ đoạn quyết thắng, chân chính quyết định thắng thua còn phải kể tới đối đầu súng thật đao thật, hai bên mặt đối mặt giằng co, đao chém mâu đâm, liều mình đoạt mạng, bên nào không chống đỡ nổi là bại trận, ban nãy kỵ binh không đánh nổi, vậy cũng chỉ còn nước để các đội bộ tốt ép lên.
Trống trận chậm rãi vang lên, trong tiết tấu trầm đục, cờ hiệu tung bay, các doanh bộ tốt bắt đầu chỉnh lại đội ngũ. Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống hít sâu một hơi, vung tay mạnh về phía trước, tiết tấu trống trận vang lên giục giã, quân tướng các doanh đều đang gào thét phát lệnh, dẫn doanh của mình bắt đầu tiến về phía trước.
Sau khi các doanh quan quân theo lời căn dặn của Tổng binh Dương Quốc Đống tiến lên trước, lại có ba trăm kỵ binh đi theo phía bên phải chếch phía sau của đội hình, lần này Tổng binh Dương Quốc Đống không toàn lực dồn sức, trong tay còn giữ lại hai trăm thân vệ và tám trăm bộ tốt, đây chính là sức mạnh mà ông ta nắm trong tay, dùng cho thời khắc quyết thắng hoặc là trốn thoát bảo toàn tính mạng.
Đại đội quan quân kề vai cùng tiến, nhưng bước chân lại không nhanh, cứ tiến lên trước được mấy chục bước lại hơi dừng lại, quân tướng các đội đều điều chỉnh lại đội ngũ, không để trận hình tản loạn.
Khác với kỵ binh thanh thế kinh người ban nãy lao ra tập kích quấy rối, mấy ngàn bộ tốt lúc này mặc dù không có thanh thế gầm rú như lúc nãy nhưng lại càng khiến mọi người có áp lực, trận tuyến thông thường, coi như nghe hiệu lệnh đều nhịp ngay hàng, trường mâu đạo đai lóe ra hàn quang dưới ánh mặt trời, sát khí dày đặc.
Khi đại đội bộ tốt quan quân vừa bắt đầu cử động, tiếng la hét tụng kinh của đám lưu dân đều trầm thấp xuống, tuy nhiên lập tức lại càng cao hơn, tăng thêm lòng khí thế cho bản thân.
Khi khoảng cách hai bên kéo gần tới hơn trăm bước, cung thủ quan quân chạy nhanh tới trước mặt, các mũi tên lắp trên cung, cứ như vậy chạy chậm về phía trước, còn hàng ngũ của lưu dân không hề có mảy may cử động nào.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này, trên mặt võ tướng quan quân thống lĩnh các doanh hoặc là tỏ vẻ khinh thường hoặc nhe răng cười độc ác, tới giờ vẫn không thấy có cái gì che đậy ngăn cản, vậy thì hãy chờ để mũi tên bắn trúng.
- Lúc này cho dù cầm cây cỏ cũng tốt, đám hèn mạt này chẳng phải có cây trúc trong tay sao? Cắm hàng trúc chẳng phải càng tốt hơn sao? Nhìn thấy vẻ cứng ngắc của đám lưu dân, võ quan quan quân thêm lơ là, thậm chí có người nói xàm mấy câu.
Có người cười vang đáp lại.- Ngươi không nhìn thấy trước mắt có bao nhiêu người, người cầm một cây trúc cũng không xứng, vậy thì còn cắm hàng trúc gì chứ.
Chê cười thì mặc chê cười, quan tướng các cấp càng đến gần càng căng thẳng, ở khoảng cách này vẫn chưa tới lúc xung phong, nhưng đám lưu dân này đâu biết binh pháp gì, trời biết liệu có lao ra trước không, bất cứ lúc nào cũng phải áp chế trận thế và liều mạng đối đầu với đối phương.
Tuy nhiên đám lưu dân có lẽ là để lấy thêm lòng can đảm, hoặc cảm thấy trận thế chặt chẽ vừa rồi ngăn chặn được thế tấn công mạnh của đội nhân mã quan quân nên tới giờ vẫn không nhúc nhích, cứ như vậy đợi quan quân tiến lên phía trước.
Khi còn cách khoảng năm mươi bước, bọn cung thủ đứng lại trước, các doanh quan quân đằng sau cũng dừng lại theo, đây là lần điều chỉnh đội hình cuối cùng, cũng may mà trước mặt là đám lưu dân cứng đờ không nhúc nhích, nếu là binh mã khác dàn trận ở phía trước, quan quân đâu dám ung dung thong thả như thế.
Cung thủ rất nhanh xếp thành hàng, đám lưu dân đứng thẳng bất động phía đối diện cuối cùng đã cử động, gậy trúc đều nghiêng về phía trước, vẫn đứng thẳng như cũ, nhưng thương trúc trong tay đều đong đưa rất mạnh.
"Điên rồi", "một lũ điên" phía quan quân nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, không ít người đều không nín được cười, cung tiễn đều sắp bắn ra, lắc lư gậy trúc thì có hữu dụng gì chứ.
Tiếng cao giọng ra lệnh được truyền đi, bọn cung thủ giương cung bắn tên, mưa tên bắn đi vùn vụt, uy lực này còn mạnh hơn rất nhiều so với việc cưỡi ngựa bắn cung khi nãy, họ đứng lại căng cung lên, tầm bắn và lực đạo này không gì bì được.
Võ quan quan quân đều đang hạ lệnh trù bị, nếu cơn mưa tên này mở ra kẽ hở, thì phải có một tiếng trống cổ động tinh thần xông lên.
Mưa tên dừng, hàng ngũ của lưu dân thực sự quá dày đặc, khiến cho việc lắc lư gậy trúc cũng che chắn được một khu vực rất lớn, mưa mũi tên rơi xuống, rất nhiều cây bị gậy trúc đánh bay, nhưng cũng có cái rơi xuống, có tiếng kêu rên thảm thiết, nhưng không dày đặc như phán đoán.
- Bắn lần nữa. Mệnh lệnh lại được truyền đi, nhưng đúng lúc này, tiếng chiêng vang lên trong hàng ngũ lưu dân, lưu dân ở hàng phía trước tay cầm thương trúc bắt đầu cất bước tiến lên.
Đợt mưa tên thứ hai rơi xuống, thương vong nhiều hơn lần trước, nhưng cung thủ quan quân không dám bắn tiếp đợt thứ ba, trong khoảng trống giữa lúc này, lưu dân đủ để xông lên gần sát.
Cử động này của hàng ngũ lưu dân cũng khiến bọn doanh tướng võ quan dẫn đội không còn tươi cười được nữa, đây không phải là một nắm cát rời, cũng không phải không biết binh pháp, lề lối này rất hay, các lưu dân có lẽ chưa từng trải qua chiến đấu, không có từng trải dạn dày gì, nhưng phía sau nhất định có cao nhân chỉ điểm.
Thế nhưng chỉ điểm gì cũng đều vô dụng, tới khi dùng đao thật thương thật thì vẫn phải xem huấn luyện thường ngày, phải xem binh khí trong tay và võ nghệ, giữa các quan binh còn phải biết chiếu ứng liên thủ, về điều này đám lưu tặc chắc chắn không so được.
- Mọi người chiếu ứng tốt lắm, trước mắt nhiều đầu người thế này, đây đều là bạc và công lao, tiền thưởng của tướng gia tuyệt đối sẽ không thiếu.
- Đám lưu tặc trước mắt còn không khó giết bằng lợn dê, mọi người sánh vai nhau lên đi.
Hiệu lệnh thét to của đám quân tướng võ quan liên tiếp vang lên, đối phương chậm rãi tới gần, phía mình cũng phải chống chọi lại. Họ đều nhìn thấy được vẻ khủng hoảng và hoảng sợ của những lưu dân đối diện kia, cho dù trên mặt những người này cũng có cuồng dại, nhưng bộ dạng chưa từng ra chiến trường, chưa từng trải qua chém giết đao thật thương thật lại khiến quan quân có thêm rất nhiều lòng tin.
Vừa lúc đó, bên trong đại đội lưu dân bắt đầu có tiếng hô to đồng thanh.- Di Lặc phù hộ, Di Lặc phù hộ.
Bốn chữ này không ngừng lặp lại, ban nãy mấy vạn lưu tặc đồng thanh tụng kinh niệm Phật, mặc dù âm thanh rất to, lại ồn ào huyên náo, mà tiếng hô đồng thanh này cực kỳ đều nhịp, thật sự có cảm giác như tiếng sấm. Lúc mới đầu nghe còn tưởng là do một người hét, sức tỉnh lại mới nhận thức được là tiếng gào thét của mấy ngàn người.