Tuy nhiên loạn quân Văn Hương Giáo đã sớm bị đội nhân mã quan quân xông phá lung tung làm cho sợ chạy tan tác rồi, vừa thấy có đại đội nhân mã tiến đến đây, nào có ai còn lòng dạ ham chiến nữa. Tin tức đó là từ trong trạch viên doanh trại truyền ra ngoài, đám người hoảng lại nhìn các lộ văn võ thần tiên, các vị Hội chủ, Hương chủ bên trong doanh trại kia, lưng mang tay nải lớn nhỏ, thần tình hoảng sợ chạy ra ngoài, kết thành một đội chạy loạn, trong miệng liên tục hô "đại đội quan quân tới rồi". Làm gì còn người nào muốn sống chết cố thủ, người tâm phúc cũng đã chạy hết rồi, còn ở chỗ này làm gì, tốt nhất là nên chạy cho nhanh.
Mà kỵ binh quan quân đang chuyển hướng về phía tây, ngoại trừ thành trì Tư Dương ở phía bắc không đi được, hai phía còn lại đều trốn được. Không ai muốn chiến đấu, nếu đã có đường trốn vậy thì nhanh tản ra chạy mau.
Bọn người Triệu Tự Doanh ở trên ngựa làm sẵn phòng bị, liệu địch theo chiều rộng, trên chiến trường chém giết thật không được buông lỏng chút nào. Nhưng cử chỉ đại doanh Tảo Bắc của loạn quân Văn Hương Giáo đó vẫn khiến cho bọn họ kinh ngạc. Cứ như vậy đám đông tán loạn chạy trốn, nhưng không ai dám chạy về hướng bên này, mà hướng hai bên còn lại chạy như điên.
Lưu Dũng cảm thán nói.- Thật đúng là gà đất chó nung, hoàn toàn không đáng nhắc tới.
Mã Xung Hạo đi theo nói.- Giáo phái như thế này, lúc thái bình thì núp trong bóng tối, làm cho người ta khó lòng phòng bị. Chỉ khi nào loạn lên, chạm tới đao thật, thương thật thì bọn họ cái gì cũng không xong. Đại Minh nhiều năm như vậy, giáo phái náo loạn bao nhiêu lần, mỗi lần đều là như thế này.
Nhìn thấy cục diện trước mặt, trên dưới đội nhân mã Triệu Tự Doanh đều hoàn toàn thả lỏng rồi, không ít người còn bật cười vang, sức chiến đấu của loạn dân Văn Hương Giáo thực sự làm cho người ta khinh thường. Triệu Tiến mở miệng nói.- Lúc đầu ta cho rằng Từ Hồng Nho sẽ có chút thủ đoạn, lại không nghĩ tới ông ta ở Trâu huyện làm hoàng đế rồi sau lại không đi, thực đúng là một tên ngốc đầu óc ngu muội rồi.
- Tiến... Chủ tướng, kỳ thật nhiều năm như thế tà giáo yêu nghiệt đều gây rối như vậy. Loại như giáo chủ kia lúc chưa có khởi sự còn nhìn ra có vài phần bản lĩnh, lòng dạ kín đáo. Sau khi tự xưng vương, gây náo loạn cũng chỉ ôm lấy lợi ích và phú quý uy phong trước mắt, sự tình gì cũng không thèm làm. Mã Xung Hạo từng ở đầu não Đại Minh, tất nhiên đối với điều cũng hiểu biết rất rõ ràng.
Sau khi nói xong câu đó, Mã Xung Hạo lại đưa mắt nhìn Triệu Tiến, có mấy lời y giấu trong lòng cũng không nói ra. Trong tay Triệu Tiến có núi vàng biển bạc, lại có đội binh mã tinh nhuệ, nhưng vẫn vô cùng trầm ổn, không liều lĩnh, không càn rỡ, lại càng không phải tự ti đa nghi, trước sau vẫn giữ dáng vẻ tự tin tiến về phía trước.
Mã Xung Hạo đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng đã đi qua nhiều nơi, chứng kiến rất nhiều người có vai vế, chiếu theo lịch luyện của y. Để có được bản lĩnh như người trước mặt này thường là đã chìm nổi nhiều lần, xuất chúng hơn người, vinh nhục không sợ hãi. Những người như vậy thường phải bốn mươi tuổi trở lên, không biết tại sao Triệu Tiến lại thành thục lão luyện được như vậy.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh cứ yên lặng chờ như vậy, lúc đầu đợi là bởi vì lưu dân chạy tán loạn huyên náo ngựa cũng có chút xao động bất an, dần dà cũng tạm ổn định lại. Bọn gia đình của Triệu Tự Doanh đều lấy ra bánh bột trấu cám đút cho ngựa ăn, giúp ngựa bù đắp sức lực. Nhìn thấy cảnh này Cát Điền Phong thật chảy nước miếng, bánh này chính là lương thực làm ra, sao kỵ binh quan quân hoang phí thứ đồ như thế, nỡ lấy dùng cho ngựa ăn, cái này cho mình ăn vẫn còn tốt. Cát Điền Phong sợ bị đói không nỡ lãng phí một chút đồ ăn được.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh ở bên này lẳng lặng chờ đợi, đợi lưu dân chạy tán loạn hết sạch Triệu Tiến lại ra lệnh hai mươi người cưỡi ngựa làm một đội, bắt đầu bắt giữ tù binh. Lúc này ở trên ngựa nhìn xa xa xung quanh đều là loạn quân lưu dân chạy tán loạn, vừa rồi nếu như đi bắt, vốn dĩ sẽ không duy trì được, hoặc là để chạy thoát, hoặc là sẽ bị tách ra, mà hiện giờ đi bắt, đều là kẻ rơi lại sau cùng có chạy thế nào cũng sẽ không thoát rồi.
Bắt giữ tù binh cũng thật nhẹ nhàng, lưu dân chạy tán loạn không hề có chút chống cự nào, thấy quan quân tới bắt liền ngoan ngoãn nghe theo. Điều làm cho đội nhân mã Triệu Tự Doanh không ngờ tới chính là, người trong cái gọi là "doanh trại" lại bị bắt không ít. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, bọn họ trên lưng vác đồ nặng, ngay cả ngựa cũng không cưỡi ra ngoài, làm sao chạy trốn nhanh được. Hơn nữa rất nhiều người mấy ngày nay đều là ôm ấp nữ nhân, chân đều mềm nhũn, chạy không nổi.
Sau khi Triệu Tiến nhìn tới những người này, cũng nhíu mày, nhanh gọn dứt khoát hạ mệnh lệnh.- Hễ bắt được bọn đầu sỏ gây họa liền lập tức chém đầu.
Nếu đã ra mệnh lệnh, bọn gia đinh tất nhiên cũng sẽ không nương tay, sau khi phân biệt đơn giản, liền ở tại chiến hào bên cạnh đại bản doanh động thủ, đầu bị chém lăn lông lốc, máu tươi chảy ra, dọa những lưu dân khác sợ muốn chết.
Triệu Tiến nói đơn giản.
- Những người này lòng dạ riêng quá lớn, lưu dân lại quen thói bị bọn chúng xúi giục, đối với việc chúng ta muốn làm rất có hại.
Tù binh bắt được không nhiều lắm, sau khi bắt được hơn ngàn người liền dừng lại, bị đội nhân mã xua đuổi đi dọn sạch thi thể, sửa sang lại đồ đạc loạn quân Văn Hương Giáo gom góp. Trong suốt lúc đó, Triệu Tiến và thân tín bên cạnh đều nhìn về phía thành trì Tư Dương, bên đó trước sau vẫn đóng cổng không có động tĩnh.
Cứ như vậy cho tới lúc mặt trời ngả về phía tây, "đại đội quan quân" tới được thôn trang, nhìn bụi đất bay mù mịt tạo thanh thế lớn, thực ra là sai người cầm cành trúc vừa đi vừa quét tạo nên cảnh tượng bụi bay tán loạn, nói toạc ra chỉ có tám trăm bộ tốt và hơn mười chiếc xe ngựa, mỗi xe ngựa cũng là kéo một nhánh cây, trên đỉnh xe còn cắm lá cờ to, cũng có gia đinh giơ đại kỳ, từ xa nhìn lại quả thực là một lộ đại quân đang trùng trùng điệp điệp hành quân.
Bọn lưu dân bị bắt làm tù binh vốn dĩ không biết tình hình bên ngoài, biết cũng không làm gì để xoay chuyển tình thế nữa rồi, chiến lực cách nhau xa như vậy, chính là đem một lũ ô hợp ra chiến đấu với "kỵ binh quan quân", chỉ cần dùng năm mươi người cưỡi ngựa cũng đủ để dẹp yên.
- Không cần phủi bụi đất, dáng vẻ này đúng hay. Hứa Dũng ngươi dẫn năm mươi người cưỡi ngựa và một trăm người ở đây trông coi. Chớ có mặt mày ủ rũ, ngươi ở đây trông coi và việc vào thành đều có công lao như nhau. Kẻ khác đi theo ta. Nhớ kĩ, chúng ta là quan quân Đại Minh. Triệu Tiến dặn dò đơn giản đôi ba câu, mấy liên gia đinh bộ tốt mới kéo tới chưa kịp nghỉ ngơi đã cùng đi theo.
Đối với câu "chúng ta là quan quân Đại Minh" vốn là trêu ghẹo, nhưng chẳng một ai theo đó cười cả, toàn trường có chút ngưng trọng. Trên người Triệu Tiến là áo giáp Thiên tổng, toàn bộ cờ xí đã lưu tại đại doanh của lưu dân, sau đó có người lại xua đuổi bọn tù binh chạy loạn, bụi đất lại bốc lên tứ tung, từ xa nhìn lại chính là giống như đại quân đang hạ trại.
Phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu đã khẩn trương tới cực điểm, bọn họ biết thành Tế Ninh đã bị chiếm, cũng biết bên trong thành đang có rất nhiều tai mắt mật thám ngầm của Văn Hương Giáo, cho dù đại doanh của lưu tặc cách bọn họ rất xa, nhưng cũng không dám lơ là cảnh giác, manh động, bây giờ cũng không xin được trợ giúp gì từ xung quanh. Vương phủ Lỗ Vương vừa ra nghiêm lệnh, vừa phát trọng thưởng, trói buộc quan quân, dân phu khỏe mạnh trong thành không được làm gì manh động, hết thảy đều phải lấy an nguy của Tư Dương làm đầu, giữ được thành so với cái gì cũng đều tốt hơn.
Khi thấy kỵ binh tiến vào đại doanh loạn quân Văn Hương Giáo, trên thành Tư Dương nổi lên một trận xôn xao, mọi người vốn ban đầu không biết chuyện gì xảy ra, lại vội vàng gõ chiêng cảnh báo, toàn thành đề cao phòng bị. Nghi vệ, Xá nhân Bách hộ Kiều Sơn của vương phủ Lỗ Vương đã mấy ngày không rời khỏi tường thành, nghe thấy tín hiệu liền ra lệnh cho người của vương phủ tăng cao phòng bị.
Đợi cho đại doanh của loạn quân Văn Hương Giáo bị đánh phá, đâu đâu cũng thấy cảnh tượng lưu dân chạy tán loạn, trên đầu thành có người bắt đầu cẩn thận suy đoán, liệu có phải là viện quân đến tương trợ. Mặc dù chỉ nhìn thấy lộn xộn không rõ ràng, chỉ thấy bụi đất bay mù mịt, nhưng loáng thoáng nhìn thấy phục sức của quan quân. Điều này làm cho người trong thành có chút vui mừng, nhưng Kiều bách hộ lại vô cùng thận trọng, nói cho mọi người, người không tới trước mắt tuyệt đối không được khinh thường, nếu bị bọn giặc lừa dối mở thành trì, thì mọi sự coi như là hỏng rồi.
Kiều bách hộ vẫn thủ ở trên thành, mấy ngày nay không hề thay qua y phục, cùng mọi người ăn uống, khi lưu tặc lượn lờ xung quanh thành thị uy cũng là chính y cầm đao thương chiến đấu, với tính cách trầm ổn, lão luyện nên uy vọng ngày càng cao, sau khi y mở miệng, tất cả mọi người đều vô cùng tin phục.
Nhưng mấy vạn lưu dân tháo chạy thì giấu diếm không được người, lúc có một số người chạy ngang qua thành trì, đã hét lớn là quan quân đến, mọi người trên tường thành càng ngày càng vui mừng hớn hở, lại nhìn tới đội ngũ cờ xí tung bay của quan quân tiến vào đại doanh của loạn quân ở phía xa, đã có người không kìm nổi vỗ tay hoan hô. Mấy vị Thiên tổng quan quân phòng giữ thành trì lại hứng trí bừng bừng, muốn dẫn quân ra khỏi thành hội hợp, trong ngoài giáp công.